MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2185: Nói cho ông ngoại cháu (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 2185: Nói cho ông ngoại cháu (3)

1,701 từ · ~9 phút đọc

Richard thỉnh thoảng thông qua kính chiếu hậu nhìn xem ngồi hai người ngồi ở


hàng sau, sau đó cậu ta rốt cục nhịn không được:


“Ông nội, ngài có chuyện cứ nói thẳng đi.”


“Khục…” Deron tằng hắng một cái che giấu sự xấu hổ, ngay sau đó vẫn là


cưỡng ép mở miệng nói, “Karen, về sau phương diện trận pháp gặp phải vấn đề


gì hoặc là có ý nghĩ gì, cũng có thể tới tìm ta, chúng ta có thể trao đổi và thảo


luận nghiên cứu.”


Karen lập tức mỉm cười đáp lại: “Được rồi, thưa ngài.”


“Ông nội, ngài bớt lo đi, Karen ở đại khu Dinger có một vị thầy trận pháp, địa


vị nhưng cao.”


Richard đang giúp Karen chỉnh lý mạng lưới quan hệ tình báo bên người, trong


danh sách mà Alfred đưa cho cậu ta, bao quát cả đám người Piro và Levin.


Phải biết rằng trước đây, mỗi khi gặp ngày lễ, Alfred đều sẽ lấy danh nghĩa


Karen tặng quà cho những “Người thầy” này.


“Không phải cậu nói mình không có thầy sao?” Deron nghi hoặc mà hỏi thăm.


Karen trả lời: “Lúc trước khi tiến vào Cánh Cổng Luân Hồi, từng được huấn


luyện một khoảng thời gian ngắn ở đại khu Dinger, từng được một vị chỉ điểm.”


“A, là như vậy sao.” Trong lòng Deron dễ chịu một chút.


Đứa cháu trai Richard này bắt đầu tiếp tục đâm đao:


“Vị kia mời Karen đi đại khu Dinger, Karen cũng từ chối.”


Thư vãng lai, Richard cũng đã xem qua, dù sao cậu ta cũng quen thổi phồng


“Karen lợi hại bao nhiêu” lúc ở nhà.


Deron vì tìm về mặt mũi, nói: “Mỗi trận pháp sư am hiểu phương hướng khác


biệt, Trận pháp sư ưu tú hơn cũng không có khả năng tinh thông tất cả phương


diện.”


Karen lập tức đáp lại: “Đúng, ngài nói đúng lắm.”


Đứa cháu trai kia lại bắt đầu đâm chọt:


“Vị kia có ý là có thể bồi dưỡng trọng điểm Karen, đến lúc đó để tất cả mọi


người trong bộ môn trận pháp của đại khu đến giúp đỡ Karen học tập trận pháp


đấy.”


Nếu như không phải Richard đang lái xe mà nói, Deron thật muốn đá văng


Richard ra khỏi xe.


Đầu óc của ngươi bị úng nước à, sao cứ gièm pha ông nội ruột của mình thế!


Deron nhịn lại cơn tức xuống đánh cháu trai mình một trận tơi bời, hừ ra một


hơi, nói: “Có nhiều thứ người khác không dạy được, ví như truyền thừa đặc thù


của nhà Guman chúng ta.”


“Khối Rubic Thuật Khóa sao?” Richard ấn còi hối thúc chiếc xe phía trước chạy


nhanh lên, “Cháu đã sớm đưa cho Karen rồi.”


Deron: “…”


“Cho nên ông nội cũng đừng phí công sức cho chuyện này nữa, Karen không có


hứng thú đối với trận pháp, cháu đã truyền thụ khối rubic phiên bản dành cho


học sinh cho Karen rồi, nhưng cho tới bây giờ cháu vẫn không thấy Karen từng


dùng qua.”


“Chưa bao giờ dùng qua?”


