MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1922: Trao đổi văn phòng (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1922: Trao đổi văn phòng (2)

1,314 từ · ~7 phút đọc

“Vì cái gì không có người tới đón tiếp cậu thế?” Pall có chút tò mò mà hỏi


thăm, “Theo lý thuyết thì lúc này cậu phải được xem như một vị anh hùng, mặc


dù ta biết cậu cũng không thèm để ý đến chuyện này.”


“Chắc là Marvalho không có thông báo với đại khu là ta trở về, đứng trên góc


nhìn của hắn, hắn chắc là cảm thấy người bạn mà hắn công nhận vào thời điểm


này càng muốn được yên tĩnh để nghỉ ngơi hơn.”


“A, hắn không biết là bây giờ cậy cực kỳ cần xuất hiện trước ánh sáng để đề cao


danh tiếng trải đường cho mình sau này à.”


“Như vậy cũng rất tốt, về nhà đi.” Karen thở dài, “Hi vọng kịp đến lễ tang của


Dincom.”


“Chắc chắn sẽ chờ cậu trở về, ai, Dincom đáng thương.”


Lúc này, một tên quan hầu có chút quen mắt đi về hướng Karen, hắn ta hành lễ


với Karen: “Đội trưởng Karen, Đại chủ giáo mời ngài uống trà.”


“Được rồi.”


Về tình về lý, Karen đều không thể từ chối.


Karen được quan hầu dẫn đường đi vào thang máy, sau đó đi vào văn phòng của


Đại chủ giáo.


Waffron ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn vào sắc mặt, ông ta trông có vẻ rất bình


thường, nhưng Karen rõ ràng, đây là do ông ta dùng sinh mệnh còn sót lại của


mình để đổi lấy sự bình thường ngắn ngủi.


Quan hầu sau khi rót trà cho Karen thì ra khỏi văn phòng, đóng cửa lại.


“Ngồi.”


Waffron chỉ chỉ vào ghế sô pha trước mặt mình.


“Vâng, Đại chủ giáo.”


Karen ngồi xuống


Một già một trẻ, hai người đồng loạt nâng tách trà lên, theo lễ tiết mà uống một


hớp, xem như để cho bầu không khí nói chuyện tiếp theo được trôi chảy.


“Ở chỗ trận pháp dịch chuyển sẽ có đăng ký, ngươi dịch chuyển từ đại khu


Dinger về, ở chỗ chúng ta cũng có thể nhận được danh sách, cho nên ta biết


ngươi trở về.”


Karen cũng cười cười.


Vẻ ấm áp trên mặt của Waffron cũng dần dần thu lại, trở nên thâm trầm hơn một


chút, hỏi:


“Có thể kể một chút sao?”


Karen lắc đầu, hồi đáp: “Rất xin lỗi, ngài Đại chủ giáo, ta nhận được lệnh đóng


kín miệng, trước khi phía trên điều tra rõ ràng mọi việc, ta cũng không tiện để


nói gì thêm.”


Waffron nhẹ gật đầu, tỏ ra vẻ đã hiểu: “Ta nhận được một chút tình báo, cũng


nhìn thấy và tập hợp sự kiện, thứ mà ta có thể nhìn thấy chắc chắn nhiều hơn


người bình thường không ít, đương nhiên, ta biết đây chắc chắn không phải là


thứ chân thật nhất.


Nhưng ta vẫn là muốn hỏi lại hỏi ngươi, hỏi vài câu nói nhảm, hi vọng ngươi bỏ


qua cho.”


“Đại chủ giáo, ngài cứ việc hỏi, nếu có thể trả lời ta chắc chắn sẽ trả lời.”


“Thích khách thật sự đã chết rồi sao?”


“Chết rồi.”


Nghe đến đó, nếp nhăn trên mặt Waffron dãn ra, thở một hơi dài nhẹ nhõm.


“Ta nên cảm tạ ngươi sao?”


Karen lắc đầu, nói: “Ngài là Đại chủ giáo, nhưng ngài giống như ta, đều là một


thành viên của Thần Giáo, ta chỉ là làm việc mà ta nên làm, cố hết trách nhiệm


nên có của một tín đồ Trật Tự.


Ngài không cần cảm tạ ta, ngài hẳn là phải cảm tạ Thần Trật Tự vĩ đại.”


“Trong nhà ngươi cũng bị sát thủ ghé đến, chết một người?”


“Đúng thế.”


“Nén bi thương.”


“Ngài cũng thế.”


Waffron nhắm nghiền hai mắt, không nói gì thêm nữa.


Karen nâng tách trà lên lần thứ hai, nhấp một hớp trà vẫn còn nóng như lúc nãy.


