MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2386: Truyền thống dòng họ Inmeraise (4)

Số 13 Phố Mink

Chương 2386: Truyền thống dòng họ Inmeraise (4)

1,209 từ · ~7 phút đọc

Đàn hạc của Nữ Thần Mills càng bắt đầu không ngừng gia tốc việc chế tạo


thánh thủy, thế nhưng mà sản lượng thấp hơn nhu cầu quá nhiều, thời gian dần


trôi qua, vòng xoáy biến mất, trở thành một bên hấp thụ bên còn lại … Không,


là một bên đang trực tiếp cướp đoạt.


Sức mạnh từ đàn hạc của Nữ Thần Mills, đang truyền thẳng vào trong người


Karen.


Một cảnh tượng này lại để cho tất cả mọi người ở đây đều rung động.


Bởi vì ở đây có rất nhiều người gia thế hiển hách, có thể nói là ngoại trừ


Ventura ra, gia thế đều không bình thường, mà Ventura ở trường học giáo hội


cũng được Hiệu trưởng quý trọng, lúc Thanh Tẩy thần bộc cũng được mời một


món Thánh khí không tệ để hỗ trợ, về phần bà nội của Philomena, nhà Benda


của Muri, nhà Đại chủ giáo của Leon và thầy của Wilker, bọn họ trong lúc


Thanh Tẩy, cũng sử dụng quy cách rất cao.


Nhưng so sánh với cảnh tượng bây giờ … thật sự chẳng đáng là bao!


Ngươi có từng thấy ai lúc Thanh Tẩy thần bộc gần như hút sạch khí tức thần


thánh do Thần khí tạo ra rồi tiếp tục hút khô Thần khí!!!


Đây là thần bộc sao?


Cảnh tượng quá mức như vậy, một khối lượng khí tức thần thánh phẩm chất


cao, chỉ là vì bồi dưỡng một … thần bộc?


Lúc này Neo đã thành công khống chế được nhân cách của mình, hắn khôi phục


lại, sau đó lui về sau mấy bước, bởi vì Karen trước mắt giống như là một con


yêu thú đang gào to đòi ăn, đang điên cuồng nuốt chửng, để hắn đều cảm thấy


có chút sợ hãi.


Ngay sau đó,


“Bốp!”


Neo tự tát mình một cái,


Mình hoán đổi nhân cách về sớm như vậy để làm gì, để cho mình tận mắt nhìn


thấy rồi ghen tỵ à!


Pall vẫn còn đang hôn mê, bị Connor ôm vào trong ngực, Connor nhìn xem


Karen lúc này, có chút không hiểu mà hỏi:


“Ngươi vì cái gì không uống thuốc đi?”


Cái tư thế như “nuốt chửng mọi thứ” này của Karen, để tiểu Connor như nhìn


thấy đồng loại, không phải nói rằng mình muốn trưởng thành phải ăn rất nhiều


thuốc men đắt đỏ sao?


Thế nhưng mà ngươi … hình như còn ăn nhiều hơn cả ta mà.


Connor cong miệng lên: “Về sau lúc ta uống thuốc cũng phải cho nhét vào trong


miệng của ngươi, như thế mới công bằng.”


Kevin vừa trải qua cơn co giật đã dần dần tỉnh lại, đang chuẩn bị chỉnh lại hình


tượng của mình trước khí linh đàn hạc của Nữ Thần Mills, nhưng khi Karen mở


ra trạng thái “nuốt chửng” kia, Kevin lại bắt đầu run rẩy, bên trong mắt chó, toát


ra vẻ kinh hãi.


Rất nhiều người đều từng tưởng lầm Karen là Thần Trật Tự trước kia trở về, chỉ


có Kevin chưa hề lẫn lộn, có đôi khi nó quả thật bị một vài sự đặc thù giống với


Thần Trật Tự của Karen mà kích thích ký ức sợ hãi khi xưa, nhưng nó vẫn luôn


nhận thức rất rõ ràng, bọn họ, là hai người.


Hiện tại, nó không thể xác định, nó đã lẫn lộn, bởi vì hai bóng người, trong mắt


chó của nó, đang bắt đầu chồng lên nhau.


