MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2044: Ai là nội gian (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 2044: Ai là nội gian (3)

1,309 từ · ~7 phút đọc

Quả nhiên, không bao lâu, tiếng đập cửa đã truyền đến.


Tiểu thư Dinah cũng rõ ràng sẽ có chuyện gì xảy ra, sửa sang lại trang phục của


mình một chút, mở miệng nói: “Vào đi.”


Cửa bị mở ra, thế mà còn là do hầu gái xà yêu kia mở, vẻ mặt của cô ta tự nhiên


nói: “Các vị, thủ lĩnh Raio muốn gặp các vị.”


“Mời hắn vào đi.” Tiểu thư Dinah nói.


“Vâng, tiểu thư.”


Hầu gái xà yêu lui ra ngoài, chỉ chốc lát, Raio đi đến.


Khác với những người bước vào thì chú ý đến Karen khi nãy, hắn vừa bước vào


thì sự chú ý đã đặt ở trên người của tiểu thư Dinah, thậm chí không chút do dự


mà quỳ một chân xuống với tiểu thư Dinah:


“Tiểu thư tôn quý, xin ngài lượng thứ ta không thể đến đây trước để vấn an, lúc


biết được tin tức này bản thân ta đang ở doanh trại ngoại vực, vừa mới chạy về


chủ thành.”


“Xin ngài đứng dậy, ngài thật sự đã quá khách khí.”


Tiểu thư Dinah bước đến trước, thoáng đỡ Raio, Raio cũng thuận thế đứng lên,


sau đó hắn nhìn về phía Karen, nhưng không chủ động nói chuyện.


“Vị này là Bộ trưởng Đòn Roi Kỷ Luật của Trật Tự Thần Giáo chúng ta.” Dinah


giới thiệu nói.


“Ca ngợi Thần Địa Huyệt, ta đã sớm nghe nói đến những chuyện liên quan tới


Bộ trưởng Karen, hôm nay có thể gặp mặt ở đây, thật sự là vô cùng may mắn.”


“Ca ngợi Trật Tự, ta cũng giống như vậy.”


Theo lý thuyết, Dinah không có chức vị trong Trật Tự Thần Giáo, trong trường


hợp chính thức thì cô xếp ở phía sau cùng, thậm chí ngay cả Ashley đều đứng ở


trước cô.


Nhưng Raio hành lễ với Dinah, cho thấy sự “Tôn trọng” quá mức, làm vậy hiển


nhiên là làm cho cha nuôi của tiểu thư Dinah, cũng chính là Đại tế tự xem.


Liên tưởng đến năm đó, Raio “Giao” con gái của mình cho người đi theo


Norton là Verden, phải biết lúc ấy Norton còn không phải là Đại tế tự, Verden


cũng không phải Người Cầm Roi, đủ để chứng minh hắn đã sớm đứng vào trên


đường dây của Norton.


Hắn bây giờ chuẩn bị cạnh tranh vị trí thủ lĩnh mạch Long tộc của Địa Huyệt


Thần Giáo Long, tự nhiên càng cần sự ủng hộ từ Đại tế tự của chủ giáo.


Sau khi “Gặp mặt” chính thức với Karen, vị thủ lĩnh này vậy mà hoàn toàn


không để mắt đến con gái ruột Auggie của mình, tiếp tục nói với tiểu thư Dinah:


“Thật ra, việc về con Cốt Long này chính là ta thông báo cho Thần Giáo, ta biết


ngài thiếu một người bạn để chơi cùng, cho nên ta cảm thấy con Cốt Long này


xứng với thân phận bạn chơi cùng ngài.”


Kevin nằm mọp ở trong góc lè đầu lưỡi ra, cái tên Raio này liếm*, ngay cả chó


đều liếm không bằng.


* Từ lóng mang nghĩa nịnh hót.


Karen chỉ cảm thấy có chút buồn cười, vị thủ lĩnh Lôi Long này, đưa con gái


mình đi còn chưa đủ, còn muốn tiếp tục đưa rồng cho đời sau.


Sự kiên trì và hy sinh như Thẩm phán quan Pavaro thì Karen có thể hiểu được,


đó là cao thượng và vĩ đại; nhưng vị trước mặt này hiển nhiên không phải là vì


phục hưng bộ tộc gì cả, hắn chỉ đơn giản là khát vọng quyền lực.


Có mình ví dụ giống như ông Hoven và ông nội mình, Karen thật sự không vừa


mắt loại người này.


