MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1920: Cùng nhau (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1920: Cùng nhau (3)

1,364 từ · ~7 phút đọc

Karen biết những Thần linh này, đúng là Ankara ăn, nhưng mà thực tế, vẫn là


Thần Trật Tự ăn.


Ông nội của mình vẫn cho rằng Thần Trật Tự đang ở trong cơn đói, những thứ


này, chính là ví dụ tốt nhất để chứng minh.


Thần Điện vẫn luôn tự xưng là nơi gần với Thần nhất, như vậy, nơi bình thường


mà những người bình thường sẽ chạm tay đến là gì đây?


Ánh mắt tiếp tục nhìn khắp bốn phía, Karen cảm thấy xem như không tiến hành


thí nghiệm hay nghiên cứu gì đó ở nơi này, thì quả thật đến lúc cần thiết ví như


khai chiến, đem những xương cốt của Thần này ném đến chỗ của Thần Giáo đối


địch với mình thì cũng có thể mang lại hiệu quả vô cùng đáng sợ.


Hai mắt của Karen nhắm nghiền, thử cảm nhận xung quanh nơi này một chút,


đột nhiên, trong lòng của anh cảm giác được một luồng dẫn dắt yếu ớt, không,


không phải là một, mà là thật nhiều luồng.


Thiên Mị ở phía sau hóa thành cánh bắt đầu phát ra nhắc nhở, nó cực kỳ ngứa


ngáy, đây là bởi vì trong loại hình thái này nó và Xiềng Xích Trật Tự hòa làm


một thể, cũng không phải là do nó ngứa, mà là Xiềng Xích Trật tự cảm giác


được sự triệu hoán yếu ớt đến từ một đám.


Karen không khỏi liên tưởng tới cảnh tượng lúc trước khi mình “Thức tỉnh”


Loya, đó là lần thứ nhất mình thử tiến hành “Thức tỉnh” vượt qua lẽ bình


thường, bởi vì Loya cũng không có cơ thể, mình chỉ là thu thập lại ý thức tan


tác của Loya ở trên những cô gái đáng thương một lần nữa.


Mở mắt ra, trong ánh mắt Karen tỏa ra một vẻ nghiêm trọng;


Nơi này bị Trật Tự Thần Giáo phong tồn tốt đến như vậy, những thứ này nhìn


như vô cùng sạch sẽ, những bộ xương Thần linh giống như là từng tòa bức


tượng, nhưng thật ra sâu ở bên trong vẫn giấu kín mạch nước ngầm, mà còn cực


kì mãnh liệt.


Bọn hắn vẫn đang chờ đợi “Thức tỉnh”.


Đây thật ra là một hầm khí mêtan, nếu như cho nó thêm một mồi lửa…


Karen không nhịn được mà nhạo báng ở trong lòng mình:


Ông nội, lần sau lúc ngài cho nổ Thần Điện, dẫn cháu theo cùng.


Đúng lúc này, Marvalho bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía trên, nói: “Có ý


thức đang dò xét nơi này, chúng ta nhất định phải lập tức rời đi.”


Karen rất ngoài ý muốn nói: “Chúng ta bị phát hiện rồi?”


“Có chút ánh mắt và cảm giác, cũng không cần nguyên do cụ thể, chắc là bây


giờ chúng ta tiến vào nơi này, bị cho rằng là một sự uy hiếp, tự động sự vận


hành của món Thần Khí nào đó, sóng rung động của nó bị Lưỡi Hái Chiến


Tranh cảm ứng được, sau đó truyền lại cho ta.”


Rasma cũng đã nói những lời tương tự, cho nên ông ta lúc ở phố Mink chỉ có


thể đọc một ít báo, không thể truyền tin tức ra bên ngoài.


Nơi này là Thần Điện, bên trong ngôi sao phía trên không phải là Trưởng Lão


Thần Điện thì là Thần Khí được cung phụng, giác quan thứ sáu hiển linh cũng


là một chuyện rất bình thường.


Marvalho kinh ngạc hô lên: “Là Chuông Cảnh Báo, lần trước khi nó hoạt động


vẫn là nửa năm trước, sau đó Thần Điện bị kích nổ, nó sắp khóa chặt nơi này, ta


sẽ thử dùng Lưỡi Hái Chiến Tranh để kéo dài thời gian với nó.”


Nghe được cái này, trong lòng Karen không khỏi có một chút chột dạ, chẳng lẽ


là do trò đùa mình mới nhắc đến ở trong lòng?


Karen và Marvalho cùng nhau bay ra khỏi hẻm núi, rời đi phạm vi khu vực


chướng khí bao trùm, lại nhanh chóng rời khỏi rừng rậm.


