MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2174: Ánh Sáng bảo hiểm (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 2174: Ánh Sáng bảo hiểm (1)

1,494 từ · ~8 phút đọc

Cho tới bây giờ đều là sấm sét giáng xuống từ trên trời, lần này, thì là sấm sét


trồi lên từ mặt đất.


Con dao phay mà phu nhân Đường Lệ cầm trong tay thật sự là con dao phay lấy


từ trong nhà bếp, không phải là món Thánh khí gì, lúc trước mài tới mài lui,


thay vì nói là đang mài đao, chẳng bằng nói là mình đang mượn lấy phương


thức này đến để rèn luyện lại trạng thái rỉ sét của bản thân.


Dù sao thì cũng đã rất nhiều năm không có thật sự ra tay một lần.


Hiệu quả khi chặt một đao kia xuống, quả thực kinh người.


Cổ tay to lớn, bị trực tiếp chặt đứt, rơi ra khỏi bàn tay bản thể, sau khi tiếp tục


rơi xuống một khoảng thì bắt đầu tan biến.


Suy cho cùng thì cái thứ phóng to ra như pháp thân cũng không giống như thân


thể thật sự của người khổng lồ, nó cũng không có một giá trị định lượng nhất


định, có đôi khi nó có thể không bị phá vỡ, nhưng vào một số thời điểm thì nó


có thể cực kỳ yếu đuối;


Điểm khác nhau là ở chỗ sức mạnh của ngươi có thể đột phá qua giới hạn chịu


đựng của nó hay không, một khi vượt qua được, vậy thì nó cũng chỉ là bã đậu.


Một tiếng kêu đau truyền ra từ sâu trong đám mây, hiển nhiên vị ở bên trong kia


cũng không dự liệu được lại có người xuất hiện vào thời điểm này chặt đứt bàn


tay để ngăn chặn ý đồ thay đổi cục diện của mình.


“Bọn trẻ đánh nhau, đứng xa một chút nhìn một chút, kêu vài tiếng thôi là được,


ngươi thế mà thật sự dám tự mình ra mặt, ngươi không ngại mất mặt sao!


Còn có,


Là làm khó vì bên phía chúng ta không có người lớn sao!”


Âm thanh của phu nhân Đường Lệ truyền tới rất là hùng hậu, không phải giọng


nữ, lúc bà ấy bay lên từ dưới mặt đất, quanh thân đã bị sấm sét màu đỏ bao phủ,


tạo thành sự che giấu hoàn mỹ nhất khi xuất hiện công khai.


Nói trắng ra là, trong cuộc nội đấu bỗng chốc nổ ra này của Trật Tự Thần Giáo,


cả hai bên đều duy trì sự khắc chế nhất định, rõ ràng đang dùng đao, thấy máu


nhưng vẫn không thật sự vạch mặt.


Nhưng Người Bảo Vệ này trong tình huống thế cục đã được định đoạt lại gượng


ép ra tay, đã phá vỡ cái quy tắc này.


Một điều mà phu nhân Đường Lệ không thể chịu được đó là, bà ấy không hi


vọng Karen thoạt nhìn có vẻ như là sau lưng không có ai, ông nội của nó mặc


dù đang ngủ say nhưng còn có đãi ngộ được Đại tế tự tiền nhiệm chăm sóc


trông coi gần giường, bà ngoại của nó, từ trước đến nay đều ở chung trong một


thành phố.


Vị kia tất nhiên không định từ bỏ vào lúc này, sau khi bị chặt đứt một bàn tay,


rất nhanh thì một con mắt cũng hiện ra từ đám mây đen, nhìn chằm chằm phu


nhân Đường Lệ.


Cùng lúc đó, một khu vực lớn xung quanh phu nhân Đường Lệ bắt đầu sôi sục


lên trong vô hình, bản thân không nhúc nhích, nhưng hoàn cảnh bên cạnh lập


tức biến thành một cái nồi khổng lồ được làm nóng lên, đây là muốn cưỡng ép


xem ngươi như là một con kiến.


“Rốt cuộc là cái gì đã cho ngươi dũng khí để ngạo mạn đối đầu ta như vậy!”


Phu nhân Đường Lệ thật sự là tức giận đến nỗi bật cười, dao phay trong tay


nhanh chóng xoay tròn, sau đó giơ hai tay lên.


Sau một khắc,


Một đạo ảnh màu đỏ sậm to lớn xuất hiện ở sau lưng bà ấy, xung quanh lưỡi


đao, thì tràn ngập các loại tâm trạng tiêu cực bi thương, giày vò, phẫn nộ, tuyệt


vọng cứ như có vô số lệ quỷ vô hình đang bồi hồi và gào thét ở xung quanh,


giải tỏa nỗi thống khổ mà không ai biết.


