MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2085: Thuần phục rồng phản nghịch (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 2085: Thuần phục rồng phản nghịch (3)

1,180 từ · ~6 phút đọc

Auggie mở miệng nói: “Ngươi bây giờ còn có cơ hội thử dùng linh hồn áp lực


nó thần phục với ngươi, mặc dù việc này khó vô cùng, nhưng nếu như bây giờ


ngươi giết ta, ngươi sẽ triệt để mất đi cơ hội có được con Cốt Long này!


Ngươi nỡ bỏ sao, nhất là khi ta có thể cam đoan với ngươi, trên người nó đúng


là có khí tức của Long Thần, không, ta là đã biểu diễn cho ngươi thấy!”


Karen rút thanh kiếm Diamance ra, da thịt ở trước trán của Auggie đã sớm rách


ra, có thể thấy rõ ràng xương đầu ở phía dưới, còn hiện ra một có lỗ nhỏ.


“Ngươi nói đúng, ta không nỡ từ bỏ.”


Hai mắt Auggie nhắm lại, thở một hơi dài nhẹ nhõm.


Nhưng,


“Bốp!”


Trên mặt, đau rát.


Cô ta mở mắt ra, nhìn về phía Karen vừa dùng kiếm để tát lên mặt của mình.


Tiếp đó lập tức là cái thứ hai.


“Bốp!”


Sở dĩ không dùng tay, là bởi vì Karen rõ ràng nếu mình dùng tay để tát, người


đau hơn là mình.


Sau khi đánh xong, Karen thu thanh kiếm Diamance lại, đeo trên lưng mình, lắc


lắc cổ tay, áy náy nói: “Vốn chỉ là muốn tát một cái, nhưng một bên đỏ, một bên


khác bình thường, không đối xứng, bây giờ dễ nhìn hơn.”


Auggie: “…”


Karen đi về phía khối băng to kia, Cốt Long bị đóng băng ở bên trong, nhưng


ánh mắt của cô bé vẫn có thể diễn tả cảm xúc trong lòng như cũ.


Lúc Auggie biến trở về hình người bị trói buộc lại, Cốt Long cũng có chút


choáng váng, nhưng khi Karen cầm kiếm đâm vào người Auggie, trong mắt Cốt


Long toát ra cảm xúc hưng phấn và đồng tình.


Nó không có xem con Băng Sương Cự Long như Auggie là cùng tộc của mình,


ở trong mắt của nó, Auggie chỉ là “Gia súc”.


Karen dừng lại trước khối băng, nhìn vào con Cốt Long.


Nó cũng dùng một ánh mắt khinh thường nhìn chằm chằm Karen, nếu như có


thể mà nói, có lẽ bây giờ đã ngẩng cái cổ của mình cao lên.


“Ta rất thưởng thức ngươi.” Karen đưa tay đặt ở trên khối băng, “Loại tinh thần


kiêu ngạo phản nghịch bất tuân này.”


Karen nhắm mắt lại, bắt đầu dùng sức mạnh linh hồn của mình thấm vào.


Thật ra, sau khi đuổi đến đây, bởi vì lúc trước tìm hiểu ngược dòng thân phận


của bộ xương, dẫn đến trạng thái của mình vốn cũng không phải là tốt nhất, sau


một hồi chiến đấu với Auggie, càng tiêu hao nhiều hơn.


Nhưng đây là chuyện không có cách nào khác, nếu như mình còn muốn thử thu


phục con Cốt Long này mà nói, chỉ còn chờ vào lúc này


Cùng với sức mạnh linh hồn không ngừng tràn vào, Cốt Long cũng nhắm mắt


lại, chủ động tiếp nhận ý thức linh hồn đến từ Karen.


Khóe miệng Karen lộ ra mỉm cười, anh không cảm thấy đây là một cái khởi đầu


tốt, mà là đứa nhỏ này trong tình trạng cơ thể không thể động đậy, đồng ý chuẩn


bị đổi một chiến trường khác nhằm cắn mình thêm một cái.