Pall và Lister đều nằm trên đồng cỏ, nâng cao cái bụng, hiển nhiên, bọn họ ăn


rất thỏa mãn.


Sau khi Karen xuất hiện, lập tức ôm lấy Pall, Marvalho thì đưa tay nhấc Lister


lên, sau đó đồng loạt bay về hướng của trận pháp dịch chuyển.


Lúc đến vị trí của trận pháp dịch chuyển, Marvalho vỗ tay phát ra tiếng, trận


pháp khởi động, đám người nhanh chóng trở về vị trí ban đầu.


Đến lúc này, Lister mới hỏi: “Bị phát hiện rồi?”


Marvalho nhẹ gật đầu, nói: “Ừm.”


Lister bận bịu vỗ đùi: “Không được, ta quên mang đồ đạc về!”


Marvalho hồi đáp: “Không cần.”


“Đây chẳng phải là để lại chứng cứ rồi sao…”


“Chắc chắn là cần phải để lại chứng cứ.”


Biểu lộ trên mặt của Lister cứng một chút, vẻ mặt lập tức trở thành đưa đám


nói: “Không, ngài Marvalho, ngài không thể làm như thế này.”


Marvalho nhìn về phía Lister, nói: “Qua mấy năm nữa ta sẽ được sắp xếp đến


bên trong một cái bộ môn nghiên cứu đảm nhiệm chức Bộ phó, đến lúc đó ta lấy


danh nghĩa nghiên cứu mà triệu tập ngươi đến.”


“Thế nhưng mà, thưa ngài…”


“Mặc kệ ngươi có nguyện ý chịu trách nhiệm một người tự ý xâm nhập vào cấm


khu hay không thì ta cũng không thể cùng bị đày đi giống như ngươi, điều này,


ngươi rất rõ ràng.


Đến lúc đó ta vẫn sẽ ở lại Thần Điện, sau đó ta ngược lại muốn xem xem, ai


dám không cho ta mặt mũi mà tới giúp ngươi, hoặc là, ngươi khả năng cũng


vĩnh viễn không về được, cũng không cần phải trở về rồi?”


Lister há to miệng, sau đó dùng sức nhẹ gật đầu: “Ta hiểu được, thưa ngài, ô ô ô


ô…”


Marvalho an ủi: “Được rồi, đừng khóc, coi như ra ngoài nghỉ phép.”


“Không phải, thưa ngài, ta đang hối hận về phần canh cá ta để lại cho hai người,


sớm biết thì ta nên uống sạch nó, bây giờ lãng phí rồi.”


…


Lão White mang theo một cái vali hành lý to tướng, đứng ở trước trận pháp dịch


chuyển của Thần Điện, cầm trong tay một tờ ngân phiếu, trong nội tâm vô cùng


thê lương.


Mình chỉ là nhìn thoáng qua cái phong ấn kia một chút thì đã gặp phải kết cục


bị đày, chuyện này thật sự đều là kết quả của trò kéo búa bao kia, bây giờ nếu để


cho mình lựa chọn lại một lần nữa, mình tình nguyện đi kiểm tra ý thức của con


rồng kia cho dù có bị sét đánh cho bốc khói.


Lúc này, lão White trông thấy Lister cầm đồ đạc đi về phía này, trong chốc lát,


trong lòng ấm áp, nước mắt chảy dài.


“Ta thật không nghĩ tới, vào lúc bọn họ đều trốn tránh ta, ngươi thế mà lại còn


đến chủ động để tiễn ta đi.


Ông bạn già, ta biểu đạt sự áy náy chân thành nhất của mình vì những mâu


thuẫn trước khi với ngươi, ta sai rồi, đáng tiếc, có lẽ ta cũng không có cơ hội để


đền bù những tổn thương lúc trước mà ta gây ra cho ngươi.


Ngươi có thể đến để tiễn ta thì ta đã cảm động vô cùng, đồ đạc ta cũng không


cần, chính ngươi giữ lại đi.”


Lister: “…”


“Ông bạn già, tạm biệt, hi vọng lúc sinh thời chúng ta còn có thể gặp lại, ta sẽ


viết thư cho ngươi, thật đấy.


Được rồi, ngươi đừng tiễn nữa, trận pháp dịch chuyển của ta ở ngay trước mặt,


lập tức sắp khởi động, đưa đến nơi này là được rồi, ông bạn già của ta, ngươi


còn có lời gì muốn nói với ta sao? Xin hãy nói nhanh lên một chút, sắp không


còn kịp rồi.”


“Cùng nhau đi.”