MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2317: Ra sân (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 2317: Ra sân (3)

1,407 từ · ~8 phút đọc

“Bà ngoại của cậu sẽ giết tới đây sao?” Neo vừa trộn mì vừa nói.


“Sẽ không.” Karen nói.


“Thật thú vị, ý ta nói là, có cảm giác người nhà.”


“Ta tin tưởng tiểu thư Irina sẽ không để ý đến sự cô đơn và nhu cầu cần được


yêu thương của ngài mà đi xây dựng một gia đình mới.”


“Sột xoạt…”


Neo vừa nhai mì sợi trong miệng vừa bình tĩnh nói: “Lời này nếu là nói ra từ


trong miệng của người khác, ta sẽ khâu miệng của tên đó lại.”


“Ngài có trộn mì giúp ta không?”


“Không có.”


“Quá ích kỷ.”


“Ha ha, khẩu vị của chúng ta cũng không giống nhau.”


Lúc này, điện thoại lại vang lên, Karen chỉ có thể bắt máy một lần nữa.


“Alo, Karen à.”


“Ông ngoại.”


“Để Richard đi thôi.”


“Cái gì?”


“Ông nói, dẫn Richard đi cùng.”


“Ông ngoại, bà ngoại có ở bên cạnh không?”


“Bà ấy đang ở đây, là bà ấy đồng ý, cũng là do bà ấy chủ động nói, không thể


bất công.”


“Không thể bất công?”


“Karen, giữa cháu và Richard, thiếu một đứa, cũng đều là việc mà chúng ta


không muốn tiếp nhận.”


“Cho nên ông mới để cho Richard…”


“Cho nên, thiếu một đứa hay là thiếu hai đứa, đối với chúng ta mà nói, không hề


khác gì nhau.”


Lúc này điện thoại giống như là bị cầm đi, giọng nói của bà ngoại truyền đến:


“Sự ràng buộc huyết mạch của gia tộc Alte, có thể tương ứng với ô nhiễm Thần


tính, bởi vì bản thân nó chính là lời chúc phúc của Thần Vĩnh Hằng, hoặc có thể


gọi là lời nguyền rủa của Thần Vĩnh Hằng… Đương nhiên, cũng có thể được gọi


là – ô nhiễm Vĩnh Hằng.”


…


Trong hội trường của cao ốc giáo vụ, hội nghị đã bố trí xong, một khu vực ở


trung tâm được để trống, những vị trí khác thì đã ngồi đầy người.


Ở trên sân khấu, là những người phụ trách xử lý sự kiện lần này, Đại chủ giáo,


Trưởng khu và những vị liên quan, tất cả đều ngồi trên vị trí của mình.


Ngoại trừ bọn họ ra, còn có hai mươi mấy trận pháp truyền tin đặt trên bàn đang


ở trong trạng thái hoạt động, có nghĩa rằng lần hội nghị này còn có hơn hai


mươi cao tầng của Trật Tự sẽ dự thính.


Bắt mắt nhất cũng là hai trận pháp truyền tin đặt ở giữa, trong đó một cái là uỷ


viên chấp hành Đòn Roi Kỷ Luật John Smith, địa vị trong Đòn Roi Kỷ Luật có


thể xếp trong mười vị trí đầu, có thể nói, là ngoại trừ Người Cầm Roi Verden, là


người cầm quyền ở hàng thứ hai.


Trận pháp truyền tin ở bên cạnh thì hiển thị hình ảnh của một người phụ nữ, cô


ta là thư ký văn phòng Đại tế tự, Indra Mandoni, Đại tế tự đương nhiệm là một


người chuyên cần chính sự, cho nên văn phòng thư ký trong thời kỳ này, địa vị


bị suy yếu cực lớn, nhưng cô ta dự thính, cũng đại biểu cho việc bản thân Đại tế


tự “Chú ý” chuyện này.


Mặt khác, hội nghị hôm nay, cũng không phải là vì trao đổi biện pháp gì cả, chi


tiết cụ thể về biện pháp hôm qua đã nghiên cứu thảo luận xong, trước mắt, có


thể hiểu như một hội nghị động viên.


Nhân vật chính, chính là hai mươi bốn người tình nguyện được chọn ra (4 vị


chuyên gia).


Thần giáo cần bọn họ hi sinh bản thân, lấy Thần khí ra, bóp chết nguồn khuếch


tán ô nhiễm, hiện tại, việc quan trọng nhất có thể làm với bọn họ là cổ vũ, về


phương diện trợ cấp này, tất nhiên là không cần lo lắng.


Những người tình nguyện bắt đầu ra trận, ngồi ở hàng trước nhất ở vị trí trung


tâm.


Wilker xuất hiện, ngược lại để cho mấy vị dùng trận pháp truyền tin khẽ nhíu


mày.


