MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2140: Tập kích (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 2140: Tập kích (1)

1,295 từ · ~7 phút đọc

Suy nghĩ của người lãnh đạo trực tiếp khiến Karen có chút ngoài ý muốn.


Sous thì tiếp tục đắm chìm vào trong bố trí của mình, tiếp tục nói: “Ngươi nhìn


xem, chúng ta phải chăng có thể biến nơi này của chúng ta thành một môi


trường đào tạo nhân tài du học nước ngoài hay không?”


“Ý nghĩ này của ngài…”


“Bây giờ có không ít Thần Giáo có suy nghĩ này, cái chuyện này còn phải để


cậu đi xử lý, bởi vì thân phận của cậu đặc biệt, có thể nói, bọn hắn sở dĩ nguyện


ý đưa người sắp xếp đến chỗ này, là xem trên tính chất đặc thù của cậu.


Cậu có thể lại kiếm thêm một nhóm thì chúng ta sẽ có thể lại cắt xén một nhóm,


chỉ cần chúng ta có thể rửa phiếu điểm thành tiền trợ cấp, cũng không tính là


làm sai với nguyên tắc, phía trên xem như có đi điều tra cũng không trị tội của


chúng ta.


Đây quả thực là nằm yên mà kiếm phiếu điểm đấy!”


“Thế nhưng là thưa ngài, nếu làm như vậy, thanh danh của chúng ta…”


Lừa gạt được ai, giết người đó, quả thật cực kỳ thoải mái; mà lại không chỉ có


thể ăn “Phí mở rộng quan hệ” ngay từ đầu, “Phí nuôi dưỡng” tiếp theo sau cũng


là một nguồn thu nhập ổn định, nếu không chịu đưa thì sẽ đưa người của ngươi


đến những nhiệm vụ tỉ lệ nguy hiểm cao, tiêu tốn nhân lực, để bọn hắn trải


nghiệm sự rèn luyện của “Máu và lửa”, cái này cũng giống như bắt con tin, nếu


không có tiền thì sẽ giết người bất cứ lúc nào, tát cạn ao để bắt cá.


Nhưng thanh danh, cũng sẽ theo đó mà hoàn toàn xấu đi.


“A, chuyện này không liên quan gì đến ta, dù sao ta cũng chỉ làm ở đây mấy


năm mà thôi, với năng lực của ngươi, công lao được chia trong mấy năm sẽ đủ


để cho ta bay lên đại khu Dinger.”


“Cho nên…”


“Cò kè mặc cả đi.” Sous chà xát tay nhỏ, “Danh tiếng xấu, ngươi gánh vác, cái


lợi ích này, chúng ta chia, sau đó ngươi lại xem xét, cái tổng bộ này của chúng


ta có cái gì mà ngươi để ý và ta có thể cho ngươi.”


“Cái này…”


“Dù sao thì ta cũng chỉ làm mấy năm rồi đi, ngay từ đầu từ lúc chúng ta gặp mặt


ta đã nói, ta sẽ không đứng đối lập với ngươi, còn sau khi ta rời đi, ở trên phái


một người mới xuống để kế nhiệm, phát hiện quyền lực của tổng bộ đều bị


ngươi lấy hết, thì cũng chẳng còn gì liên quan đến ta, ta cũng không sắp xếp cho


con trai mình thừa kế vị trí này, haha.”


Rất nhiều người đều có một sự nhầm lẫn trong nhận thức, đó chính là quyền lực


là từ trên xuống dưới, một lệnh bổ nhiệm do phía trên phát xuống, thì lãnh đạo


tân nhiệm có thể lập tức nắm giữ quyền lực của cái bộ ngành này;


Nhưng trên thực tế thì phần lớn quyền lực là đi từ đuôi lên đầu, dù trên danh


nghĩa ngươi là lãnh đạo cao nhất, cũng có thể để cho mệnh lệnh của ngươi


không đi ra khỏi văn phòng của mình được.


Quyền lực là một động từ, trên bản chất vẫn là sự đấu tranh giữa người và


người.


Sau khi Đại tế tự thượng vị, cũng cần thông qua một loạt đấu tranh phái hệ mới


có thể thật sự nắm giữ Thần Giáo, nếu không cũng chỉ có thể giống với Rasma,


trở thành một cái linh vật cao quý.