Đao Ác Mộng từng là vũ khí của phu nhân Đường Lệ đã tăng cho Philomena,


bà ấy đã đem vận mệnh bi thảm của gia tộc mình dung nhập trong đó, vốn là gia


tộc được Thần Vĩnh Hằng ban phúc, lại gần như trở thành bầy heo đáng thương


trong cả kỷ nguyên.


Sự đau khổ này cho tới bây giờ cũng chưa từng biến mất, con trai ruột của mình


cũng bởi vì sự “Nguyền rủa” của huyết mạch mà tự kỷ nhiều năm như vậy.


Bởi vì đã từng trải qua, cho nên bây giờ mới vô cùng quý trọng.


Phu nhân Đường Lệ trợn to hai con ngươi, miệng há mở, một tiếng kêu to phát


ra từ trong cổ họng của bà, trong chốc lát, vốn dĩ những thứ đang sôi sục bên


cạnh đều bị phá tan.


Một đao kia, cũng lập tức được bổ xuống.


Kết giới kiên cố đã hình thành, bảo vệ con mắt ở bên trong, nhưng khi một đao


kia chém xuống, kết giới này trực tiếp vặn vẹo méo mó, nó đang ngăn cản lưỡi


đao chém vào, nhưng khả năng ngăn cản cực kỳ có hạn.


“Ầm!”


Lưỡi đao, vẫn là chém vào trên con mắt.


Con mắt bắt đầu nhanh chóng chảy máu, ngay lập tức trên màn trời, màu đỏ,


màu đen bắt đầu nhanh chóng dung hợp rồi xoay tròn, sau đó nổ tung, tạo thành


đốm sáng rồi rơi xuống.


Phu nhân Đường Lệ hơi thở hổn hển, nhưng lại không nhìn ra mệt mỏi bao


nhiêu, càng giống như là sau khi làm nóng người xong, trạng thái cơ thể vẫn


còn đang nhanh chóng khôi phục.


Tuổi tác, là một vấn đề không cách nào tránh khỏi, cơ thể và linh hồn suy bại


cũng là một cái tiến trình tự nhiên;


Lúc tuổi còn trẻ, một đám người ngồi bên cạnh đống lửa, bà ấy từng cảm khái


rằng mình hâm mộ Trưởng Lão Thần Điện như thế nào, có thể cố hết khả năng


kéo dài đến khi sự suy tàn tiếp cận.


Dis trả lời thì là: Trưởng Lão Thần Điện sẽ chết, nhưng bọn hắn sẽ không chết


già.


Tahisen vẫn luôn nghe hiểu lời Dis, sau khi nghe nói như thế, rõ ràng dọa đến


nỗi sợ run cả người.


Bởi vì trong lời này, vén lên tấm màn bản chất tồn tại của Trưởng Lão Thần


Điện, không có quá trình già yếu, nhưng lại sẽ chết, sự tử vong này đó là bỗng


nhiên một ngày nào đó đến giá trị giới hạn, tựa như là bị rút khô mà trực tiếp


bốc hơi.


Lúc trước phu nhân Đường Lệ nghe không hiểu, hiện tại cũng không hiểu,


nhưng bà ấy lại từ một phương diện khác mà công nhận điều Dis nói tới.


Nếu như không có hồi ức lúc cao tuổi, thanh xuân tiêu dao của tuổi trẻ, cũng sẽ


không trở nên quý giá như vậy.


Đây mới là dáng vẻ thật sự mà sự sống nên có.


“Đến đây, tiếp tục đi, chơi pháp thân cái gì, trực tiếp để bản thể của ngươi tới đi,


nhìn xem ta sẽ sợ ngươi hay không!”


Trên sân thượng, ông Deron đã nhìn mê mẩn.


Tính cách của ông ấy từ thuở thiếu thời gần như đã trầm ổn và cứng nhắc, giống


như là đường vân trận pháp điêu khắc trên tấm đá, không chấp nhận một chút


sai lệch nào.


Chuyện khác người nhất mà đời này ông ấy từng làm, chính là liều lĩnh theo


đuổi sau khi gặp được vợ mình.


Yêu từ lúc nhìn thấy lần đầu, yêu đến nỗi không thể kiềm chế.


Loại yêu này, thậm chí đến một loại mức độ cực kỳ cường điệu, khi ông ấy


nguyện ý thoát ly khỏi Trật Tự Thần Giáo để cùng trở thành bạn lữ tự do tự tại,


bà ấy chủ động ném Đao Ác Mộng cho mình để cho mình phong ấn, bà ấy nói


rằng đã mệt mỏi, muốn an ổn.


Thế giới tình cảm, khi ngươi bắt đầu so đo về sự nỗ lực và thứ mình phải đánh


đổi, thật ra vào lúc đó cũng đã thua rồi.


Nếu như tìm được một người chính xác, hắn thường thường sẽ nhớ kỹ về sự nỗ


lực của ngươi, cho nên trong nửa đời chung sống, Deron chưa hề nổi giận với


vợ mình, ở trong nhà, vợ mình có địa vị thứ nhất.