MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2267: Trật Tự, nghe thấy (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 2267: Trật Tự, nghe thấy (3)

1,442 từ · ~8 phút đọc

Lão Anderson vô ý thức muốn răn dạy cháu gái của mình vì cái gì không cùng


người trong gia tộc xuống để nghênh đón Bộ trưởng Karen, ông ấy cảm thấy


như vậy cực kỳ thiếu tôn trọng!


Sau đó, lão Anderson ở trong lòng tự tát mình một cái, mình có phải hay không


đầu óc có bệnh, đi dạy vợ chồng trẻ người ta đi tôn trọng lẫn nhau, bọn chúng


như thế không phải rất tốt sao!


Ophelia cũng xuống xe, sự xuất hiện của cô, để người nhà Ellen ở xung quanh


có chút ngoài ý muốn, mọi người nhao nhao vấn an công chúa điện hạ.


Ophelia dựa theo lễ nghi mà đáp lễ, biểu hiện đối với lão Anderson cực kỳ tôn


trọng, đây là đãi ngộ mà lão Anderson lúc trước chưa từng được hưởng.


Karen và Ophelia cùng đi vào lâu đài cổ, lên lầu, lúc đi vào phòng ngủ của


Eunice, toàn bộ hầu gái ngoài cửa đều tự động lui ra.


Đẩy cửa ra đi vào, Eunice đang trưng bày điểm tâm, quay người quay đầu,


trước tiến vừa cười vừa nói với Karen:


“Về rồi.”


“Ừm, về rồi.”


Rõ ràng còn không thật sự kết hôn, nhưng lời nói lại như đã kết hôn từ lâu.


Eunice chủ động đi về phía Ophelia, nắm lấy tay Ophelia: “Ta đã làm xong vài


mẫu, ngày mai chúng ta cùng đi xem.”


“Ta cũng mang đến thiết kế của ta, được, ta đi tắm trước, ngủ một giấc thật tốt,


ngày mai chúng ta trao đổi thật tốt.”


Chủ động theo tới chào hỏi, và chủ động nhượng bộ không gian, cái này cũng


không mâu thuẫn.


Ophelia đi ra ngoài.


Trong phòng ngủ, chỉ còn lại Karen cùng Eunice.


Karen ngồi xuống ở trên ghế sa lon, Eunice đưa một ly nước đá đến, sau đó đi


đến đằng sau ghế, ngón tay nhẹ nhàng xoa đầu Karen.


“Lần này hình như không phải vì bị thương mà anh mới về đây.”


“Là anh muốn trở về.” Karen bắt lấy một cái tay của Eunice.


Eunice nhẹ nhàng nhích lại gần, hai tay dịu dàng ôm cổ Karen, để mặt mình và


Karen chạm vào nhau.


“Em cũng nhớ anh.”


“Nhớ bao nhiêu?”


“Không biết, bởi vì không có vật để tham chiếu.”


“Ha ha.”


“Nghe ông nội nói anh lại được thăng chức.”


“Ừm.”


“Vậy thì chắc chắn là rất vất vả nhỉ.”


“Vẫn ổn, không quá vất vả, điều kiện hiện tại tốt hơn lúc trước rất nhiều, bên


người cũng có không ít sự giúp đỡ đắc lực.”


“Dù vậy thì chắc chắn cũng rất vất vả.”


Câu nói tiếp theo, Eunice chưa hề nói, nhưng Karen hiểu, bởi vì mỗi lần mình


trở về, hoặc là vô cùng mệt mỏi hoặc là trong trạng thái trọng thương.


Karen là xem trang viên Ellen như chỗ nghỉ ngơi của mình.


“Em sẽ luôn ở đây chờ anh, Karen, chừng nào anh thấy mệt mỏi, bị thương, em


đều sẽ ở đây chờ anh.”


Karen nhẹ gật đầu, lúc này, không cần nói thêm nữa, hai người cực kỳ yên tĩnh


ôm nhau.


Không có tình dục, cũng không có ồn ào, Eunice biết, lúc này yên ổn mới là thứ


cần thiết, mà Karen cũng đang lẳng lặng hưởng thụ.


Qua hồi lâu, Karen mở mắt ra, nhìn xem cô gái đang dựa vào mình, rất là tự


nhiên nhẹ nhàng đưa tay đẩy tóc của cô ra, để gương mặt bị mái tóc che lại hiện


ra hoàn toàn trước mặt mình.


Trong lòng rất muốn nói thật có lỗi, nhưng lời xin lỗi vẫn luôn kẹt ở cổ họng mà


không thốt lên thành lời.


Nguyên nhân hiện thực khách quan cũng có, thân phận của mình, ông nội tỉnh


giấc, kỳ hạn của Rasma, tất cả mọi thứ đều dồn ép làm mình nhất định phải làm


rất nhiều chuyện trong một khoảng thời gian ngắn.


