MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1999: Cùng hành động (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1999: Cùng hành động (2)

1,605 từ · ~9 phút đọc

“Chả nhẽ không có thua à? Mặc kệ là tổng bộ chúng ta hay là bên phía đại khu


quản lý, lần này ít nhất phải có một nửa người muốn thu dọn chăn mền để


chuẩn bị rời đi.”


“Được rồi, bọn hắn thua.” Karen dừng một chút, lại hỏi, “Vậy chúng ta thắng


sao?”


“Nói nhảm, như vậy còn không thắng à?”


“Ở lúc nào, chỗ nào?”


Nói đến đây, Karen bỗng nhiên hé miệng, cúi đầu xuống, tay phải nắm chặt


trước ngực.


Đáng chết, cái cảm giác đói bụng kia, hình như lại tới.


Neo thì trả lời: “Bern sẽ thành Đại chủ giáo mới.”


Karen cắn răng, nói: “Nhưng hắn ta sẽ mất đi quyền khống chế trú quân và


những lực lượng trong bóng tối kia, xem như cho hắn ta vị trí Đại chủ giáo,


càng giống là một sự bồi thường an ủi sau khi bị đoạt lấy thứ quý giá thật sự.”


“Cậu có thể trở thành bộ trưởng…”


“Bộ trưởng vĩnh viễn sao? Ta vốn là có tiền đồ vô cùng sáng lạn, bây giờ đã


không còn, nếu như không có gì ngoài ý muốn mà nói, ha ha, ta cũng sẽ giống


như ông nội của mình, về sau mãi mãi cũng chỉ ngồi yên ở trên một chức vị.”


“Waffron…” Neo phát hiện mình không nói được nữa.


“Ông ta chết.”


“Chậc chậc.” Neo chậc lưỡi, hỏi: “Vậy mục đích mà ông ta làm như vậy, rốt


cuộc là vì cái gì đây?”


Trên mặt Karen đã bắt đầu đổ mồ hôi, cơn nghiện đói đang không ngừng vọt


lên, nhưng vẫn kiên trì trả lời:


“Ông ta là muốn thông qua dạng này một loại phương thức, đến nói cho đại tế


tự…”


…


“Hắn muốn nói cho ta, thành phố York, không có đấu tranh phái hệ.”


Đại tế tự Norton vừa vuốt vuốt một chiếc bút máy vừa nói với bóng tối hư vô


trước mặt.


“Lúc vừa mới bắt đầu, ta điều tra tất cả tư liệu liên quan tới vị Đại chủ giáo kia,


cho ra một kết luận, hắn là một vị Đại chủ giáo ưu tú và có trách nhiệm, công


việc của hắn ta, vẫn luôn hoàn thành rất khá.”


Bên trong bóng tối có âm thanh truyền đến, ngay sau đó, một con rùa đen to lớn


từ từ xuất hiện, trên cơ thể nó, đều có đầy những miếng vảy tựa như áo giáp, thể


trạng to lớn, làm người ta kinh ngạc.


Có lẽ xem như con Băng Sương Cự Long như Auggie để lộ ra chân thân, khi


đứng trước mặt con rùa này, đều rất giống như là một con giun.


Ở trên tranh vẽ tường của Trật Tự Thần Giáo, từng xuất hiện hình ảnh của nó,


trong một lần thần chiến, Thần Trật Tự bị trọng thương được nó nâng đỡ đứng


dậy, có cơ hội để thở dốc một hơi.


Về sau, nó trở thành một trong mấy con Thần Thú hộ giáo trong thời kỳ Trật Tự


Thần Giáo vừa được sáng lập.


Đương nhiên, nó không phải vẫn luôn còn sống đến tận bây giờ, trên thực tế, nó


đã truyền thừa được năm đời, chỉ có điều sau khi truyền thừa mỗi một thời đại


sẽ sinh ra một bản thân mới đồng thời cũng sẽ kế thừa ký ức của đời trước.


Barce đời thứ nhất có địa vị tôn sùng, dựa vào công huân đứng ở trên đỉnh của


Thần Giáo, Địa Huyệt Thần Giáo thậm chí nguyện ý tiếp nhận nó là vị thần thứ


tám của Địa Huyệt.


Barce đời thứ hai thì sống trong thời kỳ cuối của kỷ nguyên trước, bởi vì phạm


sai lầm bị ngài Tiranus tiến hành quất roi, thể xác và linh hồn gặp phải tổn


thương vĩnh viễn, trực tiếp khiến cho truyền thừa những đời sau càng lúc càng


yếu.


Về phần đời thứ ba và đời thứ tư, đã sớm không còn vẻ huy hoàng của tổ tiên,


dần dần biến thành công cụ của Trật Tự Thần Giáo.


Đây là Barce đời thứ năm.


Sau khi Norton trở thành Đại tế tự, đưa ra một mệnh lệnh, xây dựng Thần Điện


nơi mình làm việc ở trên mai rùa của Barce, chỉ có điều nó cũng không hiện ra


trên mặt vật lý, người bình thường rất khó phát hiện phía dưới thần điện, lại còn


có một con quái vật khổng lồ đáng sợ đến thế


Norton đưa tay chỉ vào trán của mình: “Ta không cần ngươi kể lại tư liệu cho ta


nghe, mặc dù bây giờ ta là Đại tế tự, nhưng mỗi một Đại chủ giáo của một đại


khu là người như thế nào, ta vẫn có thể rõ ràng.”


