MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2170: Ta biết ngươi (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 2170: Ta biết ngươi (2)

1,592 từ · ~8 phút đọc

Nghỉ ngơi giữa hiệp kết thúc, hai bên lần nữa xuất chiến, lại một lần va vào


nhau.


Ventura vẫn yếu thế như cũ, thực lực Mục sư của Blanche cũng là kém xa tít tắp


người quen biết cũ kia, nhưng trên đầu Ventura có con sâu róm kia, lại cung cấp


sự trợ giúp ngoài định mức cực lớn.


Nhất là trên phương diện chịu đòn, “Bé Jack” từ sau khi đi theo Richard, thế


nhưng là đã tích lũy kinh nghiệm cực kì phong phú.


Cái kinh nghiệm này vậy mà có thể chuyển dời đến trên người khác, tạo thành


năng lực kháng đòn kéo dài.


Lại là kết thúc một hiệp ác chiến, hai bên riêng phần mình đá bay đối phương,


lại rất tự nhiên trở về tiếp nhận trị liệu.


Bộ xương đi đến bên cạnh Karen, mở miệng nói: “Cẩn thận lời chúc phúc của


bọn hắn meo.”


“Ta biết.” Karen nhẹ gật đầu.


Đối phương hiển nhiên còn có át chủ bài không có sử dụng, mà lại Karen cũng


biết truyền thừa thần bí của người quen biết cũ kia.


Hiệp tiếp theo bắt đầu, hai bên lại lao tới lần nữa, đúng lúc này, sát thủ cũng ra


tay rồi.


Hắn vẫn đang tìm thời cơ, hiện tại mục tiêu mà hắn ra tay, là Blanche và


Richard.


Karen dự báo được, nhưng anh không hề động.


“Xoẹt…”


Tiếng cọ xát cực kỳ chói tai truyền đến, Philomena bỗng nhiên xuất hiện từ chỗ


ẩn nấp vào lúc sát thủ hành động, ra tay giết ngược lại sát thủ.


Chỉ có điều là tên sát thủ này quả thực đủ ưu tú, rõ ràng ở vào thế bị động


nhưng vẫn có thể tiếp được sát chiêu của Philomena, thân hình hai bên không


ngừng va chạm nhau giữa không trung rồi lại tách ra, vũ khí trong tay càng


nhanh chóng va chạm với tần suất cao vô cùng.


Trong góc nhìn của người thứ ba, đây quả thực là đang xem hình ảnh chiếu lại,


hình ảnh xuất hiện một nơi, bọn họ đã xuất hiện ở một nơi khác.


Mà loại ác chiến này một khi triển khai, hai bên tựa như đều có niềm kiêu ngạo


của sát thủ, ai cũng không thu tay lại, càng không có sự ăn ý tạm dừng như hai


tên khổng lồ bên dưới.


Mặc kệ trong lòng nghĩ như thế nào, xem đây như cuộc chiến cuối cùng trong


đời.


Philomena bắt đầu không chịu nổi, cụ thể hiện tại mỗi một lần hiện hình cô đều


chậm hơn đối phương nửa nhịp.


Nhưng cô gái nhà Filsher lập tức thay đổi mạch suy nghĩ, không còn muốn làm


sát thủ thong dong trở ra, bắt đầu biến thành ta chết cũng muốn kéo theo ngươi


làm đệm lưng.


Cô bắt đầu nhắm chặt hai mắt, hoàn toàn ngăn cách tâm tình của mình, không


tiếc để cho tốc độ phản ứng của mình chậm lại nửa nhịp, dù sao là muốn cùng


đồng quy vu tận, ít nhất cũng phải đổi lấy một vết thương cả đời không thể chữa


trị.


Bàn về liều mạng, bàn về việc không muốn sống, bàn về sự không quan trọng


của cuộc sống, Philomena thật là có quyền ưu tiên lên tiếng.


Loại chuyển biến này để tên sát thủ kia trở nên mười phần khó chịu, cuối cùng,


hắn lui về sau, cái giá phải trả là, cánh tay bị Đao Ác Mộng rạch một đường.


Nhưng hai bên vừa lùi, một tia chúc phúc bỗng nhiên xuất hiện, đánh vào trên


người tên sát thủ, khí tức của hắn ta tăng mạnh, tiếp tục tấn công Philomena vừa


rơi xuống đất.


Philomena thì vào lúc này vừa mới mở mắt ra, đối mặt đối thủ vừa bị thương


nhưng thực lực lại được tăng cường, cho dù cô muốn ứng đối thì hiển nhiên


cũng có chút không kịp.


“Ầm!”


Một tấm chắn to lớn vào lúc này rơi xuống, vừa lúc kẹp lại thân hình của tên sát


thủ, bảo vệ Philomena ở phía sau.


Tên sát thủ còn chuẩn bị lách qua phòng ngự tìm kiếm nơi để đột phá từ những


hướng khác, nhưng đoản đao nhanh chóng chém vào, phủ kín những lỗ thủng


này.


Lúc này, Philomena đã điều chỉnh tốt trạng thái một lần nữa, sát thủ chỉ có thể


chủ động lui bước, kết thúc lần giao đấu này.


Muri cầm khiên tròn đoản đao trong tay, đứng trước ngươi Philomena.


Gia tộc Benda làm nhân tuyển đội trưởng Đội hộ vệ cho các đời Đại tế tự, am


hiểu nhất, không phải tấn công, mà là phòng ngự.


