MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2082: Không thể nhìn thẳng vào Thần (5)

Số 13 Phố Mink

Chương 2082: Không thể nhìn thẳng vào Thần (5)

1,646 từ · ~9 phút đọc

Người phụ nữ này không biết là Rasma bây giờ đang ở trong một giáo đường


nhỏ trên phố Mink, thành phố La Giai, Ruilan, trước đây cũng đã từng nghi ngờ


giống như vậy.


Rasma sau khi bước ra từ trong cửa hàng điểm tâm, nhìn thấy một gia đình ở


trong khu ổ chuột, từ nam nữ, già trẻ lớn bé… Bọn họ vốn đã chết mới đúng,


nhưng hết lần này tới lần khác, bọn họ lại còn sống một cách êm đẹp.


Bánh răng vận mệnh vốn nên chèn qua người của họ, lại có người đẩy bọn họ


ra.


Một tấm hình vốn nên ố vàng, lại không giải thích được tiếp tục giữ vững tươi


mát.


Đáng tiếc là, Rasma vào thời điểm đó có chuyện quan trọng hơn phải bận rộn,


nhưng mà sự kiện này cũng không trì hoãn, bởi vì cho dù lúc trước ông ta điều


tra đến trên người Karen, nhưng Karen là cháu trai của Dis, kết quả, cũng giống


nhau.


Nhưng ở trong khoảng thời gian ở phố Mink “trông nom” Dis, bởi vì lần trước


Karen và Auggie cùng xuất hiện, để Rasma thấy được mặt khác của Karen, cho


nên Rasma bây giờ, so với trong quá khứ, càng nóng lòng muốn rời khỏi gông


cùm xiềng xích ở phố Mink, đoạn ký ức ngắn này thật ra cũng có tác dụng nhất


định.


Ông ta muốn đi nhìn cho kỹ cái người trẻ tuổi họ Inmerais này, tuyệt đối không


thể bỏ mặc để nó tiếp tục giống như là một con cá tự do tự tại rong chơi ở trong


biển rộng của Trật Tự Thần Giáo.


Xảy ra vấn đề, nhất định sẽ xảy ra vấn đề.


Người phụ nữ dùng tay chống cằm của mình, mím môi: “Cho nên, Karen, ngươi


thật sự là Thần Trật Tự sao?” Cô ta nhắm mắt lại, bắt đầu suy nghĩ.


“Thần Địa Huyệt vĩ đại, ở trong kỷ nguyên trước đã dự đoán được việc xảy ra


trong kỷ nguyên tiếp theo, cho nên đã chuẩn bị kỹ càng trước, lấy địa huyệt làm


chỗ ẩn náu, từ bỏ một kỷ nguyên, nghênh đón sự trở về ở kỷ nguyên tiếp theo…


Không, nếu như xem khoảng thời gian Chư Thần không xuất hiện này như một


kỷ nguyên mà nói, như vậy Thần Địa Huyệt là từ bỏ một kỷ nguyên, nhảy qua


một kỷ nguyên, chỉ vì chính thức trở về trong một kỷ nguyên khác.


Thế nhưng mà, Trật Tự Thần Giáo tại sao lại có quan hệ tốt như vậy với Địa


Huyệt Thần Giáo đây?


Bảy Thần lập ra Địa Huyệt Thần Giáo, đều từng đứng ở đằng sau cờ hiệu của


Trật Tự mà cùng chiến đấu.


Tiranus, người thành lập Trật Tự Thần Giáo, càng tự mình ký kết quan hệ hợp


tác với Địa Huyệt.


Thần Trật Tự trong thời kỳ cuối kỷ nguyên trước, thành công xưng bá. Nếu như


kỷ nguyên tiếp theo là thời kỳ Chư Thần không xuất hiện, như vậy có phải Thần


Trật Tự phải chăng cũng sẽ cảm giác được trước?


Thần Địa Huyệt nói cho Thần Trật Tự biết, hay là… Thần Trật Tự chủ động tìm


Thần Địa Huyệt để hỏi?


Giữa hai bên có phải đã từng ký kết hiệp nghị với nhau?


Nếu thật là như vậy, như vậy thì Thần Địa Huyệt của ta rất có thể cũng không


phải là vị Thần thứ nhất trở về.


Nếu như Karen thật sự là vị đó, chẳng phải mang ý nghĩa là Thần Trật Tự đã trở


về rồi?


Với thân phận bá chủ của kỷ nguyên trước, là vị Thần trở về đầu tiên, hoàn toàn


có thể giải thích được.


À…


Người thừa kế của Tiranus, Đại tế tự Norton….” Từ chỗ tai mắt mũi miệng của


người phụ nữ bắt đầu có máu tươi trào ra.


“Ta sai rồi, không thể suy tính đến nơi đó, là sẽ chết, là sẽ chết…”


Người phụ nữ đưa tay lau đi chút máu đọng ở trên mặt, sau đó bôi lên trên


gương trang điểm, nhìn xem những điểm đỏ trên gương, cô ta lộ ra nụ cười.


“Không thể nhìn thẳng vào Thần.”


“…..


Trong hang động dưới đất, đại pháp sư vong linh Morindi nằm trên một quả tim


to lớn, lúc này mở mắt ra, mỉm cười nói:


“Ta cảm giác được khí tức của Cốt Long, gông xiềng trên người nó đã bị giải


trừ sao, cấm chế mà bộ xương kia để lại trên người nó cũng đã được phá giải rồi


sao.


Vì giấu diếm được nó, ta phải phí không ít tâm tư, thậm chí cũng chuẩn bị xong


sẽ bị nó phát hiện, nhưng để cho ta thật sự ngoài ý muốn đó là nó thế mà vẫn


luôn không phát hiện ra.


