MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2388: Trật Tự Thức Tỉnh (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 2388: Trật Tự Thức Tỉnh (1)

1,292 từ · ~7 phút đọc

Karen ngồi ở trước gương, tự mình bôi thuốc lên vết thương trên trán, sau đó


tiến hành băng bó cẩn thận.


Thuật Trị Liệu cũng đã thử dùng, nhưng không có hiệu quả gì, dù sao cũng là


vết thương do ngón tay của Thần Ánh Sáng tạo ra, mang theo một sự ngang


ngược để người ta có chút bất đắc dĩ, tựa như chỉ có thể lành lại với tốc độ của


người bình thường.


Còn về cái gì mà vắc xin phòng bệnh cảm nhiễm uốn ván hay chó dại, Karen


cảm thấy mình không cần đi lo lắng mấy thứ này, xem như giữ lại một phần tôn


trọng đối với Thần Ánh Sáng.


“Kẹt kẹt……”


Connor ôm Pall đi ra từ trong phòng tắm, cô bé vừa giúp Pall tắm rửa.


Bản thân mình lúc ở trong khán thính phòng cũng đã mệt mỏi đến nỗi gần như


tê liệt, nhưng sau khi trở lại phòng, vẫn phải kiên trì tuân theo quy củ trước khi


lên giường nhất định phải tắm rửa.


Sau khi đặt Pall lên trên gối, Connor nằm ngủ ở cuối giường, đầu gối lên hai tay


của mình.


Ngủ ở cuối giường không phải do ai ép buộc, mà là cô bé lúc đi ngủ thích lăn


qua lăn lại, vừa lúc cuối giường nhiều khoảng trống, có thể để cho cô bé tự do


phát huy.


Karen đi vào phòng tắm, cố gắng để vết thương tránh nước mà tắm một lần,


thay một bộ đồ ngủ màu đen rồi bước ra.


Mặc dù anh đúng là đã dặn dò Alfred sẽ nghỉ ngơi một ngày, nhưng trên thực tế


bản thân anh cũng không mệt mỏi, hấp thu nhiều như vậy, tinh thần của anh bây


giờ có thể nói là vô cùng dồi dào.


Ngồi xuống sau bàn đọc sách, lật ra cuốn sách thuật pháp thật dày ở trên bàn,


mượn ánh sáng từ đèn bàn, Karen bắt đầu ôn tập thuật pháp Trật Tự.


Xem một lần là mấy tiếng đồng hồ.


Thật sự đã rất lâu không có nghiêm túc đọc sách thuật pháp như vậy, quả nhiên


tính thực dụng vẫn là động lực học tập tốt nhất.


Nhẹ nhàng sờ lên cổ, Karen cầm quyển bút ký ở trên bàn lên, lật ra, phía trên là


những thứ mình từng viết.


Mặc dù Neo biểu thị ra sự kinh ngạc đối với “thực lực thần bộc” của mình,


nhưng trên thực tế có một việc Karen không có nói cho Neo, không phải cố ý


giấu diếm, mà do chỉ là một loại cảm giác.


Mình vốn cho rằng làm lại từ đầu chính là thi lại bài kiểm tra đã từng làm, sau


khi biết trước đề bài, chuẩn bị càng đầy đủ thì sẽ có kết quả tốt hơn lúc trước.


Nhưng mà, sự thật hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng của mình.


Ngươi chuẩn bị mặc dù đầy đủ hơn, nhưng cấp độ khó, thật ra đã được tăng lên


rất nhiều.


Giống như là một đám trẻ con trong xóm lúc nhỏ cùng nhau chơi đùa, ngươi


biết kể chuyện, ngươi có một kỹ năng nào đó để đám bạn nhỏ kia hâm mộ


ngươi, khiến cho một cô bé sùng bái ngươi, nói với ngươi rằng sau khi lớn lên


muốn làm vợ của ngươi ;


Chờ đến sau khi lớn lên, ngươi chắc chắn nhận thức nhiều thứ hơn so với lúc trẻ


con, càng chững chạc và càng ưu tú hơn, nhưng cô bé kia cũng tương tự, sẽ


không giống như lúc nhỏ mà bởi vì ngươi kể chuyện hay hoặc là có chút tài vặt


mà nguyện ý đáp ứng làm vợ của ngươi.