Chỉ có điều là… So với việc chiến đấu chém giết trong hiện thực, Karen thật ra


càng am hiểu việc đánh cờ bằng linh hồn, mà Cốt Long chủ động đồng ý, là


hướng mà Karen muốn, cũng là kết quả mà anh đoán được nhờ căn cứ vào tính


cách của đối phương.


…


“Vụt!”


Không gian hoàn toàn hư ảo, xương trắng bao phủ, bốn phía đều tràn ngập khí


tức vong linh âm trầm.


Linh hồn ý thức của Karen ngưng tụ ra bóng người xuất hiện trong nơi này, sau


đó, anh lập tức bắt đầu lui lại.


“Oanh!”


Một con Cốt Long, lao mạnh về chỗ Karen vừa đứng, mặc dù một đòn tấn công


này đã thất bại, nhưng nó lập tức ngẩng đầu, nhìn chằm chặp Karen, đồng thời


không gian sau lưng Karen bắt đầu nhanh chóng bị áp lại, từng hàng gai xương


nhọn bắt đầu ép về phía Karen.


Nó là đang dự định lợi dụng ưu thế sân nhà, xoắn nát phần ý thức linh hồn mà


dám tiến vào nơi này của Karen.


“Cánh Cổng Trật Tự.”


Karen đứng yên không nhúc nhích, nhưng bốn phía xung quanh anh đều xuất


hiện bóng dáng của Cánh Cổng Luân Hồi, giống như là dựng lên một vách


tường, sau đó, gai xương bốn phía vào lúc này bị chặn lại.


“Ta muốn cố gắng trò chuyện với ngươi một chút, ta thưởng thức sự phản


nghịch của ngươi, ta không cho rằng đây là một sự nghịch ngợm, vừa lúc tương


phản đó chính là, ta cho rằng đây là một loại kiên trì trên tín ngưỡng, ta có thể


cho phép ngươi tiếp tục giữ lại nó, thậm chí, ta sẽ giúp ngươi tiến hành bồi


dưỡng và phát triển nó.


Đây là lời hứa của ta đối với ngươi.”


“Rống!”


Hiển nhiên, Cốt Long cũng không tin tưởng lời mà Karen vừa nói, nó bắt đầu


chủ động lao đến, cùng với từng tiếng vang lên của linh hồn, nó đang dùng linh


hồn của bản thể mình để va chạm vào trên Cánh Cổng Luân Hồi.


Mà cảnh này làm Karen thấy đã buồn cười lại có chút đau lòng, tuổi của nó còn


quá nhỏ, hoàn toàn không hiểu được về kỹ xảo chiến đấu, chỉ đơn giản là dùng


bản năng trong hiện thực rồi đưa vào trong việc chiến đấu linh hồn.


Nó là một viên ngọc thô, nếu như có thể thu phục nó, như vậy Pall sẽ có được


một tùy tùng nhỏ mới, Kevin cũng có khả năng có thêm một cô em gái mới, dù


sao nó cũng là một con Cốt Long, trên người cũng không có thịt, Kevin cũng


không có khả năng muốn ăn nó.


Sau từng lần va chạm vào Cánh Cửa Luân Hồi mà không có kết quả, Cốt Long


hơi ngừng lại, chung quanh càng không ngừng có khí tức vong linh bị nó hút tới


để duy trì thể linh hồn vì va chạm liên tục mà có hơi chút tan rã.


Karen thì tiếp tục mở miệng nói: “Ngươi rất có tiềm lực, ở trên cơ thể ngươi, có


lẽ kế thừa truyền thừa của Long Thần Phản Nghịch…”


Cốt Long ngẩng đầu, ánh mắt hung ác mà nhìn chằm chằm vào Karen, vốn dĩ


câu nói kia có lẽ là một sự ca ngợi đối với Long tộc, nhưng nó lại giống như bị


sỉ nhục rất lớn, dùng một giọng điệu tràn ngập cảm xúc phẫn nộ mà gầm thét


lên:


“Long Thần Phản Nghịch… Đó… Được nuôi lớn …Như gia súc…”