Nó bỗng nhiên nghĩ tới việc dời ổ chó ra xa phòng ngủ của Karen, nó không thể


chịu đựng được việc sau này mỗi ngày phải ở cùng một phòng ngủ với “Vị kia”,


vậy thì cũng quá áp lực, gâu!


Trước đó, người kích động và lúng túng nhất là Alfred, hiện tại, người bình tĩnh


ưu nhã nhất, cũng là Alfred.


Hắn cầm lấy bút vẽ, bắt đầu vẽ tranh, cố hết sức chỉnh sửa lại hình tượng của


mình.


“Ai, ta phải kiểm điểm, phụng dưỡng bên người đấng vĩ đại, vào bất cứ lúc nào


ta đều cần phải duy trì lòng tin và sự bình tĩnh.”


Alfred vẽ ra hình ảnh của thiếu gia mình trước, nhân vật thứ hai không phải


mình, mà là Neo.


Hắn rất muốn đặt tên cho bức tranh này “Ánh Sáng đánh thức Trật Tự”.


Nhưng lại cảm thấy lặp lại sự kiện kinh điển trên lịch sử có chút quá gượng gạo


và sáo rỗng;


Quan trọng nhất chính là, Ánh Sáng này không quá nghiêm chỉnh giống với


Ánh Sáng, Trật Tự ở đây thì là Tân Trật Tự càng thêm tiên tiến và thần thánh.


Cho nên, nên lấy cái tên thế nào đây?


Alfred cảm thấy, đêm nay lại bởi vì chuyện này mà suy tư đến mất ngủ.


Người Ghen ghét, kẻ rung động, người bị thương duy nhất chỉ còn lại khí linh


đàn hạc của Nữ Thần Mills.


Cô cảm thấy mình đang bị cướp đoạt, bị hút khô, cô cảm thấy mình giống như


là một giếng nước đang bị bơm nước lên, nhưng lượng nước bơm lên còn không


nhanh bằng tốc độ uống của đối phương, đối phương gần như đã lật tung miệng


giếng lên rồi nhảy vào.


Nhưng mà, đau đớn thì đau đớn, cô cũng không có đi ngăn cản, cô nguyện ý tận


tuỵ hết thảy, chuẩn bị xóa đi ký ức của mình về sự kiện này.


Bởi vì cô biết, hắn chính là “Anh Karen” trong miệng Loya, cái người đã hứa


hẹn tương lai sẽ dẫn bọn khí linh họ rời khỏi Không Gian Phong Ấn, quan trọng


nhất chính là khí tức trên người hắn …mặc dù bây giờ để cho mình không cảm


giác được gì;


Nhưng cô cảm thấy, mình hẳn nên làm gì đó cho con chó kia, con chó kia, đang


đứng ở bên cạnh hắn.


Rốt cục,


Trước một khắc lúc tế đàn hoàn toàn sụp đổi, quá trình nuốt chửng điên cuồng


này cũng dừng lại.


Wilker mệt mỏi co quắp mà quỳ gối xuống, mồ hôi đầm đìa:


“Thầy à, thật đáng tiếc, ngài không ở nơi này, không cách nào trông thấy học


sinh của mình vừa chứng kiến điều gì, nhưng xin ngài yên tâm, thầy à, ngài về


sau nhất định sẽ kiêu ngạo vì chọn ta làm học trò.”


Khí linh hành lễ với Karen, sau đó ở trước mặt tất cả mọi người, đưa tay xóa đi


ký ức hôm nay của mình, ngay lập tức, vẻ mặt trở nên khó hiểu nhìn quanh bốn


phía, hỏi: “Kết thúc rồi sao? Ta thật mệt mỏi, ta muốn ngủ đông.”


“Kết thúc.” Wilker trả lời, “Ngài có thể trở về.”


“Được rồi.”


Hư ảnh của đàn hạc bắt đầu bay lên cao, chui vào lỗ đen phía trên.


Đợi sau khi khí linh trở về, tế đàn đã sớm không chịu nổi gánh nặng, cuối cùng


sụp đổ.


Karen đứng trong khu vực trung ương nhất, nhẹ nhàng nghiêng đầu, nhìn xung


quanh, sau đó cúi đầu xuống, nhìn vào bàn tay của mình