Nhưng nguyên nhân chủ quan thật sự đó là, linh hồn của mình, lúc gặp cô ấy,


liền đã nhảy qua giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt của nam nữ trẻ tuổi.


Không có dính lại cùng một chỗ không muốn xa rời, không có cãi nhau khóc


rống hợp rồi lại tan, không có biến hóa chuyển giao trên phương hướng và cảm


xúc, thậm chí khi hai người ở cùng một chỗ, hình như cũng chưa từng lên dự


định gì cho kế hoạch tương lai dưới ánh trăng.


Những thứ như ngây thơ, kích động, lãng mạn, hối hận, khóc cười đều chỉ là


một làn gió lướt qua, càng giống như là sự qua loa.


Là mình muốn qua loa, mà cô ấy cũng phối hợp qua loa cùng mình.


Trong đoạn tình cảm này, mình luôn luôn lấy phương thức mà mình thoải mái


nhất để nằm yên, rõ ràng trong lòng rất rõ ràng, làm như vậy không đúng,


nhưng chính mình vẫn luôn cố ý xem nhẹ, hoặc là nói, không muốn thay đổi,


đây là một sự tự tư.


Lý tính, tình cảm bình đẳng, hẳn là những thứ hai bên cùng nhau nỗ lực phát


triển, mà không phải một bên ngồi yên để hưởng thụ sự thoải mái.


Ánh mắt hai người nhìn nhau một hồi, Eunice để tay trên lồng ngực Karen, mở


miệng nói: “Karen, thật ra, từ lúc vừa mới bắt đầu gặp mặt quen biết anh, em đã


rất thích cảm giác cả hai cùng chung một chỗ, mặc dù khi đó, em không biết cái


gì là thích, cũng có khả năng định nghĩa của em về thích vẫn sai lầm.”


Trong lòng Karen hơi kinh ngạc, cô ấy thế mà đọc hiểu ánh mắt và ý nghĩ nội


tâm của mình.


“Nhưng em có thể xác định một điều đó là ở cùng với anh, em thấy cực kỳ dễ


chịu.” Eunice ngẩng đầu một chút, cái cằm đặt trên ngực Karen, hai người mặt


đối mặt, “Em đã từng ảo tưởng về thứ gọi là tình yêu rốt cuộc là như thế nào,


giống như, không giống với thứ mà hai chúng ta đã trải qua.”


“Là không giống…”


“Karen, không phải tất cả những điều bị bỏ qua, đều sẽ đáng tiếc, bởi vì bọn


chúng có lẽ vốn cũng không tồn tại ở trong cuộc sống của em, nếu như không


gặp anh, bây giờ chắc hẳn em cũng đang sống không vui vẻ gì.”


Nếu như không có nhà Immerais, nếu như anh không có tới trang viên Ellen, gia


tộc Ellen, đã định sẵn là sẽ suy sụp xuống, thậm chí, bây giờ đã hoàn toàn


hoang tàn.


Mà gia tộc có tín ngưỡng gia tộc một khi suy bại, vậy thì người trong tộc sẽ trở


nên vô cùng thê thảm, Pall đã từng hình dung… Heo để phối giống.


“Từ rất sớm em đã rõ ràng, hôn nhân của mình, vận mệnh của mình, tất nhiên


đều sẽ cùng khóa lại với gia tộc, có nhiều thứ, em cũng chưa từng cảm thấy


mình có thể có được.” Eunice mím môi, suy tư nói, “Mà từ lâu em cũng đã cho


rằng, những điều đó có chút quá ngây thơ.”


“Eunice…”


“Bây giờ em cực kỳ tự do, bởi vì nhờ có anh, gia tộc chuyển nguy thành an,


cũng là bởi vì có anh, em mặc dù còn ở trong trang viên, nhưng em là người


không bị quản lý nhất.


Em không cần lại bị sắp đặt, em có thể làm chuyện mình thích với thời gian của


mình, ngay cả ông nội cũng sẽ không yêu cầu em chuyện gì cụ thể.


Em có thể đọc sách, có thể cưỡi ngựa, có thể thiết kế những trang phục trong


tưởng tượng của mình, lúc trước cũng có thể làm những điều này, nhưng sẽ


không có tâm trạng nhẹ nhõm như bây giờ em đang có.


Mà trong một vài khoảnh khắc em chợt nhớ tới anh, trong lòng em cũng sẽ cảm


thấy rất hạnh phúc, em chờ mong lần sau anh trở về, em chờ mong đến lần gặp


mặt tiếp theo của chúng ta, em chờ mong chúng ta lại chạm vào nhau như bây


giờ.


Karen, em không có năng lực trên phương diện khác có thể giúp cho anh, nhưng


mỗi lần anh trở về, em đều có thể cảm nhận được, vào thời điểm này, anh cần


em, và em cũng cần anh.


Em rất thỏa mãn.”