Anh và Neo mặc dù cũng đang luồn cúi mà bò lên, nhưng tuyệt sẽ không hy


sinh người thân của mình để trả giá.


“A, phải không, cảm ơn ngài, chú Raio, ta nhất định sẽ nói lại với cha ta về sự


quan tâm của ngài.”


Trên mặt của tiểu thư Dinah lúc này cũng không nhìn thấy một chút vẻ kiêu


căng nào, vừa lúc tương phản, bây giờ biểu hiện của cô ta rất lễ phép, thậm chí


biết mục đích của đối phương, lại đưa ra lời hứa với đối phương.


Thì ra cô ta không phải hoàn toàn không não, cô ta cũng không phải là không


hiểu được xã giao, có lẽ từ trong đáy lòng, cô ta cũng giống với Verden, không


xem Auggie là người.


Cho nên, mãi mãi cũng không nên xem nhẹ sự lạnh nhạt và tổn thương đến từ


bên lời nói của bạn bè bên cạnh mình, xem nó như là thẳng thắng không che


giấu nên vô tội, có lẽ vốn có khả năng đối phương căn bản là không có đặt mình


ở trong lòng.


“Tiểu thư Dinah, ta có một ít chuyện muốn báo riêng với ngài, không biết ngài


có thể tạm thời đi qua phòng bên… A không, là đến một căn phòng khác.”


“Đương nhiên không có vấn đề, chú Raio.”


Auggie nghe vậy, bước tới trước hai bước, mở miệng nói: “Ta phụ trách bảo hộ


sự an toàn cho tiểu thư Dinah, ta nhất định phải đi theo cùng.”


Raio thì nhìn về phía Auggie, nói: “Auggie, ngươi cứ ở lại đây đi.”


Hắn là biết con gái của mình.


“Không được, ta nhất định phải đi cùng.”


Trong lòng Karen lập tức cảnh giác, cô nhất định phải đi theo cùng?


“Chị Auggie cứ ở lại đây trước đi, ta và chú Raio nói chuyện một lúc sẽ quay


trở lại.”


“Vậy Karen thì sao?” Auggie hỏi.


Hả? Đâu có gì liên quan đến ta?


“Ừm?” Tiểu thư Dinah trừng mắt nhìn, “Bộ trưởng Karen đương nhiên cũng sẽ


ở lại nơi này, ha ha.”


“Được rồi, mời tiểu thư mau chóng trở về.”


“Ta biết rồi, chị Auggie yên tâm, chẳng phải chú Raio ở bên cạnh ta sao.”


“Ừm, được rồi.”


Ngài Auggie đáp ứng, sau đó ánh mắt tập trung vào Karen.


Sao vậy, ngươi nhìn ta làm cái gì?


“Tiểu thư Dinah, mời tới bên này.”


“Được rồi, chú Raio.”


Khi tiểu thư Dinah và Raio đi ra khỏi căn phòng này, Karen đưa tay cầm lấy ly


nước đá vừa được Ashley bỏ thêm đá vào, cảm giác lạnh buốt trong tay để anh


bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện.


Cái bộ xương kia nói muốn ám sát một người, vậy có thể là Raio hay không?


Lúc trước vì sao mà mình không nghĩ tới khả năng này, là bởi vì mình nghĩ rằng


thân phận của hắn là một con Lôi Long trưởng thành cho nên nghĩ đương nhiên


rằng hắn không thể bị ám sát sao?


Thế nhưng mà nếu như sự việc vốn là sẽ phát sinh theo hướng khó có thể tưởng


tượng nhất này thì sao?


Trên trán Karen trong nháy mắt đổ mồ hôi, vô thức cất bước về phía trước


muốn đuổi theo ra ngoài, nhưng ngài Auggie lại lóe người lên, cản ở trước mặt


Karen, mở miệng nói: “Ngươi không thể đi ra ngoài.”


“Vì sao?”


“Ngươi tự biết.”


Bỗng nhiên, Karen ngẩng đầu, nhìn chằm chằm ngài Auggie cao hơn mình


nhiều, hỏi:


“Nó có phải cũng nói với ngươi câu nói tương tự hay không?”


“Cái gì?”


Karen đưa tay chọc chọc lồng ngực của mình, hỏi:


“Trong mắt ngươi, ta là cái gì?”


“Trong lòng của ngươi biết rõ!”


Karen cười, hỏi: “Ta hỏi ngươi, trong mắt ngươi, ta có phải là nội gian hay


không?”


Trong mắt Auggie lộ ra vẻ nghi ngờ, hỏi ngược lại:


“Chẳng lẽ không phải?