Deron không hiểu, chuyện này cũng không nên chứ, trình độ trận pháp của


Karen rõ ràng cực kỳ cao, xem như phiên bản Rubic Thuật Khóa mà mình cải


tiến cũng có thể trợ giúp Trận pháp sư đề cao hiệu suất bố trí trận pháp cực lớn,


cậu ta làm sao có thể không học, sao có thể không sử dụng đây?


Thật ra, Karen vẫn luôn đang dùng khối Rubic Thuật Khóa, mà lại dùng rất


thường xuyên, chỉ có điều khi ở trước mặt Richard, anh sẽ cố tránh không để


cậu ta nhìn thấy


Bởi vì Richard sẽ không trông thấy một bản được cải tiến, mà sẽ nhìn thấy một


bản chính mà chỉ có người sở hữu huyết mạch nhà Guman mới có thể sử dụng


ra.


“Thưa ngài, về sau ta sẽ đến tìm ngài để thỉnh giáo về vấn đề trận pháp, nhân


tiện nói xin lỗi trước vì sau này có thể sẽ làm phiền ngài.”


“Nói những lời này thì có vẻ quá khách khí, lúc nào ta cũng hoan nghênh cậu


đến tìm ta, chúng ta có thể cùng nhau tiến bộ.”


Nhìn xem Karen, lại nhìn sang cháu trai ruột của mình, Deron bỗng nhiên có


chút hiểu vì sao vợ mình lại thích Karen đến thế.


Đến nhà Guman, Richard vừa dừng xe, Karen bước xuống xe trước, sau đó đi


vòng tới, giúp Deron mở cửa xe.


Anh sợ tên Richard này lại tự đi mở cửa cho mình rồi để mặc ông nội của cậu


ta.


Dù sao cũng là em họ của mình, không cần thiết để cho nó ở trong hoàn cảnh


sinh tồn vốn đã vô cùng khắc nghiệt trong gia đình đã rét vì tuyết mà còn thêm


sương.


Deron thì có loại cảm giác khó tin khi được quan tâm, sau khi xuống xe, lại nhìn


sang cháu trai ruột của mình, chỉ cảm thấy con mắt lông mày cái mũi tại sao lại


không đối xứng đến thế.


Lúc này, phu nhân Đường Lệ buộc tạp dề trên người mở cửa sân đi ra.


“Bà nội!” Richard vội chạy về phía bà nội mình, suốt khoảng thời gian này cậu


ta cũng không về nhà.


“Ai, trở về rồi đấy sao!” Phu nhân Đường Lệ giang hai cánh tay, từ từ đi tới.


Sau đó, lướt qua Richard.


Richard: “…”


Phu nhân bắt lấy tay Karen, bắt đầu kiểm tra: “Không có bị thương chứ?”


Karen trả lời: “Không có, bà nội.”


Richard chẹp miệng vài cái, thôi vậy, đối với cái này, cậu ta đã thành thói quen,


bà nội mình từ sau lần đầu tiên nhìn thấy Karen, địa vị của mình đã tự động rơi


thẳng đứng xuống.


Nhưng mà, Richard chưa từng có cảm xúc đố kỵ, vừa lúc tương phản, cậu ta


thật vui mừng khi người nhà mình có thể ưu đãi đặc thù Karen.


Bởi vì như vậy để cậu ta có một loại cảm giác, mình và Karen là “Anh em”, ừm,


cậu ta thích loại ảo giác này.


Deron thấy Richard bị vợ mình trực tiếp bỏ qua, khóe miệng lúc này nhếch lên,


cố nén mới không bật cười.


“Bà à, hôm nay bà nói phải cho ta một sự bất ngờ, là…”


“Bất ngờ? Có sao, ta không biết, có thể sẽ có, có thể sẽ không có, ông về nhà thì


vào phòng bếp giúp ta đun nồi nước trước đi.”


“A, được rồi.” Deron cười cười với Karen, sau đó đi vào nhà trước.


