MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2256: Lập trường của Karen (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 2256: Lập trường của Karen (3)

1,476 từ · ~8 phút đọc

Karen đứng người lên lần nữa, cầm lấy thần bào thay đổi: “Đi xem một chút đi.”


Không gian cất giữ đặc biệt là một nơi không được dùng thường xuyên, nó cùng


tầng với địa lao, cũng chỉ phụ trách cất giữ lâm thời một vài thứ đặc biệt.


Lúc này, cơ thể của Thiên sứ sáu cánh đang nằm tại một cái bệ, ở trên người hắn


hiện ra rất nhiều loại phong ấn.


Ông Deron thu hồi khối rubic trong tay, nói với người chung quanh: “Tốt, cũng


không có vấn đề, thiên sứ mặc dù còn còn sống, nhưng hiện tại nó đang ở trong


trạng thái chết giả, tính nguy hiểm cũng không lớn.”


Đám người nhao nhao gật đầu, lúc trước khi phong ấn bọn hắn đều đã cảm thấy.


Lúc này, Karen đi đến, những thần quan khác đều hành lễ với Karen.


“Ngài Bộ trưởng.”


“Ngài Bộ trưởng.”


Karen đáp lễ với bọn họ, sau đó hành lễ với Deron.


“Các ngươi đều rời đi trước một chút, ta và Bộ trưởng Karen có lời muốn nói.”


“Vâng, thưa Chủ giáo.”


“Vâng, thưa Chủ giáo.”


Ánh mắt của Deron rơi vào Richard ở phía sau đang lại gần để quan sát Thiên


sứ, Richard có chút ngoài ý muốn chỉ chỉ vào mình, Deron chỉ chỉ về phía cửa,


trên mặt Richard mỉm cười, sau đó quay người rời đi.


“Trong lúc làm nhiệm vụ, không có bị thương chứ, Karen?” Deron cực kỳ quan


tâm hỏi.


“Không có chuyện gì, nhiệm vụ đều đã được bố trí, không cần mạo hiểm. Trạng


thái của Thiên sứ sáu cánh này hiện tại như thế nào?”


“Không tốt lắm, hắn hiện tại càng giống như là người thực vật ở trong y học,


thật ra, hắn đã chết, nhưng phương diện cơ năng trên người, còn giữ lại một


phần gọi là hoạt tính.


Ta thậm chí hoài nghi, cho dù là vận chuyển đến đại khu Dinger mời Thức tỉnh


sư tiến hành thức tỉnh, cũng không có cách nào thành công… Bởi vì hắn giống


như đã là một bộ xác không.”


“Vậy sự tồn tại của hắn có phải cũng là vô nghĩa?”


Delon cười lắc đầu, chỉ vào Thiên sứ trước mặt nói: “Cho dù là như thế, toàn


thân của hắn cũng là bảo vật.”


“Vậy là tốt rồi.”


Karen phát hiện hai tay Deron vẫn đang vuốt ve, ánh mắt cũng càng không


ngừng quét về Thiên sứ phía dưới, lại hỏi: “Ngài Chủ giáo, ngài có thể nói cho


ta một chút về logic vận hành của những phong ấn này không?”


“Tốt!”


Deron giống như là uống một ngụm Brandy, cảm xúc lập tức vút cao, bắt đầu


giảng giải cho Karen từng phong ấn được bố trí ở trên người Thiên sứ.


Karen cũng không phải hoàn toàn vì muốn để Deron vui vẻ, thiên phú của mình


cho dù tốt, kinh nghiệm cũng là cần rất nhiều thời gian để lắng đọng, trên điểm


này, ông Deron mặc dù trên mặt thành tựu thì kém hơn ông Hoven, thậm chí


kém hơn cả vị đạo sư Piro ở đại khu Dinger, nhưng phương diện kinh nghiệm,


ông ấy vẫn có thể cho mình rất nhiều lợi ích.


Mà Thiên sứ sáu cánh trước mặt, ngược lại trở thành “thầy” dạy thực hành.


Khi giảng bài sắp xong, Deron liếm liếm đôi môi có chút khô, cười nói: “Thật ra


những cái vừa giảng kia, cũng không có công dụng thực tế quá lớn, đây đều là


hệ thống phong ấn đặc sắc trong nội bộ Trật Tự Thần Giáo chúng ta, cũng


không cần đụng tới.”


Karen mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy, nhưng có thể học thêm chút thứ, luôn luôn


tốt, như vậy cũng tiện để sau này mang ra so sánh và lý giải.”


“Đúng, cái thái độ học tập này thật sự rất tốt, không giống như thằng nhóc


Richard kia…”


“Kẹt kẹt…”


Cửa bị Richard đẩy ra, nghi ngờ nói: “Ngài Chủ giáo, ngài gọi ta?”


Karen hỏi: “Chuyện gì?”


“A, Thần tử đã đến, muốn xem Thiên sứ.”


“Mời ngài ấy vào.”


“Được rồi.”


