MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2394: Bạn tốt (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 2394: Bạn tốt (1)

1,209 từ · ~7 phút đọc

“Phế vật, phế vật, phế vật!”


Bá tước Recar nằm trong bồn tắm lớn, tay chỉ vào mặt lão Anderson đang đứng,


lớn tiếng lên án mạnh mẽ.


Lão Anderson cúi đầu, thắt tay, còng lưng, mặc cho nước bọt và nước tắm thỉnh


thoảng bay vào mặt, lau cũng không dám lau.


Người ta đều nói, đến lúc lớn tuổi có thể còn có trưởng bối để mắng mình, đó là


một niềm hạnh phúc.


Ừm, lão Anderson cảm thấy hạnh phúc của mình hơi nhiều, muốn tràn ra ngoài


rồi.


Lúc trước vị tổ tiên mèo đen kia tính tình cũng chỉ hơi kỳ lạ một chút, nhưng


khi hầu hạ cung phụng tốt, thì về sau cũng lười tốn nước miếng với mấy đứa


con cháu vô dụng này.


Lão Anderson cảm thấy, nguyên nhân có lẽ cũng là bởi vì tổ tiên mèo đen chưa


từng làm tộc trưởng.


Nhưng vị trước mắt này, đã từng là tộc trưởng nổi bật trong lịch sử của gia tộc,


nhân vật phong vân, sáng lập ra trang sử cướp biển vẻ vang của gia tộc, quan


niệm gia tộc của ông ấy càng mạnh hơn so với tổ tiên mèo đen.


“Khoảng cách với lần trước ta thức tỉnh, cũng gần một năm rồi đi, lúc đầu ta


nghĩ rằng là chờ đến lần này tỉnh dậy, không nói đến việc trông thấy một căn


phòng đầy trẻ con chạy quanh, cái này có lẽ không kịp, nhưng ít ra có thể trông


thấy cả một phòng đầy phụ nữ mang thai đi chứ!


Kết quả đây,


Kết quả đây,


Kết quả thì sao đây?


Anderson à, ngươi thật sự là một tên phế vật, một người cũng đều không có!”


“Bộp!”


Bàn tay vỗ xuống, nước tắm tóe lên, xối ướt cả người lão Anderson.


Phía sau, Judea đang cầm một cái bàn chải lớn mà kỳ lưng cho Bá tước Recar,


lúc này khóe miệng lộ ra nụ cười trên nỗi đau của người khác.


Judea là tạp chủng trong vương thất Wien, may mắn thế nào, đã thức tỉnh huyết


mạch của Bá tước Recar, càng được Bá Tước Recar chứng nhận trong lần đầu


tiên thức tỉnh.


Hiện tại, “Cha” của cô ta sống lại, Judea đương nhiên rất vui vẻ.


Mặc dù cha của cô ta vô cùng kính sợ Karen, nhưng Judea hiện tại đã không


còn dám có lòng phản nghịch gì với Karen, quốc vương Wien lúc đối mặt Karen


đều chỉ có thể đứng ở bên cạnh kéo đàn violon góp vui, càng đừng đề cập đến


tạp chủng như cô.


Ừm, cô sở dĩ bị gọi qua phục thị Bá tước tắm rửa, cũng là bởi vì Bá Tước Recar


nghe nói bên người Karen chỉ có một hầu gái phụ trách nấu cơm, hắn không


dám vượt hơn Karen trên mặt cấp bậc sinh hoạt, cho dù buổi sáng thì Karen đã


rời khỏi trang viên Ellen quay về thành phố York, hắn cũng không dám.


Theo lý thuyết, đã từng là Vua Hải Tặc nổi danh, càng xem Nữ vương Wien như


kỹ nữ cao cấp;


Cuộc sống riêng tư của hắn, có thể nói là rằng muốn thối nát bao nhiêu thì thối


nát bấy nhiêu, xem như bây giờ gọi mười hầu gái đến tắm rửa cho mình, tắm


rửa đồng thời không mặc gì và không đóng cửa phòng tắm, vậy là đã xem như


rất có “Kiềm chế” và cực kỳ “Hàm súc” rồi;


Nhưng bây giờ, lúc tắm rửa hắn đều chỉ có thể gọi “Hậu đại” của mình đến hiếu


thảo.