Nhất là bây giờ, giai đoạn tiếp theo của thần bộc, là thần khải.


Cần phải có được sự gợi mở từ Thần.


Nhưng mà vấn đề là lần trước mình có thể có cơ hội đi giao đấu với “Thần Trật


Tự”, đi phê phán thần khải của hắn, dùng thực tiễn để tự mình chứng minh thần


khải của hắn là sai, lời chỉ dẫn của ngươi là một sự lừa dối;


Nhưng bây giờ, mình đã đứng ở trên con đường quy tắc Trật Tự, mặc dù mình


rất nhỏ bé, nhưng vị trí đã khác biệt.


Cho nên, thần khải… Chẳng phải là tự mình làm thần khải cho chính mình?


Sự nhận thức và lý giải giữa người ra đề và người làm bài về kiến thức, thường


thường có sự chênh lệch rất lớn.


Karen vốn có dự định, dứt khoát tiến hành thần bộc sau đó đến thần khải rồi lại


thần mục ở trang viên Ellen, dùng khoảng thời gian nghỉ một ngày ngắn ngủi


này, trực tiếp khôi phục lại Thẩm phán quan hoặc là dứt khoát trở lại cảnh giới


Phán quyết quan rồi mới ra ngoài;


Bây giờ xem ra việc này cũng không được thực tế.


Giai đoạn tiếp theo, mình sẽ trực tiếp mắc kẹt ở đây.


Karen dùng bút máy vẽ ngoáy lên trên bút ký một cái cây đại thụ, trên tàng cây


dày đặc những chấm nhỏ, những cái kia, đều là những người đang trèo lên cây;


Ngay sau đó, anh lại vẽ một mầm cây nhỏ bên cây cây đại thụ.


Kinh nghiệm trèo cây cho dù có phong phú, cũng không cần thiết trong phương


diện để cho một mầm cây nhỏ nhanh chóng phát triển cao lên.


Vẫn may là trên phương diện chiến đấu, hiện tại dựa vào cảnh giới “Thần bộc”


cũng có thể sánh vai với lúc trước khi mình xuống dưới hang động.


Karen khép lại bản bút ký, cả người dựa vào sau ghế, nhìn xem bầu trời đêm


phía ngoài cửa sổ, cái hướng kia, là Ruilan, cũng là hướng về nhà.


“Ông nội à, ông vì áp chế cảnh giới mà khổ cực như vậy, nếu như có thể mà nói,


hai ông cháu chúng ta có thể đổi cho nhau, ha ha.”


Karen bật cười, cười một hồi lại cảm thấy có chút cô đơn.


Yên lặng quay đầu, sau lưng, không có trông thấy hình ảnh của Dis.


Chuyện này chính bản thân Karen cũng rất nghi ngờ, đó là huyết mạch của gia


tộc Inmerais đến cùng có bị ô nhiễm Thần tính hòa tan hay không?


Theo lý thuyết, trong lúc ở dưới hang động, trong không gian linh hồn của mình


chỉ còn lại có bức tượng nghiện đói kia mà thôi.


Không, còn có cái này.


Karen mở tay ra, một cái lông vũ màu đen xuất hiện trong lòng bàn tay.


Thiên Mị vẫn còn, nhưng bây giờ nó cần thời gian ôn dưỡng mới có thể khôi


phục.


Cho nên, mình là dựa huyết mạch Alte của bà ngoại mà kích hoạt sức mạnh của


Thần Vĩnh Hằng, nhờ đó mà còn sống, như vậy huyết mạch của mình, hẳn là


cũng được giữ lại trên cơ thể mới này, bởi vậy, huyết mạch gia tộc Inmerais,


theo lý thuyết cũng hẳn là bị giữ lại.


Có lẽ là cũng cần ôn dưỡng một khoảng thời gian chăng?


Một số thời khắc, Karen không phải muốn dựa vào sức mạnh của hệ thống tín


ngưỡng gia tộc, mà là khi hư ảnh của ông nội đứng ở phía sau thì anh sẽ có một


loại cảm giác an toàn rất thoải mái dễ chịu.


Hít sâu, vừa thở dài ra một hơi, Karen đứng người lên, kéo màn cửa lên.


Ai,


Thật tốt,


Mặt trời ngày mai vẫn sẽ lên như mọi ngày.