MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2214: Phản bội (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 2214: Phản bội (1)

1,413 từ · ~8 phút đọc

Thiên sứ sáu cánh đã hoàn toàn từ bỏ sự chống cự, là hàng mỹ nghệ do Thần tạo


ra, hắn đẹp đẽ, cũng tinh xảo, nhưng cùng lúc cũng yếu ớt.


Tín đồ tín ngưỡng Thần cần một cái quá trình, có lẽ đến từ gia đình, đến từ


truyền giáo hay là đến từ suy nghĩ và nhận biết của bản thân;


Nhưng Thiên sứ, bọn hắn từ thời khắc được tạo ra, đã là một sản phẩm hoàn


thành, lòng kính sợ đối với thần, là bẩm sinh.


Karen vốn nghĩ là sẽ có một cuộc quyết đấu triển khai trong không gian linh


hồn của mình, mình cần tốn hao không ít tinh lực để trấn áp và làm hao mòn


hắn, nhưng hiện tại xem ra, có lẽ cũng không cần thiết làm vậy.


“Đối với Thần ngoại giáo cũng sợ hãi đến thế sao?”


Pháp thân của Thần Trật Tự đang từ từ hạ xuống, tên thiên sứ kia thì đứng ở đó


tiếp tục sợ hãi, trong miệng nỉ non:


“Chủ của ta, xin ban cho ta phương hướng…”


“Chủ của ta, xin ban cho ta phương hướng…”


Hắn, đang cầu nguyện với Thần Vực Thẳm


Trừ phi Thần Vực Thẳm truyền ý chí xuống, nếu không, khi đối mặt với khí tức


của Thần linh, hắn không dám có bất cứ sự phản kháng nào?


Trong lòng Karen bắt đầu hiểu rõ, đây chính là địa vị thật sự của thiên sứ sao.


Trong thần thoại tự thuật Ánh Sáng Trật Tự, rõ ràng ghi lại Trật Tự Kỵ Sĩ Đoàn


phụng theo pháp chỉ của Thần Trật Tự bắt giết Tà Thần; những ghi chép tương


tự, cũng có xuất hiện trong thần thoại tự thuật của các giáo hội khác, có lẽ


không dày đặc như của Trật Tự Thần Giáo, ví như một vị thần nào đó “Làm ác”,


hoặc là bởi vì những chuyện khác, ví như trên phương diện “Gia đình luân lý”,


cuối cùng bị người anh hùng nào đó chém giết; trong lịch sử của những Thần


Giáo chính thống cũng là có ghi lại chiến tranh đối với những Thần linh đối


đầu.


Nhưng chưa từng có Thiên sứ của một Thần Giáo nào đi chém giết một vị Thần


nào đó, thậm chí là giao đấu cũng không có ghi chép nào, có thể theo như lý


thuyết, Thiên sứ nhưng thật ra là rất hùng mạnh, là nô bộc trung thành nhất của


Thần, bọn hắn nguyện ý kính dâng hết thảy cho ý chí của Thần.


Nhưng bởi vì Thần chế tạo ra bọn hắn, cho nên Thần không có khả năng để bọn


hắn thay thế Thần, bằng không bọn hắn sẽ không thuần khiết, cũng không thần


thánh, càng không trung thành.


Sau khi trên tay của bọn hắn dính máu của Thần, có lẽ quay đầu lại, khi đó ánh


mắt nhìn về phía Thần… Cũng sẽ có sự thay đổi.


Pháp thân của Thần Trật Tự bắt đầu nghiền ép, cơ thể của Thiên sứ sáu cánh bắt


đầu vặn vẹo.


Thần Vực Thẳm cũng không tiến hành đáp lại lời cầu nguyện của hắn, cho nên


hắn đang đợi bị tan rã triệt để.


“Vẫn may…”


Trong lòng Karen cảm thấy may mắn, kết thúc bình tĩnh như thế này, đối với


mình mà nói hẳn đã là kết quả tốt nhất, lần này mình hẳn là có thể tiếp tục trấn


áp lại cơn nghiện đói này.


Trong góc nhìn của Karen, cơn nghiện đói giống như là một con chó dại, hai tay


mình nắm xích chó, sợ nhất là con chó dại này bởi vì đánh nhau mà trở nên bạo


động.


Nhưng mà, sự tình phát triển lại thoát khỏi sự dự đoán của Karen một lần nữa,


không phải phát sinh ngoài ý muốn, cũng không phải xuất hiện chuyển hướng,


mà là quá mức suôn sẻ.


Thiên sứ sáu cánh bị pháp thân của Thần Trật Tự nghiền ép đến nỗi trở thành


một vòng sáng màu đen, không chỉ không có chống cự, ngược lại bản thân bắt


đầu tan rã, hắn thậm chí đang chủ động phối hợp thần trấn áp mình.