Thật lâu sau, Waffron mở mắt ra, trong ánh mắt của ông ta, tràn ngập sự phẫn


nộ:


“Chỉ với một tên sát thủ, còn chưa đủ, ta không tin chỉ có mỗi một mạch của


Thần Vẫn Lạc đang gây hấn với chúng ta, phía sau tên sát thủ này, chắc chắn có


tổ chức, hắn là nhận lệnh mà làm thế!”


“Đúng vậy, ta cũng cho rằng như vậy.”


“Phải trả thù.” Waffron lập lại, “Phải trả thù.”


“Đây là điều tất nhiên, thưa Đại chủ giáo.”


Ngực của Waffron chập chùng lên xuống một hồi, bắt đầu bình tĩnh tâm trạng


của mình: “Ngươi trở về đi, làm phiền ngươi rồi.”


“Vâng, Đại chủ giáo.”


Karen đứng người lên, lúc vừa mới xoay người, Waffron ở phía sau lại mở


miệng nói:


“Làm việc cho tốt.”


“Ta biết, ngài Đại chủ giáo.”


Đi ra khỏi văn phòng, quan hầu đứng ngoài cửa nói với Karen: “Đội trưởng


Karen đã thông báo cho người nhà đến đón rồi sao?”


“Không có.”


“Vậy để ta đưa ngài trở về đi.”


“Được rồi, cảm ơn.”


“Đây là việc ta phải làm.”


Karen đi theo quan hầu đi xuống thang máy, lại quay trở về đại sảnh trận pháp


dưới lòng đất, quan hầu đưa tay dắt một chiếc xe ngựa đến.


“Mời ngài.”


“Cảm ơn.”


Karen ngồi vào trong xe ngựa, sau khi xe ngựa chạy ra khỏi đại sảnh trận pháp


ra ngoài đường lớn thì kích hoạt trạng thái ẩn nấp, gặp được chỗ kẹt xe thì lơ


lửng trên không.


Rất nhanh, xe ngựa đã chở Karen về tới Nhà Tang Lễ Pavaro.


Xuống xe ngựa, Karen đưa tay luồn vào trong túi quần trống không của mình.


Mà người đánh xe ngựa lập tức cười nói: “Thưa ngài, quan hầu đã dặn dò ta trở


về để chi trả chi phí, chúc ngài cơ thể khỏe mạnh, chào ngài.”


Chờ sau khi xe ngựa quay đầu rời đi, Karen rút tay ra.


Đi vào trong Nhà Tang Lễ, bên trong đã bố trí xong, trên bục có đặt hai cái quan


tài, phía trên có hai tấm di ảnh, một tấm là Pavaro, một tấm là Dincom.


Từ lúc vụ án của Vicole phát sinh, Karen đã quyết định muốn giúp Pavaro bổ


sung một lần lễ truy điệu, nhưng khi đó anh thật không nghĩ tới, tang lễ còn có


thể xung đột với nhau.


Karen không biết là ý kiến của người nào, nhưng anh không phản đối chút nào,


bởi vì bất kể tổ chức lễ truy điệu cho Pavaro hay Dincom trước, đều không


thích hợp, tổ chức cùng một lúc là lựa chọn thỏa đáng nhất.


Nhưng mà, lần thứ nhất, trông thấy cảnh tượng của lễ truy điệu, để Karen cảm


nhận được một cảm giác sợ hãi từ đáy lòng, phía sau lưng thấy lạnh.


Anh từng trong làm việc trong Nhà Tang Lễ, khi đối mặt tang lễ không có sự


kiêng kị như người bình thường, nhưng lần này, anh thật sự sợ hãi.


Có lẽ khuynh hướng của cảm xúc này có chút không đúng, bởi vì Dincom chết;


Nhưng nếu như một đêm kia mọi chuyện không xảy ra chuyển biến, cái tên sát


thủ kia không tham lam, lựa chọn hành động quả quyết mà nói, như vậy hôm


nay, chính là mình cử hành tang lễ… cho người cả nhà này.


Alfred, phu nhân Lake, Dora Doreen, Kevin, Pall và bọn người Pieck… Trong


một đêm kia, tỉ lệ rất cao sẽ giống như người nhà của Đại chủ giáo, đều bị biến


thành từng bức tượng cát lạnh lẽo.


Cảm xúc nghĩ mà sợ là một cái dây dẫn, châm ngòi cho sự phẫn nộ.


Trong đầu của Karen bắt đầu hiện ra câu nói của Đại chủ giáo lúc ở trong văn


phòng khi nãy:


“Phải trả thù!”