“Ngài đã bị xúc động.”


Norton trầm mặc.


Barce tiếp tục nói: “Cho dù là trái tim được tôi luyện cứng rắn, có thể trải qua


sự tác động của năm tháng vô tình, nhưng cũng có khả năng trong lúc một cơn


gió nhẹ thổi qua, bỗng xuất hiện một vết nứt.”


“Ta không biết đây có phải là xúc động hay không.” Norton nói, “Trước lúc


Tahisen chết, nói với ta rất nhiều, còn để lại một bức thư rất dài cho ta, nhưng


sau khi xem xong, ta không có chút cảm giác nào.”


“Bởi vì… Địa vị của Tahisen, cao hơn so với Waffron, Tahisen đã từng là đối thủ


của ngươi, sau khi ngài tiến vào ghế dự thính của hội nghị bàn tròn, hắn ta đã


biểu đạt sự phản đối rất rõ ràng.


Bất kể Tahisen làm cái gì, ngài cũng sẽ vô thức cho rằng, đây là một loại thủ


đoạn nào đó của hắn ta.


Cho dù ngài đã hiểu rõ, có vài lời của hắn là đúng, cho dù ngài cũng rõ ràng,


cần nghe lời của hắn nói.


Nhưng khi ngài cố ý chuẩn bị tư thế lắng nghe, thật ra ngài đã chuẩn bị xong để


phòng bị.


Đại tế tự, ngài có sự truy cầu vô thường thuộc về bản thân, có mục tiêu to lớn


mang theo Trật Tự Thần Giáo khai sáng kỷ nguyên mới, ngài đã chuẩn bị kỹ


càng dẫm đạp lên tất cả những hoa cỏ có can đảm cản trở ngài, cho dù rằng bọn


chúng có tươi đẹp đến chừng nào


Waffron không phải hoa, cũng không phải cỏ, càng chẳng phải là cây, mà chỉ là


một chiếc lá rụng, vừa lúc bay xuống trước mặt của ngài, nằm ở trên mặt giày


của ngài.”


“Ngươi là đang ngâm thơ đấy sao, Barce.”


“Chỉ là đang trình bày, ngài biết lời ta nói, đều là đúng; ngài rõ ràng Waffron là


một người như thế nào, hắn chắc hẳn cũng đã từng tiếc nuối trong khoảnh khắc


cuối cùng, đã từng hối hận…


Ngài đang lo lắng, mình trong tương lai, phải chăng cũng sẽ có một ngày này.”


“Ta sẽ không hối hận.”


“Đây là ưu điểm của ngài…Nhưng cũng có thể, cũng là khuyết điểm của ngài.”


“Ngươi đang cười nhạo ta?”


“Ta không dám bất kính đối với ngài, thật ra tán gẫu cùng với ngài cũng là một


chuyện vô cùng áp lực, mỗi lần xuất hiện ở trước mặt ngài, phía sau lưng của ta


và ở trên linh hồn, đều sẽ mơ hồ cảm nhận được đau đớn khi bị quất roi năm


xưa.


Nhưng ta lại không dám không nói ra lời trong lòng với ngài, bởi vì ta biết, tất


cả những sự qua loa trước mặt ngài, đều sẽ bị xem rằng là một sự bất kính


không thể tha thứ.”


Norton mở miệng nói: “Đây chỉ là một chuyện nhỏ.”


“Đúng vậy, mặc dù tính chất của nó ác liệt, nhưng hoàn toàn chính xác chỉ là


một chuyện nhỏ, cho dù nó có khả năng nhấc lên sóng gió, nhưng ngài đã sớm


đứng ở nơi gió thổi không đến.


Nhưng nó… Đúng là dùng một phương thức khác để thổi đến chỗ của ngài.


Ta nghĩ, có lẽ ngài đang tự hỏi, Waffron cố ý chết ở trước mặt ngài, ngoại trừ


muốn cho ngài một câu trả lời, muốn cho Giáo Đình một câu trả lời, muốn cho


Thần Giáo một câu trả lời ra, phải chăng trong đó hắn bao hàm… Lời nhắc nhở


và can gián đối với ngài?


Một Đại chủ giáo của đại khu, không có tư cách để nhúng tay vào sự vận hành


của trung tâm thần giáo, càng không có tư cách ảnh hưởng đến phương châm và


chính sách quan trọng của Thần Giáo, nhưng ở vị trí kia của hắn, ở bên ngoài


vòng tròn trung tâm, trái lại sẽ nhìn thấy rõ ràng hơn, có lẽ, cũng có thể càng


hiểu rõ hơn.


Hắn là một vị Đại chủ giáo ưu tú, mang theo một chút ôn hoà và hiền hậu, mang


theo một chút sự khéo léo đưa đẩy, có thể xử lý tốt các mặt, nếu như không phải


không có trợ lực thực sự lớn và một cơ hội mà nói, hắn vốn đã thăng chức đến


đại khu Dinger, tới gần vòng tròn trung tâm của Thần Giáo.


Một người như vậy, trong thời khắc cuối cùng của cuộc đời, lựa chọn phương


thức cấp tiến nhất để thanh lý đại khu của mình…


Đại tế tự, thật ra hắn đang sám hối với ngài.”