MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2127: Không thể khóc (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 2127: Không thể khóc (3)

1,362 từ · ~7 phút đọc

Ở đối diện, phu nhân Anser bắt đầu hạ cơ thể của mình xuống, kỵ sĩ chim ưng


buông lỏng khống chế không trung quản chế để bà ta có thể đến gần quân trận,


nhưng Karen để ý, khóe mắt của con mắt khổng lồ kia vẫn đang ngó chừng phu


nhân Anser, cái này cũng mang ý nghĩa những nòng Pháo Ma Tinh phía dưới


thật ra cũng có một phần đang khóa chặt bà ta là mục tiêu.


“Thưa ngài Đoàn trưởng, ta khẩn cầu để lại một chút hạt giống cho mạch Long


tộc của Địa Huyệt Thần Giáo chúng ta, bọn họ nguyện ý nghe theo hiệu lệnh


của trật Tự, lao tới bất kỳ chiến trường!”


Đoàn trưởng Daan ngồi trên Tê Giác Sấm nhẹ gật đầu, đáp lại nói: “Tiếp nhận


thỉnh cầu của ngươi.”


“Cảm tạ ngài, ca ngợi Thần Trật Tự vĩ đại.”


Phu nhân Anser bắt đầu bay về phía trước, khi bà ta bay đến phía trên thần điện,


phát ra một tiếng rít lên.


Lập tức, Cấm Vệ quân Long tộc bắt đầu cởi bỏ áo giáp, buông vũ khí xuống, cả


đám đều quỳ rạp trên đất.


Vốn dĩ Raio là muốn dựa vào bọn họ để thoát ly khỏi Địa Huyệt Thần Giáo, đi


xây dựng chi nhánh long tộc, hiện tại, bọn họ rời bỏ tộc đàn của mình, lựa chọn


tổ chức đầu hàng.


Đây nhất định không phải ý kiến nảy ra lâm thời, trong khoảng thời gian trước


đây, không chỉ có mỗi tổ chuyên án của Karen là đang làm việc, phu nhân Anser


đã sớm sắp xếp xong với nội bộ của Long tộc.


Cũng như trước đó ở bên trong văn phòng, bà ta đã nói với Karen, bà ta sẽ phối


hợp tất cả sắp xếp của Trật Tự Thần Giáo nhằm vào Long tộc.


Trước hết cắt giảm số lượng nhân khẩu trong tộc, lại đem tập kết tinh anh thanh


niên trai tráng toàn tộc trong Cấm Vệ quân rút khỏi nơi đóng quân, dựa theo yêu


cầu của Trật Tự, từng bước từng bước đến những nơi cần dùng mạng để lấp vào


mà hao mòn;


Nhân khẩu còn sót lại của Long tộc sẽ tiếp tục sống trong thế giới dưới lòng đất,


sống trong khu vực này, bọn chúng không những không thể hận Trật Tự Thần


Giáo, còn phải càng ôm chặt đùi của Trật Tự Thần GIáo mới có thể ở chỗ này


tiếp tục sinh tồn.


Vận mệnh của toàn tộc sớm đã bị phán quyết, mà bọn chúng ngay cả tư cách


tham gia dự thính cũng không có.


Kỵ Sĩ Đoàn dừng việc tiến lên, hạ trại ngay tại chỗ, đồng thời phái ra kỵ binh,


xác định phạm vi an toàn, nhân khẩu còn lại của Long tộc bây giờ cũng tập


trung ở khu vực trung tâm của thần điện, còn về những nơi khác, thì đều giao


cho quân tôi tớ đi cướp bóc.


Mà Cấm Vệ quân Long tộc như là tù binh, không, có thể nói là nô lệ, bọn chúng


chủ động đi đến phía trước Kỵ Sĩ Đoàn, đeo gông xiềng được ném ra trước đó


lên người mình.


Auggie bay xuống từ trên không trung, đáp lên phía trên một công trình kiến


trúc, phía dưới vừa lúc có một đoàn kỵ binh của Kỵ Sĩ Đoàn đi qua, Dinah cười


nhảy xuống, vị đội trưởng kỵ binh kia chắc là nhận biết Dinah, chủ động đưa


thú cưỡi của mình cho Dinah.


Karen thì cùng Auggie tiếp tục đứng ở trên mái nhà, vừa lúc đối mặt với một


hàng Cấm Vệ quân Long tộc đã tự đeo gông cùm lên.


Auggie cười nói: “Ngươi nhìn xem, có giống như một đám tang không.”


Karen thở dài, nói: “Cảm khái về chuyện đó vào lúc này cũng không có ý nghĩa


gì.”


“Nguyên nhân không có ý nghĩa là do ngươi là người, mà ta là rồng.”