Richard đứng ở đó không nhúc nhích.


Phu nhân Đường Lệ quay đầu nhìn về phía cậu ta, nói: “Cha cháu đang chờ


trong phòng sách đấy.”


Richard nghe vậy, lúc này sợ run cả người, chỉ có thể đi vào trong nhà.


Phu nhân Đường Lệ tiếp tục nắm lấy tay Karen, nhỏ giọng nói: “Bà có một ý


tưởng, muốn nghe ý kiến của cháu xem sao.”


“Bà ngoại, ngài cứ nói.”


“Bà muốn để Deron biết thân phận của cháu, sau khi trải qua chuyện của


Richard và Vicole, ông ấy biến hóa rất nhiều, nhất là tối hôm qua, bà có thể cảm


giác được.


Trước đó không nói cho ông ấy, là bởi vì khi đó ông ấy không xứng biết.


Bây giờ nếu như nói cho ông ấy biết, bà cảm thấy ông ấy có thể xem việc bảo


vệ cho cháu ngoại mình là việc quan trọng nhất


Trong lòng của ông ấy, thật ra cũng vẫn luôn cất giấu sự áy náy sâu sắc đối với


mình con gái của mình cũng là mẹ của cháu, bà biết.


Karen, bà không phải đang dùng đạo đực để ép buộc cháu, cháu tuyệt đối đừng


suy nghĩ theo hướng đó, nếu như cháu không muốn hoặc là cảm thấy phiền


phức, vậy chúng ta tiếp tục giấu diếm ông ấy, không sao cả.”


Chỉ cần có tình cảm thì sẽ quan tâm cảm xúc đối phương.


Karen cũng không cảm thấy bất mãn với bà ngoại mình, bởi vì anh biết rõ: Bà


ngoại và ông Deron là thật lòng yêu nhau, mặc dù trên miệng bà ấy vẫn cứ có


thói quen trào phúng và trêu chọc chồng của mình, nhưng bà ấy cũng hi vọng


chồng mình biết ông ấy có một đứa cháu ngoại, đời sau của con gái ông, bà


muốn đưa niềm vui này cho ông ấy.


Có đôi khi, nằm ở trên giường, phu nhân Đường Lệ vừa nghĩ tới Karen, thì sẽ vì


mình có một đứa cháu ngoại ưu tú như thế mà lộ ra ý cười, thậm chí liên tục


quay người ở trên giường;


Nhưng nhìn nhìn lại chồng mình bên cạnh hoặc đi ngủ hoặc là đọc sách không


biết gì về chuyện này, bà ấy cũng sẽ cảm thấy rất tiếc nuối, bởi vì lúc đầu thì hai


người có thể cùng nhau cười ngây ngô, cùng nhau vui mừng mà không ngừng


xoay người.


Deron thay đổi, thật ra Karen rất rõ ràng, nếu ông ấy đã không có khả năng vì


Thần Giáo mà vạch trần người trong nhà, như vậy trở ngại duy nhất còn lại, có


lẽ chỉ là Karen có nguyện ý đổi giọng gọi một tiếng “Ông ngoại” hay là không.


Karen là không nguyện ý, bởi vì anh cảm thấy phiền phức, mà lại, khác biệt với


phu nhân Đường Lệ đó là anh và Deron cũng không có bồi dưỡng được loại tình


cảm ông cháu kia.


Nhưng, đây lời thỉnh cầu của bà ngoại…


Karen mở miệng nói: “Bà ngoại, ngài quyết định là được, cháu nghe ngài.”


“Thật sao?”


“Thật.”


Phu nhân Đường Lệ hít sâu một hơi, khóe mắt ươn ướt, bà ôm ấy Karen, mang


theo nức nở nói:


“Cám ơn cháu, Karen, hôm nay là sinh nhật của ông ấy, cháu đã tặng cho ông ấy


một niềm vui thật sự.”