Mà loại chủ động này, giống như là trái cây bị lột vỏ ra, chủ động đưa đến trong


miệng của ngươi, tận tâm giúp ngươi nuốt vào.


Trong chốc lát, trong lòng Karen sinh ra một sự rung động.


Pháp thân của Thần Trật Tự dừng lại, không còn tiếp tục áp dụng nghiền ép,


thiên sứ sáu cánh phía dưới không ngừng phân giải thành từng mảnh từng mảnh


hào quang, bắt đầu rót vào trong pháp thân.


Quá trình thôn phệ, đã bắt đầu!


Mà lần này, chính là bởi vì tên Thiên sứ này chủ động, thậm chí cũng không có


cho Karen thời cơ đến tiến hành bác bỏ như trước!


Con chó dại này, hoặc là không cho nó ăn, chỉ khi nào ngươi muốn để nó ăn vài


miếng rồi sau đó lại bưng bát đi, vậy thì sự phẫn nộ và cắn trả của nó tất nhiên


sẽ càng thêm dữ dội!


Hai tay Karen nắm chặt, ngẩng đầu, nhìn về phía pháp thân của Thần Trật Tự


phía trên, khó khăn mở miệng nói:


“Không được phép ăn!”


Pháp thân của Thần Trật Tự vào lúc này vậy mà cúi đầu xuống, nhìn về Karen ở


phía dưới.


Lần thứ nhất, pháp thân của Thần Trật Tự và Karen không còn đồng bộ.


“Ông!…”


Karen cảm giác được ý thức của mình đang bị nghiền ép, pháp thân Thần Trật


Tự đang nhìn mình, nhưng trên thực tế, cũng không phải là pháp thân này, mà là


một thứ không biết đến từ nơi nào, nhưng lại thật sự tồn tại chậm chậm chảy


qua ở trên đầu mình, bên dưới chân mình, ở trước người mình.


Nó không có lôi kéo ngươi, nhưng ngươi lại không tự chủ được muốn tiến lên,


tụ hợp vào.


Dù ngươi đứng trên bờ sông chửi rủa, nguyền rủa vô số lần, nó cũng sẽ không


đáp lời lại ngươi, mà việc không đếm xỉa này mới thật sự là xem thường.


Hai con ngươi Karen đã mất đi ánh sáng, chỉ một nháy mắt, trong ý thức của


mình có quá nhiều ý nghĩ tiêu cực truyền vào:


Ngươi cho rằng ngươi là ai?


Ngươi cho rằng ngươi có thể ngăn cản?


Ngươi cho rằng ngươi thật sự có thể làm được?


Sự phủ định mãnh liệt như từng đợt sóng đánh vào nội tâm Karen.


Thật ra Karen vẫn luôn rất rõ ràng, thứ mà mình đối kháng, cũng không phải chỉ


là cơn nghiện đói, mà là một sự hiển hóa của quy tắc Trật Tự, khi ngươi lựa


chọn đi trên con đường này, phong cảnh ven đường có thể tùy ý ngươi thưởng


thức, đồng thời, trên người của ngươi tất nhiên cũng không thể tránh khỏi bụi


đất bám vào.


“A…”


Karen quỳ mọp xuống, hé miệng, vẻ mặt hiện tại của Karen, cực kì tương tự với


Thiên sứ sáu cánh khi nãy, điểm khác nhau là vẻ mặt Karen không quá mức như


vậy, cũng không có nhiều “biểu cảm nghệ thuật”.


Nhưng trên thực tế, cả hai cũng không hề có sự khác biệt.


Lúc ngươi đang cười nhạo địa vị Thiên sứ bị Thần hoàn toàn nô dịch, bản thân


mình, sao lại không phải nô lệ của quy tắc?


Vòng xoáy, xuất hiện bên người Karen, như đang mở ra chiếc miệng lớn, đang


chuẩn bị thôn phệ anh.


Karen bắt đầu bị lôi kéo, bắt đầu bị hút vào, bắt đầu sa đọa;


Từng vết nứt xuất hiện trên làn da, bên tai vừa nghe tiếng giòn vang như cánh


chuồn chuồn bị đứt.


Rất có thể ngay một khắc sau đó, Karen sẽ tan rã.


Thật giống với cảnh tượng trên bức tranh tường kia, chỉ có điều nhân vật chính


từ Ankara, đổi thành chính mình.


Karen duỗi tay ra, giống như là muốn bắt lấy thứ gì, nhưng cũng không nắm


được thứ gì.


Anh bắt đầu la lên ở trong lòng:


“Ánh Sáng…”


Ánh Sáng chưa từng xuất hiện.


“Ám nguyệt…”


Ám nguyệt chưa từng xuất hiện.


“Lưỡi Hái Chiến Tranh…”


Lưỡi Hái chưa từng xuất hiện.