“Đúng vậy, không sai, chúng ta có thể thay đổi vị trí để suy nghĩ, nhưng không


có ý nghĩa.”


“Ngươi nhìn thân phận của ta bây giờ một chút, có thể đứng ở chỗ này nói


chuyện cùng ngươi, mà không phải quỳ ở đó, vừa lúc là bởi vì ta từ rất sớm đã


làm…Người hầu cho Người Cầm Roi.”


Karen trầm mặc, muốn kết thúc cái đề tài này.


Auggie nhún vai, cơ thể lớn như cô vào lúc này trong giọng điệu lại mang theo


một chút thì thào: “Ta từng trách ngươi chuyển biến thái độ đối với tộc ta, thật


ra ngươi không sai, kẻ vẫn luôn đang ảo tưởng là ta, nhưng trên thực tế, các


ngươi mới là đám người thấy rõ ràng nhất.”


Karen lấy từ trong túi ra một bao thuốc, rút ra một điếu, châm lửa, hít một hơi.


Anh không thích nơi này, không thích cái thế giới dưới đất áp lực máu tanh, nơi


này giống như có một loại ma lực, nhuộm lên tất cả những người đến đây một


màu sắc giống như nó.


Karen nhớ Wien, nhớ thành phố York, nhớ con đường ồn ào náo nhiệt, tiếng còi


hơi ầm ĩ và báo chí mực in, anh khát vọng trở về cái xã hội thế tục mà mình


càng có thể tiếp nhận kia hơn.


Auggie cúi đầu xuống, nhìn về phía mặt Karen, đột nhiên hỏi:


“Lần này lại tới đây, có phải khiến ngươi có nỗi xúc động rất lớn?”


Karen tiếp tục trầm mặc.


Auggie thì tiếp tục hỏi: “Có thể để cho ngươi sinh ra có một chút hoài nghi đối


với ý nghĩa của Trật Tự?”


Karen phun ra một vòng khói, cười cười, nói: “Không có.”


“Không có?”


“Ngược lại để cho ta càng biết rõ, ý nghĩa bảo vệ Trật Tự ở nơi nào, đây là sự


giáo dục thẳng thắng nhất.”


“Nơi này chẳng lẽ không phải phạm vi thế lực của Trật Tự sao?”


“Thế nhưng mà ngươi có tín ngưỡng Trật Tự không, ngươi tín ngưỡng Thần Địa


Huyệt hay là Long Thần Phản Nghịch?”


“Ta…”


Lúc này, Karen trông thấy trong khu vực quân doanh, có một khẩu Pháo Ma


Tinh được đặt riêng ra, Đoàn trưởng Daan cưỡi Tê Giác Sấm đi tới đằng sau nó.


Karen còn nhìn thấy phu nhân Anser và một đám trưởng lão Long tộc mặc quần


áo lộng lẫy quỳ rạp dưới đất, trong mơ hồ, có thể nghe được tiếng khóc truyền


ra.


Phía trên, con mắt khổng lồ kia bắt đầu chuyển động, bắn ra một vệt ánh sáng,


đánh vào vị trí của pho tượng Long Thần Phản Nghịch đặt ở phía trên thần điện.


Đoàn trưởng Daan tự mình xoay người bước xuống khỏi vật cưỡi, đưa Ma tinh


thạch vào trong ống cấp năng lượng cho Pháo Ma Tinh, vận chuyển pháp trận.


“Ầm!”


Pháo Ma Tinh phát xạ, chùm sáng mang theo sức phá hủy kinh khủng đánh


trúng pho tượng của Long Thần Phản Nghịch.


“Oanh!”


Đầu tiên là một vết rạn nứt to nhanh chóng khuếch tán, theo sau là một tiếng


vang vô cùng lớn, pho tượng Long Thần Phản Nghịch bắt đầu sụp đổ, cái đầu


rồng to lớn kia cũng rơi xuống.


Trong nháy mắt khi nó rơi xuống, rõ ràng đã tạo ra rung động dữ dội, nhưng


toàn hiện trường, tựa như chìm vào trong một sự yên tĩnh quỷ dị.


Đợi đến khi bụi bặm tán đi, trong mắt đầu rồng kia, có chất lỏng đỏ tươi chảy


ra.


Trong khách sạn Lu Mờ, Connor vốn đang cùng Pall, Kevin trêu đùa, bỗng


nhiên ngồi thẳng người, đột nhiên, một cảm xúc bi thương chợt xuất hiện trong


lòng, tựa như muốn khóc.


Nhưng cô bé lập tức dùng sức hít nước mũi, mu bàn tay dùng sức lau hốc mắt


của mình, gượng ép không để một giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mắt đỏ hoe,


quật cường thầm nói:


“Không thể khóc!”