MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2270: Truyền giáo (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 2270: Truyền giáo (2)

1,393 từ · ~7 phút đọc

Mặc dù Karen không cho mình là “Thần Trật Tự”, Alfred gọi Karen là “Đấng vĩ


đại” trong bút ký, nhưng vì truyền giáo đạt được hiệu quả, cho nên có thể “Đơn


giản hoá” để thích hợp một chút.


Trước hết đừng giải thích với các tín đồ về “Nguyên nhân không phải Thần”,


trước tiên có thể dẫn dắt bọn hắn cho rằng mình “Là Thần”, sau đó trong những


buổi học tập trao đổi, tiến hành phát triển nhận thức thêm một bước.


Cái này chủ yếu là vì cân nhắc cho dung lượng não của các tín đồ khi lần đầu


tiếp nhận truyền giáo.


Alfred nhìn về phía Wilker vẫn còn đang trong trạng thái đờ đẫn, nhìn xem, bọn


họ hiện tại, vốn cũng không có cách nào để đi suy nghĩ về những thứ còn thâm


sâu hơn.


Quan trọng nhất chính là, điều mà Karen không thừa nhận chính là mình và vị


kia “Thần Trật Tự” trong quá khứ kia có quan hệ, nhưng anh chưa từng phủ


nhận, mình bây giờ đang đi trên con đường của Trật Tự, lúc thuận lợi đi đến


điểm cuối, sẽ có độ cao ngang hàng cùng với vị kia.


Bởi vậy, đây chỉ là sự khác biệt trên nhận thức khái niệm, không tính là lừa gạt.


“Đứng lên đi, phía dưới Trật Tự người người bình đẳng, ở chỗ chúng ta không


cần quỳ xuống.”


Thật ra, đây là một câu mà Ngài Tiranus đã tự mình viết vào trong thần thoại tự


thuật Ánh Sáng Trật Tự, ghi chép lại lời từ miệng Thần Trật Tự.


Cho nên, lúc đầu nội bộ Trật Tự Thần Giáo, chỉ có lễ nghi giáo hội, không có


phương thức hành lễ quỳ xuống này, nhưng về sau, dạng lễ nghi này lại dần dần


đi lên, lại trở thành một loại chủ lưu, nhất là khi gặp được những vị nhân vật lớn


có địa vị cao siêu;


Chuyện này chỉ có thể nói là trong quá trình phát triển trường kỳ của Trật Tự


Thần Giáo, bị tập tục chủ lưu của giới giáo hội lây nhiễm.


“Vâng, Thần.”


Leon rất nghe lời đứng người lên, lúc đứng ở một nửa, cậu ta chần chờ một


chút, sửa lời nói: “Tuân Thần linh.”


Karen khẽ nhíu mày, anh cảm thấy tiếp theo chuyện Leon cần làm, đó là điều


chỉnh một chút trạng thái khi đối mặt với mình.


Lúc này Alfred đã quyết định đêm nay mở một “lớp luyện thi” cho Leon, cậu ta


nhất định phải kịp thời điều chỉnh tốt thái độ lúc đối mặt với thiếu gia.


Chờ sau khi hoàn toàn đứng dậy, Leon rất là kích động hỏi: “Ngài đã trông thấy


sự thành kính tuyệt đối của gia tộc ta đối với ngài rồi sao? Có thể nhận được sự


chiếu cố của ngài, ta tin tưởng ông nội của ta, người nhà của ta, bọn họ khẳng


định…”


Nếu như nói lúc trước Karen chỉ là khẽ nhíu mày lời nói, như vậy hiện tại, anh


có chút không thoải mái.


Mà Alfred đang chú ý tới cảm xúc của Karen biến hóa, trong lòng lúc này “Lộp


bộp” một hồi, hắn biết, mình cho thuốc quá liều, chỉ lo sự “Hưởng thụ” của


mình, không chú ý người bị truyền giáo có thể tiếp nhận hay không.


Leon không phải Philomena, Philomena vốn từ đầu đã sợ Karen nhất, sau khi


biết được “Thân phận” của Karen, chỉ là từ sợ hãi trở thành sợ hơn, thật ra đối


với cô ta mà nói không khác nhau quá nhiều, nước đã sớm tràn ra ngoài, có mở


thêm vòi nước thì cũng vậy mà thôi, cho nên biểu lộ của Philomena vốn tương


đối bình tĩnh.


Nhưng Leon khác biệt, cậu ta đang đứng ở trong thời khắc cuộc đời tăm tối, rất


dễ dàng từ một sự cực đoan đi hướng sang một sự cực đoan khác.


Quan trong nhất chính là… Ở bên người thiếu gia, chỉ cần một người cực đoan


như mình là được rồi.


