MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2192: Ông ngoại (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 2192: Ông ngoại (1)

1,346 từ · ~7 phút đọc

Deron tựa như hoàn toàn không có thức được câu mà mình vừa hô lên có vấn đề


gì, ông ấy bây giờ giống như là một người chìm dưới nước thật vất vả mới nổi


lên trên bề mặt, đang không ngừng há to miệng mà hô hấp, cho nên, câu nói này


lại được ông ấy liên tục hô lên mấy lần


“Karen, cháu là ông ngoại của ông!”


“Karen, cháu là ông ngoại của ông!”


“Karen…”


Karen có thể hiểu tâm tình của Deron đang rất chập chờn, rất tự nhiên mà bỏ


qua vấn đề nói sai một chút, trên mặt tươi cười đáp lại:


“Ông ngoại.”


Nghe được xưng hô thế này, Deron rốt cục yên tĩnh trở lại, giống như là được


cho một liều thuốc an thần.


Ông ta ngồi trở lại đến trên ghế, giống như đã lập tức bị rút đi hết thảy sức lực,


nhưng cũng không cảm thấy uể oải, bởi vì một thứ khác gọi là sự hy vọng đang


thẩm thấu vào người ông ta.


Ông ấy đã tiếp nhận việc Karen là cháu ngoại của mình, nhưng còn không có


thích ứng được sự thay đổi mà nhận thức này mang đến.


Ví như người trẻ tuổi ưu tú như vậy, trên người cũng có chảy huyết mạch của


nhà Guman, khối rubic mà nó ngưng tụ ra thế mà tinh xảo và mỹ lệ đến như


vậy, đây có phải mang ý nghĩa rằng tương lai nhà Guman…


Khóe miệng của Deron bắt đầu run rẩy, ông ấy đang ức chế mình bây giờ không


được bắt đầu cười ngây ngô, nhất là ngay trước mặt cháu ngoại của mình.


Nhưng ông ấy lại có chút không cách nào tự đè xuống, hai loại cảm xúc vui


sướng và thận trọng đang va chạm dữ dội trong lòng mình, để cho mình nhịn


không được mà vặn vẹo cùng với chúng, giống như cả người chỗ nào cũng đều


rất ngứa.


Cuối cùng, Deron chỉ chỉ lên phía trên, mở miệng nói:


“Vậy thì Karen à, phía trên chắc là sắp ăn cơm rồi, cháu đi lên trước dùng cơm


đi, bà cháu… Bà ngoại cháu chuẩn bị món ăn rất ngon.”


“Được rồi, ông ngoại.”


Karen cúi nửa đầu với Deron rồi sau đó xoay người rời khỏi phòng làm việc.


Cuộc “Nhận nhau” này có chút quá đơn giản, nhưng trên tình và lý, Karen là


không có chuẩn bị, Deron thì lại càng không,


Về phần nói để hai bên nhận nhau rồi ôm đầu khóc rống, cái này hiển nhiên


không thực tế.


Chờ sau khi Karen đi ra, Deron một tay che miệng của mình, cơ thể ngồi trên


ghế lắc lư trước sau, con mắt híp lại như trăng lưỡi liềm, nửa gương mặt bị tay


che lại, có lẽ cũng đã sớm cười nở hoa.


Sau khi tự cứu rỗi trong lòng với con gái của mình, tiếp xuống cần phải đối mặt


với ảo tưởng, đó là một đứa cháu ngoại ưu tú như vậy có khả năng mang đến hy


vọng cho mình lúc tuổi già;


Hoặc là từ lúc bắt đầu thì không nghĩ, đã nghĩ tới đây, thì hoàn toàn không dừng


được.


Vốn dĩ Deron còn cảm thấy tác phong làm việc của Karen quá kiên cường, có


chút không hợp với triết lý công việc và cuộc sống của mình, hiện tại thì cảm


thấy, đây mới là tinh thần phấn chấn mà người trẻ tuổi nên có, nếu thật sự giống


như dáng vẻ mốc meo già nua của mình thì mới thật sự là có vấn đề!


Sau khi giải quyết được điểm này, Karen trong mắt Deron, giống như cũng


không có khuyết điểm gì, ngược lại tất cả đều là ưu điểm.