Chỉ chốc lát, Marvalho đã đi đến, trên người mặc thần bào Trật Tự, nhưng nhìn


kỹ mà nói, có thể phát hiện chỗ ống tay áo và phần cổ áo có khảm viền vàng,


đây là kiểu dáng thần bào mà chỉ có Thần tử mới có thể mặc.


Deron đặt hai tay trước ngực, xoay người hành lễ với Marvalho: “Bái kiến Thần


tử.”


“Chào ngài.”


Marvalho duỗi ra tay vịn chặt cánh tay của ông Deron, ra hiệu không cần quá


khách khí, chờ đến khi hắn chuẩn bị đi đỡ Karen, lại phát hiện Karen vốn cũng


không có hành lễ.


“Ha ha, Karen, ngươi nhìn, ta tới tìm ngươi uống trà đây.”


Marvalho sáng sủa hơn rất nhiều so với lần gặp trước, hẳn là do được ra ngoài,


rời khỏi một nơi tù túng như Thần Điện, cả người cũng trở nên dễ chịu hơn.


“Ngài đến là vì hắn?”


“Đúng vậy, ta chuyển xuống đại khu, xây dựng bộ môn mới, ngươi đoán xem là


để làm cái gì?”


“Nghiên cứu khí cụ chiến tranh?”


Karen lúc này mới nhớ lại chuyên nghiệp của hắn.


“Gần giống vậy, nhưng có chút khác biệt với trong tưởng tượng của ngươi, đầu


đề nghiên cứu của bộ môn ta hoặc là gọi công việc chính, trước mắt đó là


nghiên cứu tư liệu về những sinh vật có liên quan đến Thần.


Lúc đầu ta còn cần thêm mấy ngày nữa mới tới, nhưng lần này không phải phát


hiện Thiên sứ ở đây sao, nên ta đến đây trước.


Đúng, ta đã xin chỉ thị, địa điểm nghiên cứu lâm thời của ta ở ngay trong tòa


nhà của Đòn Roi Kỷ Luật, ngươi không ý kiến gì chứ?”


“Cái này ngài hẳn là phải hỏi Trưởng khu chúng ta.”


“Trưởng khu Sous đã tự mình đến đại sảnh dịch chuyển đón ta, hắn đã đáp ứng,


Trưởng khu của các ngươi thật sự là một người dễ nói chuyện.”


“Với thân phận và địa vị của ngài, những người bên cạnh đều sẽ dễ nói chuyện.”


“A?” Marvalho đưa bàn tay lơ lửng phía trên thiên sứ, “Hắn đã chết rồi.”


“Ngài là người chuyên nghiệp, ngài nói chết rồi, vậy hắn đã chết rồi.”


“Nhưng mà cũng không sao, cơ thể còn có hoạt tính, vẫn có giá trị nghiên cứu


rất cao, ha ha, dù sao cũng không ảnh hưởng công việc của ta.”


Ông Deron ở bên cạnh nhìn xem cháu ngoại mình và Thần tử nói chuyện tự


nhiên như mình, khóe miệng nhịn không được lộ ra ý cười, cái này giống như là


con trẻ nhà mình đi kết giao bạn bè với những học sinh ưu tú khác, luôn luôn có


thể để cho trưởng bối cảm thấy vui mừng.


“Vậy thì ta nên cáo lui trước.” Deron chuẩn bị không quấy rầy.


“Không vội, ngài Chủ giáo, sau đó trong công việc ta còn muốn giao lưu với


ngài một chút, có lẽ còn cần ngài điều thêm mấy thuộc hạ trong bộ môn đến,


nếu không thì đợi chút nữa chúng ta cùng nhau ăn cơm đi.


Ngài biết không, tài nấu nướng của Karen thế nhưng rất tuyệt, nhưng hắn cũng


không tuỳ tiện nấu cho người khác, hôm nay là ngài vì ta mà được thơm lây,


hắn mới có thể nấu cơm để cho ngài ăn.”


Deron lập tức nói: “Vậy thì thật là không thể bỏ qua, ta ra ngoài chờ trước, các


vị cứ trò chuyện.”


Chờ sau khi Deron ra khỏi, Marvalho nói với Karen: “Tiếp theo việc tổ chức


văn phòng sẽ hơi phiền phức, cần một quãng thời gian, ngươi dẫn ta đi dạo một


vòng phong cảnh của thành phố York chứ?”


“Ta không có thời gian.”


“Ngươi bận rộn nhiều việc sao?”


“Bận rộn.”


“Không phải vừa bắt được một Thiên sứ sao, lập tức đã có nhiệm vụ lớn khác


rồi à?”


“Đã bắt đầu thì không ngừng lại được.”


“Không có việc gì, ngươi bận bịu cái gì thì ta đi theo xem cái đó, coi như làm


quen trước với hoàn cảnh làm việc của đại khu.”


“Ta muốn thừa dịp trong khoảng thời gian này có rảnh, đi đến trang viên ở vùng


ngoại ô để thăm hôn thê của ta.”


“Ừm?” Marvalho nghe nói như thế, trên mặt lúc này lộ ra nụ cười, “Ngươi đã


gặp công chúa của đảo Ám Nguyệt kia à?”


Karen đổi một phương thức khác để trả lời: “Ngài có bệnh sao?”