“Ta thấy có vẻ là ngươi không biết truyền thừa gia tộc quan trọng bao nhiêu, ta


thấy ngươi là hoàn toàn không hiểu rõ trách nhiệm của người tộc trưởng như


mình là cái gì!”


Lão Anderson tiếp tục cúi đầu tiếp nhận phê bình, đếm số giọt nước đang nhỏ


xuống từ dưới cằm của mình.


“Ha ha, ta không biết ông ở chỗ này nổi điên làm cái gì, là do nín ở trong quan


tài lâu quá nên nhiều áp lực sao, meo?”


Trên xà nhà, Pall dẫm từng bước chân mèo ưu nhã đi ra, nhìn cái bồn tắm lớn từ


phía trên xuống.


Bối phận của Bá tước Recar lớn hơn Pall, nhưng ở chỗ Pall thì bối phận không


có tác dụng gì, đã từng là thiên tài số một của gia tộc, ngay cả Thủy tổ Ellen, cô


đều thấy khinh thường, cảm thấy Thủy tổ năm xưa không đủ chăm chỉ và cố


gắng, kéo bước chân của mình.


Quan trọng nhất đó chính là, bây giờ bối phận gia tộc cũng không quan trọng,


quan hệ xa gần cùng Karen mới là tiêu chuẩn cần thiết để cân nhắc địa vị.


Ở phương diện này, ngay cả yêu tinh radio cũng không dám nói hơn được mình,


dù gì thì yêu tinh radio cũng không có khả năng ngủ chung một cái giường với


Karen.


Bá tước Recar ngẩng đầu, trừng mắt liếc Pall phía trên, hỏi: “Nó không hiểu


chuyện, ngay cả ngươi cũng không biết thúc giục à!”


Đứng trên lập trường gia tộc, việc để càng nhiều họ phụ nữ họ Ellen mang thai


con của Karen, đây là việc vô cùng quan trọng, bất kể là nhìn trên phương diện


địa vị gia tộc hay là sự phát triển của gia tộc, đây đều là phương thức hữu hiệu


nhất.


“A.” Pall cười lạnh một tiếng, mắng “Rốt cuộc là cái tên ngu xuẩn nào trước đây


tiện tay kích hoạt huyết mạch cho Eunice, để vị hôn thê của Karen chuyện gì


cũng không thể làm mà ngủ mê mang hơn nửa năm đấy?”


Lúc này Bá tước Recar nhìn bên trái một chút, lại nhìn bên phải một chút, bờ


môi cong lên, thiếu chút nữa đã muốn hát ra một điệu dân gian của cướp biển.


“Không có cái hành vi đầu óc bị úng nước của ông khi đó thì nói không chừng


hiện tại Eunice đã mang thai, bây giờ ông còn không thấy ngại mà ở đây mắng


Anderson, ông thật là rất có mặt mũi nhỉ!”


Bá tước Recar từ xưa đến nay cũng chưa từng bị chỉ mặt mà quở trách như vậy,


xem như lúc đối mặt với Karen thì hắn cực kỳ cung kính thậm chí hèn mọn,


nhưng Karen cũng luôn luôn đối đãi rất có lễ.


“Pall. Ellen, ngươi nói chuyện với trưởng bối của mình như thế đấy à!”


Pall tiếp tục mắng: “Nào tới đây, tính xem ai sống lâu hơn ai, thời gian ta sống


không chỉ gấp đôi ông đâu!


Bá tước Recar: “…..”


“Bé Anderson.”


“Có, thưa tổ tiên.”


“Ngươi ra ngoài đi, nơi này không còn việc của ngươi.”


“Vâng, tổ tiên.”


Lão Anderson nghe theo lời dặn dò của Pall, lui ra ngoài, sau khi ra khỏi cửa,


ông ấy mới dùng tay xoa xoa mặt mình, gãi gãi tóc còn ướt, sau đó lúc đi ra


ngoài, còn kìm lòng không đặng mà nhảy một cái, kém chút làm cây gậy chống


bị gẫy.