Một nguyên nhân rất lớn cho sự thân thiết giữa hai thế hệ cách nhau, là khi con


cái của mình sinh ra đời, thân là cha mẹ còn chưa tới tuổi già, đang còn trong


lúc tráng niên thậm chí là vẫn là thanh niên nên vẫn còn trong giai đoạn tìm tòi


tiến tới trước, thậm chí không ít người lúc làm cha mẹ thì hoàn toàn không


chuẩn bị tốt để làm cha mẹ;


Đợi đến lúc thế hệ cháu sinh ra đời, giống như là một con đường chạy được hơn


phân nửa hoặc là sắp đi đến cuối cùng, lúc này thường thường có thể ngưng lại,


kỳ vọng và quy hoạch để đời sau của mình có thể đi tốt và xa hơn trên con


đường này, giống như là vận mệnh cho mình thêm một cơ hội nữa, trên điều


kiện tiên quyết đó là đã từng có kinh nghiệm một lần, vẽ tranh trên một tờ giấy


trắng mới….


Deron cũng muốn cầm lấy bút vẽ, nhưng nhìn xem bức tranh trên tờ giấy trước


mặt, ông ấy phát hiện phía trên đã có nội dung cực kỳ phong phú, bất kể mình


thêm vào chỗ nào đều sẽ có vẻ vô cùng thừa thãi và vướng víu;


Nhưng mà như vậy cũng không cho ông ấy cảm giác bị thất bại, sự vui vẻ khi


“Được bày sẵn để ăn”, là khó mà dùng ngôn ngữ để miêu tả ra; nếu hậu bối


không cần mình giúp quy hoạch, như vậy mình cũng sẽ không để ý trực tiếp


thay vào góc độ của hậu bối, mượn nhờ bọn nó, để cho mình “trải nghiệm” nhân


sinh một lần nữa.


Đến cuối cùng,


Với điều kiện trước tiên là biết có kết giới trong phòng, Deron vẫn như cũ rất là


chột dạ mà kiềm chế nhỏ tiếng mình lại, bởi vì câu nói tiếp theo này, ông ấy rất


muốn nói, lại biết khi mình nói ra sẽ rất xấu hổ, cực kỳ không cần mặt mũi,


nhưng vẫn như cũ không cách nào ngăn cản sự xúc động muốn nói ra trong lòng


của mình:


“Trách không được Karen ưu tú như vậy, thì ra là do trong cơ thể có chảy huyết


mạch của nhà Guman ta mà.”


…


Một lần nữa Karen quay trở lại phòng khách, Richard đi tới hỏi: “Ông nội ta kêu


anh xuống dưới nói cái gì rồi?”


“Không có gì.” Karen lắc đầu, “Một chút chuyện làm ăn.”


“A, ta và dượng phải đi ra ngoài mua chút hoa quả.”


“Không phải sắp ăn cơm rồi sao?”


“Bà nội còn muốn chuẩn bị vài món thức ăn, không trễ đâu.”


“Vậy hai người đi thôi.”


Richard thấp giọng nói: “Lần này, lại cho anh thêm phiền phức.”


Richard nói đến chuyện của Thẩm phán quan Duck.


“Chỉ cần một câu nói, không có gì là phiền phức cả.”


Câu “dù sao cũng là người nhà” ở phía sau, Karen không nói ra miệng.


Thật ra chuyện này cũng không tính là chuyện gì lớn, có lẽ nan đề lớn như trời


ở trước mắt một người, trong mắt của người khác thì chỉ cần một câu đã có thể


nhẹ nhõm giải quyết.


“Haha.” Richard cười cười, cùng dượng mình đi ra khỏi cửa trước.


Eisen đi đến trước mặt Karen, nhìn một chút về hướng cầu thang tầng hầm, lại


nhìn Karen.


“Chào cậu.”


“Tốt.” Eisen nhẹ gật đầu, sau đó chỉ về hướng phòng sách của mình, “Ta về


phòng sách trước.”


“Được rồi.”


Eisen có chút xúc cảnh sinh tình, nhưng mặc dù bây giờ ông ấy có thể chào hỏi


người khác, nhưng phương diện bộc lộ tình cảm này vẫn còn có chút khó khăn,


chỉ có thể về phòng sách của mình để bình ổn cảm xúc lại trước.


Karen đi vào phòng bếp, phu nhân Đường Lệ đang xào đồ ăn trong nồi, thịt xào


mướp đắng. Thấy Karen đi đến, phu nhân Đường Lệ nói: “Mướp đắng bà đã


luộc qua nước rồi.”


“Ừm.” Karen rất tự nhiên mà khẽ dựa lên khung cửa phòng bếp.