Nhưng thái độ của Sous để Karen cảm thấy có chút ngoài ý muốn, bởi vì hắn ta


nhượng bộ có chút quá nhiều, cũng quá mức dứt khoát, giống như là muốn


tránh né một cái hố phân sắp nổ tung vậy.


“Để ta nói thật với ngươi đi, ta là nhìn thấy một chút manh mối.” Sous thở dài,


“Biết ý nghĩa của bao tay trắng không?”


Karen nhẹ gật đầu, trong nhà mình vốn có một cái bao tay trắng rất cao quý.


Sous liếm môi một cái: “Ta phát hiện, bởi vì thanh danh trước đây của ngươi,


cùng với tuổi tác của ngươi, bao gồm cả chức vị hiện tại, từ đủ loại nguyên


nhân, trong lòng của ngươi chắc cũng rõ ràng, đời này của ngươi có lẽ là không


thể nào có thể thăng chức nữa, điều này ngươi cũng không phản đối nhỉ?”


“Ừm.”


“Lại thêm chuyện lần này của Địa Huyệt Thần Giáo, ngươi làm rất không tệ.


Sau đó là chuyện của Sa Mạc Thần Giáo, phía trên rõ ràng vậy mà…Tóm lại,


bất cứ chuyện gì đều là tương đối, phía trên không có khả năng nhìn xem ngươi


và Bern vẫn ngồi như vậy ở chỗ này, bọn hắn sẽ kiếm chuyện cho các ngươi.


Loại cuộc sống như nhảy múa trên lưỡi đao này, về sau tuyệt đối sẽ không ít,


công việc bẩn thỉu mệt nhọc khó mà xử lý, chuyện xử lý không tốt xảy ra vấn


đề sẽ phải gánh trách nhiệm, sẽ chỉ càng ngày càng nhiều hơn.”


“Ngài đang sợ?”


“Đúng vậy, còn không bằng ta kiếm nhiều kinh phí một chút, khôi phục tổng bộ,


xử lý những chuyện bên ngoài tốt đẹp một chút, sau đó ngươi cố gắng làm việc,


thừa dịp ngươi còn chưa ngã sấp xuống, kiếm đủ rồi rời đi.


Ta thật sự cũng không muốn tranh giành, dù gì thì ta còn có đường ra, không


cần thiết phải tranh giành vị trí với ngươi trong cái vòng xoáy này, không có ý


nghĩa.


Đây là lời trong lòng của ta.”


“Ta hiểu được, thưa ngài.”


“Cho nên, loại chuyện Du học sinh này, ngươi chủ động hỏi thăm nhiều một


chút, hiện tại chúng ta và ban quản lý đại khu đã tách biệt, nhưng chỉ dựa vào


kinh phí mà phía trên cấp xuống thì không đủ để nhét kẽ răng, tóm lại, tổng


bộ… Thiếu kinh phí lắm đấy!”


“Xin ngài yên tâm, ta sẽ đi sắp xếp.”


“Ta tin tưởng vào năng lực của ngươi, dù sao thì ngươi phụ trách làm việc, ta


phụ trách nằm, ha ha.”


…


Một cơn tuyết rơi, chính thức mở màn cho mùa đông bắt đầu ở Wien.


Karen duỗi nhẹ tay ra nắm một chút bông tuyết đặt ở trong lòng bàn tay của


mình rồi nhìn bọn chúng từ từ hòa tan, sau khi đến Wien, anh đã cực kỳ phản


cảm với thời tiết ở nơi này, có thể nói rằng người sống ở nơi này mỗi khi gặp


được trời nắng, đều có loại cảm giác mối tình đầu xuất hiện ở trước mặt mình


một lần nữa.


Trách không được dân bản xứ Wien trước kia đều xuất thân từ cướp biển, cố


gắng ở đây chịu đựng nó, còn không bằng lái thuyền ra ngoài biển để cướp bóc.


Ừm, bây giờ cũng giống như vậy, các thuộc địa của Đế quốc Wien cộng lại còn


lớn hơn rất nhiều so với mẫu quốc rất rất nhiều, nó vẫn không có thay đổi bản


tính của mình, chỉ có điều dưới sự ảnh hưởng của “Nền văn minh cận đại”, học


được việc phủ lên trên người một tấm áo thân sĩ.


Xe limousine dừng ở phía trước, Leon xuống xe mở cửa ra, Karen ngồi vào.