Lúc này,


Karen ngẩng đầu, nhìn về phía bầu trời, trong lòng nói:


Ngươi lại không đến, thì không còn đồ ăn cho ngươi đâu.


…


Bóng dáng Alfred xuất hiện ở bên trong công trình kiến trúc của hoàng cung,


đưa tay đẩy một cánh cửa ra, bên trong là một phòng vẽ tranh rất rộng rãi.


Chếch phía đối diện phòng vẽ tranh, là phòng ngủ của lão quốc vương, bản thân


lão quốc vương và thân quyến đang núp ở bên trong.


Căn phòng vẽ tranh này, vẫn sử dụng như nơi tuyên truyền đối ngoại của lão


quốc vương lúc ba tuổi còn làm hoàng tử, khi đó là vì biểu hiện rằng người thừa


kế vương vị sự ưu tú trên phương diện nghệ thuật, xem như một cái một cái


thiệp vàng để tuyên truyền.


Chỉ có điều cái thiệp vàng này lúc ba tuổi, mười ba tuổi thậm chí đến lúc ba


mươi tuổi, cũng có thể dùng, nhưng đến khi bốn mươi tuổi năm mươi tuổi thậm


chí là bảy tám chục, cũng không thích hợp để dùng nữa.


Nhưng mà trình độ nghệ thuật hội họa của lão quốc quả thật là có thể, mà lại có


thể rõ ràng nhìn ra những bức vẽ treo trên vách tường phòng vẽ tranh sẽ đi từ


quá trình thay đổi dần non nớt đến thoải mái phát tiết.


Mặt khác, Ánh Mắt Mị Ma còn có thể trông thấy tường kép đi vào mật thất


đằng sau hai bức tranh, bên trong mật thất treo đầy bức tranh buông thả bản


thân thật sự, hầu như đều là lấy “Một nhà hòa thuận” làm chủ đề.


Alfred cầm lấy bàn vẽ và thuốc màu, đẩy cửa sổ ra, bay tới mái nhà, bắc xong


bàn vẽ, trộn xong thuốc màu, vừa nhìn xuống cảnh tượng phía dưới vừa cầm bút


vẽ nhẹ nhàng đong đưa trên mặt giấy.


Wilker xuất hiện ở nơi này, đi đến bên cạnh Alfred, hỏi:


“Ngài không đi xuống sao?”


Alfred lắc đầu: “Lúc đầu có chút gấp, hiện tại trái lại cũng không gấp.”


Nếu như nói Karen là một tên đệ tử cuối cùng mà ngài Hoven thu nhận, vậy thì


Alfred chính là một thính sinh cuối cùng.


Chỗ thủng của kết giới rất vững vàng, không cần nghĩ tất nhiên là “Ông ngoại”


của thiếu gia ra tay rồi, “Ông ngoại” ở đây, như vậy bà ngoại chắc chắn cũng có


mặt.


Là đồng đội của lão gia Dis khi còn trẻ, chỉ điểm mấy lần thì có thể để thực lực


của Philomena đột nhiên tăng mạnh, có thể nói, trên điều kiện tiên quyết là


không động viên thêm lực lượng bên ngoài, vị bà ngoại này tuyệt đối là một vị


rất kinh khủng;


Đúng dịp, lần này vừa vặn tất cả mọi người là yên tĩnh hành động.


“Vậy lúc nào ta sẽ xuống dưới?”


“Không vội, ngươi phải đợi đến lúc kết thúc công việc lại xuống dưới, nhớ kỹ


căn dặn tốt đám thuộc hạ tàn dư Ánh Sáng kia của ngươi, để bọn hắn ngoan


ngoãn.” Nói xong, Alfred vừa chỉ vào bàn vẽ, “Ha ha, ngươi nói xem, ta vẽ hai


chúng ta ở trong góc của bức tranh này, để tăng cường cảm giác đắm chìm vào


trong bức tranh, ngươi cảm thấy thế nào?”


“Ta cảm thấy… Cực kỳ tốt.”


“Vậy ta lấy thái độ thưởng thức, ngươi sẽ có thái độ kinh ngạc, ngươi sẽ không


để ý chứ?”


“Ngài vui là được.”


…


Hai bên chiến tuyến đã lâm vào trạng thái giằng co và rực lửa, lúc này, một đám


dơi máu che phủ lên mặt trăng, mang đến áp lực cực lớn.


Bộ xương ngẩng đầu, cảm khái nói: “Kẻ ham vui lúc ra sân thật sự là càng ngày


càng giống nhân vật phản diện, meo.”


Những con dơi phủ đầy trời nhanh chóng hạ xuống, bỗng nhiên cùng nhau nổ


tung, hóa thành một dòng máu lớn mang theo sức ăn mòn vô cùng đáng sợ, bao


phủ tên áo đen thứ ba ở bên trong.


Quần áo trên người tên áo đen này bắt đầu rách nát, hiệu quả thuật pháp ẩn nấp


mất đi hiệu lực, lộ ra nửa gương mặt, nhưng đủ để nhận ra thân phận của hắn,


Bộ trưởng Bộ Chấp pháp tiền nhiệm của Đòn Roi Kỷ Luật thành phố York, Bộ


trưởng Bernie.


Lúc này Bernie nhìn xem hình dáng người dần dần ngưng tụ ra từ trong dòng


máu, cười nói:


“Không nghĩ tới sẽ là ngươi.”


Neo không có gương mặt thì ra vẻ nghi ngờ nói:


“Cái gì, ta biết ngươi?”