“Leon, ta cực kỳ tôn trọng Đại chủ giáo Waffron, ông ấy là một vị tín đồ Trật


Tự thành kính, ông ấy làm rất tốt, ta cũng cực kỳ cảm kích sự trợ giúp lúc trước


của ông ấy.


Đối với cái chết của ông ấy, đối với việc mà người nhà cậu gặp phải, ta vốn mắt


thấy toàn bộ, ta chỉ có thể nói, ta rất xin lỗi, nếu như ta có năng lực và có cơ hội,


ta sẽ ngăn cản.


Đây không phải là bài kiểm tra, cũng không phải xét duyệt.


Ta cũng không phải ngồi ở điểm cuối cùng chờ ngươi, chúng ta bây giờ là cùng


nhau cất bước ở trên con đường này, ta hi vọng về sau, chúng ta có thể có được


mục tiêu và chí hướng giống nhau.”


Nghe được mấy câu này, vẻ mặt của Leon lập tức trở nên có chút phức tạp, cậu


ta bắt đầu luống cuống.


“Ngồi xuống dùng cơm đi.”


“Được rồi…”


Sau khi Leon ngồi xuống, hít sâu một hơi, lập tức lộ ra vẻ mặt vui vẻ như trút


được gánh nặng cho, lặp lại:


“Được rồi, Bộ trưởng!”


Từ dưới đáy lòng Alfred thở phào một cái, tên nhóc này tỉnh lại.


Mặc dù tay cậu ta cầm dao nĩa, đang không kiềm chế nổi mà run rẩy, mặc dù


động tác dùng thìa múc canh củ cải đường vừa đưa đến bên miệng đã rơi vãi


xuống hết nhưng vẫn làm vẻ mặt thưởng thức…


Nhưng ít ra, mặt ngoài, cậu ta cũng đã bình thường lại.


Nuốt ngụm nước bọt có chút lo lắng, Alfred cũng ngồi xuống, hắn thật rất lo


lắng cho công việc tối nay của mình sẽ mắc phải một sai lầm nghiêm trọng, bởi


vì hắn bỗng nhiên ý thức được, mình cho thuốc quá liều không phải cho một


người, hắn cũng cho Wilker một liều.


Wilker còn đứng ở phía sau, không đi tới, cậu ta chỉ là ngây người nhìn xem


bóng lưng Karen.


Leon tiếp tục dùng cơm, cái cằm giống như là có một cái “Lỗ”, đồ ăn cứ liên tục


rơi xuống, nhưng cậu ta cố hết sức để cho mình nhìn tự nhiên một chút, giống


như là trẻ sơ sinh lần đầu học cách tự ăn cơm mà không cần người khác đút.


Karen mở miệng nói: “Thoạt nhìn, việc này đã khiến cậu cảm thấy kinh hãi.”


“Thật ra… Kích động càng nhiều hơn.” Leon buông dụng cụ ăn xuống, để hai


tay của mình đặt ở trên đùi, gắng gượng giảm bớt tần suất rung lên của nó, “Ta


muốn biết, bọn họ có phải cũng đã biết thân phận của Bộ trưởng ngài rồi


không?”


“Bọn họ?” Karen khẽ mỉm cười, “Cũng chỉ có đám người Muri, Ventura và


Philomena, người biết thân phận chân thật của ta, rất ít.”


Mình thế mà được xếp vào tốp đầu, cái này đã nói rõ Bộ trưởng cũng tín nhiệm


mình!


Trên ghế Leon giống như là gắn lò xo, bật người đứng dậy, còn đụng động cái


bàn, may là cái bàn dài đặt trong phòng ăn nhà Ellen này đủ cứng chắc, nếu


không rất có thể trực tiếp bị lật nghiêng.


“Khục…”


Alfred ngồi ở bên cạnh nhịn không được nhắc nhở một chút.


Leon ý thức được sự lúng túng của mình, càng ý thức được Karen không thích


thái độ của mình khi trước, cho nên cậu ta lập tức ngồi xuống, lại quên mất lúc


vừa mới đứng dậy cái ghế cũng bị mình đẩy ra, ngồi hụt, cả người ngã ngửa ra.


“Ài…”


Alfred nghiêng mặt qua, dùng thìa múc một thìa tương Wien lớn đưa vào bên


trong miệng.


Leon lập tức đứng lên một lần nữa, kéo cái ghế về ngồi xuống.


“Ta không nghĩ tới, ta có thể xếp ở hàng trước như vậy, ta muốn cảm tạ…”


Karen chỉ chỉ vào đồ ăn trước mặt mình, nói: “Những thứ này, ngon hơn nhiều


so với mấy thứ đồ ăn mà chúng ta mang theo lúc đi họp trước kia.”