Mà Karen, thì là người cuối cùng bước đến, anh đứng ở trước mặt Malena và


Krato, bên cạnh hai người này là hai chuyên gia của Nguyên Lý Thần Giáo, một


nam một nữ.


Krato hơi nghi ngờ một chút mà nhìn sang Karen, Malena thì thầm nói: “Ngươi


đang làm cái gì?”


Người ở bên ngoài nhìn vào thì Karen càng giống như là tiến đến để trấn an


những người tình nguyện.


Jose nhìn thoáng qua Bern ngồi ở bên cạnh mình, hỏi: “Hắn đang làm gì?”


Đại chủ giáo Bern nhỏ giọng trả lời: “Giả vờ giả vịt.”


“A.” Jose hừ lạnh một tiếng, ấn tượng của ông ta đối với Karen rất tệ, bởi vì


hôm qua người trẻ tuổi này, là thật sự muốn ra tay với mình lúc ở trong phòng,


“Người trẻ tuổi, thật đúng là thường có loại bệnh này.”


“Đúng đấy, lần này hắn đã sắp xếp không ít người thuộc hệ của mình vào trong


danh sách tình nguyện, ngươi xem những người này, đều là chủ nhiệm thư ký


phòng làm việc dưới trướng hắn.”


“Ha ha.” Jose khinh thường lắc đầu, cũng không ý thức được rằng ông ta cũng


phái học sinh của mình đi.


Trong lòng bàn tay Bern, nắm lấy danh sách vừa mới cầm được, ừm, cho đến


trước mắt, danh sách người tình nguyện, cũng chỉ có một tờ trong tay ông ta,


Bern nhìn thấy cái tên: Karen. Silva.


“Tránh ra.” Karen nói với Krato và Malena.


Lúc này, mấy người Wilker Alfred cũng đều đứng người lên, những người tình


nguyện được lựa chọn khác thấy vậy, cũng đều đứng người lên.


Karen muốn ngồi ở vị trí chính giữa nhất, ngược lại không phải là muốn danh


tiếng gì, mà là lần này tiến vào hang động, sắp xếp thân phận “Đội trưởng” cho


mình là chuyện đương nhiên, anh không cho phép trong chỗ nguy hiểm như


vậy, quyền chỉ huy còn phải giao cho người khác.


Đây không phải là đang tranh giành thể diện, cái này dính đến sinh tử của tất cả


mọi người, anh muốn chủ động gánh trách nhiệm này.


Từ bây giờ đã bắt đầu, thông qua hội nghị, xác nhận thân phận đội trưởng, bao


gồm quyền lãnh đạo đối với bốn vị chuyên gia này.


Chỉ có điều, cái tình huống này, nhìn thật giống như là Bộ trưởng Karen phụ


trách chọn lựa người tình nguyện vào thời điểm này, vẫn không quên tiếp tục ân


cần dạy bảo những người tình nguyện, trong mắt những người khác, có chút quá


thể hiện.


“Khục…”


Một nhân vật lớn đến từ đại khu Dinger phụ trách xử lý sự kiện lần này phát ra


tiếng ho bất mãn.


Lúc này, Jose đứng người lên từ chỗ ngồi, cố ý lớn tiếng nói: “Bộ trưởng Karen,


bây giờ xin trở lại vị trí của mình. Chúng ta biết, ngài rất vô tư kính dâng, sắp


xếp người dưới trướng của mình vào danh sách tình nguyện. Nhưng mà, hội


nghị hôm nay cũng không có phóng viên đến, ngài có đứng bao lâu, bày ra bao


nhiêu tư thế, đều là vô dụng.”


Lời này nói ra có chút dụng ý ác độc.


Piro đang ngồi ở trên cũng rất là bất mãn trừng mắt liếc Jose, thầm mắng bụng


dạ của tên này thật sự là nhỏ nhen đến nỗi không thể nhỏ hơn.


Toàn trường đều nghe được lời Jose nói, Karen tự nhiên cũng nghe đến, anh


xoay người, nhìn về phía trên, các nhân vật lớn đang ngồi và đang dự thính


thông qua trận pháp truyền tin, cuối cùng, ánh mắt rơi vào trên người Bern.


Danh sách đã được đưa đi trước, nhưng danh sách bị Đại chủ giáo lợi dụng chức


giữ lại.


Lúc này, Đại chủ giáo Bern của đại khu thành phố York đứng người lên, ông ta


sử dụng thuật pháp khuếch trương âm thanh, mở miệng nói với toàn hội trường:


“Bộ trưởng Bộ chấp pháp Đòn Roi Kỷ Luật Karen của đại khu chúng ta, sẽ tự


mình dẫn đội chấp hành nhiệm vụ lần này.”