Vật liệu mà ngươi cho ta, phong phú đến nỗi không thể phong phú hơn, nhưng


ta vẫn cảm thấy không đủ.


Vừa lúc, ở sâu trong trái tim của ta, vẫn luôn cất giấu một mảnh vảy rồng, nó


đến từ vị Long Thần Phản Nghịch vĩ đại kia, ta cực kỳ rộng lượng mà trực tiếp


đưa cho nó…


Bởi vì ta hi vọng thứ chính mình sáng tạo ra, không phải một phế vật, cũng


không phải một con chó, ta muốn sáng tạo ra, một con rồng thật sự.


Rồng, nên có dáng vẻ của rồng.


Mặt khác, đến cùng lúc nào mới đến giết ta đây, cái người tên Karen kia.


Ta đã rất mệt mỏi, ta muốn nghỉ ngơi, nếu như không phải là vì muốn kéo ngươi


theo, bây giờ ta cũng dự định triệt để nhắm mắt, tránh khỏi người trong giáo đến


làm phiền.


Karen, mau đến đây mà giết ta.


Ta đã chuẩn bị xong một cái quan tài bằng xương ở chỗ này cho ngươi, hi vọng


ngươi có thể thích, xem như để biểu đạt một chút sự áy náy trong lòng của ta,


dù sao, ngươi là tín đồ Trật Tự, mà ta giết ngươi, cũng không đúng, thế nhưng


mà, ai bảo ngươi bị bộ xương khô thưởng thức đây?


Đáng tiếc thời gian không đủ,


Ta không có cách nào để tự tạo ra một cái quan tài cho mình kịp lúc, thật ra, ta


cũng muốn có một cái quan tài để có thể nằm xuống.”


…


“Hội nghị kết thúc.”


Verden vừa mới kết thúc một hội nghị cấp cao của Đòn Roi Kỷ Luật, ông ta đi


ra khỏi phòng họp bị kết giới phong tỏa hoàn toàn, sau khi ra khỏi phòng, ông ta


khẽ nhíu mày, mở tay ra, trong lòng bàn tay xuất hiện một vòng sáng.


Cái vòng sáng này, thoạt nhìn thì giống như là một cái vòng cổ chó. “Biến thành


bản thể rồi?”


“Daan không phải là đã đến đó rồi sao, ở Địa Huyệt Thần Giáo sẽ còn xảy ra


chuyện gì nữa?”


Verden ra lệnh Auggie đi làm bảo vệ cho tiểu thư Dinah, cho nên giải trừ cấm


chế không thể nào biến thành bản thể trên người Auggie.


Nhưng cấm chế trên người Auggie, có thể nói là nhiều vô kể, Verden thường


xuyên tự mình luyện tập, cũng sẽ thỉnh giáo cái đại sự trận pháp trong giáo để


bố trí.


“Ài, không đúng, trên cảm xúc hoàn toàn mất khống chế, không phải là ở đó


xảy ra chuyện, mà là nó xảy ra chuyện, nổi điên rồi sao?”


Đầu ngón tay Verden nhẹ nhàng phủi lên trên vòng sáng: “Yên tĩnh đi.”


…


“Cùng nhau chết; hoặc là, thần phục với ta.”


Đối mặt với sự uy hiếp của Karen, Auggie giúp Cốt Long đáp lời, nói:


“Nó tuyệt đối sẽ không lựa chọn khuất phục, tình nguyện cùng ngươi cùng nhau


chết, cho nên, ngươi có thể khởi động quyển trục.”


Karen: “…”


Phương thức uy hiếp, đã không có hiệu quả, Karen thật sự hết cách.


Cần gì chứ?


Tà Thần cũng không có kiêu ngạo như ngươi, người ta bây giờ cũng rất vui vẻ


mà làm chó đấy!


Lúc này, Karen phát hiện mình không chỉ không có có hù đối phương sợ, ngược


lại có chút bị đối phương hù sợ.


Vậy thì mặc kệ nhau?


Ngươi đi đường ngươi, ta đi đường ta?


Không đúng, sao có thể đi được, một khi rời khỏi phạm vi tác động của Cấm


chú, nó chắc chắn sẽ điều khiển Auggie đi giết mình trả thù!


Đây là một con rồng điên!


“Xoẹt!”


Đúng lúc này, cơ thể rồng khổng lồ của Auggie bỗng nhiên phát ra tiếng ma sát


trầm thấp, giống như là có một sợi dây thừng vô hình đang tiến hành trói cô ta


lại.


Vận mệnh của một vài người, đã sớm được định sẵn, dù không phải là người,


mà là Long tộc cao cao tại thượng, nhưng vẫn không cách nào thoát đi số mệnh


bị điều khiển trong lòng bàn tay.


Sóng khí bắt đầu quay cuồng, thân rồng bắt đầu tiêu tán, cuối cùng, ở trước mặt


Karen, hai tay Auggie bị trói ngược phía sau, quỳ sát trước mặt Karen.


Mà khối băng kia đã mất đi đuôi rồng bảo vệ, “Rầm” một tiếng, nặng nề rơi trên


mặt đất.


Cốt Long kiên cường bất khuất vẫn bị nhốt ở trong như cũ, vấn đề là, cô bây giờ


không có cách nào động đậy, cho nên trên lý thuyết thì ngay cả năng lực tự sát


đều không có, chẳng khác gì là tự mình đóng gói mình lại rồi sau đó đưa đến


trước mặt Karen.


Karen: “…” “


Cốt Long: “…”