MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2407: Thí nghiệm (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 2407: Thí nghiệm (1)

1,251 từ · ~7 phút đọc

“Đương nhiên, những gì ta nói với cậu chỉ là luận điểm của ta, ta xác thực xem


đây là tiêu đề mà phát biểu không ít tập văn chương, nhưng trọng điểm đều tập


trung ở việc Giáo Hoàng Điên bị Trật Tự hấp dẫn, làm nổi bật sự vĩ đại và chính


xác của giáo nghĩa Trật Tự.


Cậu hiểu mà, những nhà nghiên cứu và chúng ta, có đôi khi vì chút kinh phí và


đãi ngộ, không thể nào tránh khỏi sẽ giống như bọn chó nhà được huấn luyện


trên đồng cỏ vậy, đi bắt lấy một chiếc đĩa ném.


Mà luận điểm của ta rất có thể là sai lầm, lịch sử giống như một chuỗi lăng


kính, lăng kính có nhiều mặt, từng cái có thể sắp xếp và tập hợp lại, tạo ra


những thứ mà cậu tự nhận là thú vị và hợp lý.


Giống như trước khi ta biết tên của cậu, ta làm sao cũng không nghĩ tới rằng cậu


sẽ là vị Bộ trưởng Karen đang rất nổi tiếng ở đại khu thành phố York kia, cảm


giác mà bản thân cậu mang đến cho người khác và lời đồn đãi về cậu, có sự


chênh lệch vô cùng to lớn, mà tin đồn về cậu xuất hiện bằng cách nào?


Không phải là tin tức từ trên báo, tin tức nội bộ và những con đường khác hay


sao?


Cậu đứng mặt đối mặt ta mà ta còn không thể cảm nhận được một cách rõ ràng,


chớ nói chi là muốn khắc sâu và cảm ngộ được nội tâm và tư tưởng của những


người sống ở nghìn năm, thậm chí là một kỷ nguyên trước.”


Lúc này, cửa phòng tắm bị mở ra, Trưởng khu Gaspol mặc trên người một bộ


thần bào Trật Tự, cả người đều đã được chải vuốt cực kỳ tinh xảo đi ra, tức giận


nói:


“Ông lại đang tuyên dương mấy cái lý thuyết tà đạo của mình rồi đấy à?”


Sidrod giơ hai tay lên: “Cháu gái thân yêu của ta, ta biết cháu nóng lòng muốn


tìm về mặt mũi vừa mất đi khi nãy, dù sao thì cũng không có cái cấp nào trên


nguyện ý để thuộc hạ trông thấy hình ảnh bản thân mình lôi thôi lếch thếch như


thế khi ở nhà, mà cái tên thuộc hạ này còn là người cướp quyền cháu, khiến


cháu chỉ như một người qua đường, cháu đối với hắn mà nói chỉ còn lại chút


cảm giác thần bí của cấp trên trên danh nghĩa kia, bây giờ nó cũng đã bị phá


hủy.


Nhưng mà, thông qua việc giẫm đạp lên ông nội cháu để tìm về cái gọi là thể


diện, ta cảm thấy là một hành vi cực kỳ ngu xuẩn, hình tượng của ông nội càng


tốt, thật ra càng có thể giúp cháu tìm lại thể diện của minh.”


Gaspol hơi hướng người về phía nhà bếp nói: “Cho nên, cho tới bây giờ cháu


đều không cảm thấy có gì lạ khi bà nội lại ly hôn ông, thật đúng là không thể


nào sống chung với người như ông.”


“Sống chung?” Sidrod cười cười, “Bà cháu từ sau khi gả cho ta, ta chưa hề để bà


ấy làm chuyện nhà một lần nào, chiều nào sau khi tan lớp thì ta đều phải vội vã


trở về nấu cơm cho bà ấy, trước khi ta đi công tác, còn phải giúp bà ấy chuẩn bị


trước đồ ăn mỗi một ngày. Bao gồm cả cháu, lúc cha mẹ cháu không có ở đây,


đều là ta chăm sóc cho cháu.”


Gaspol: “Nhưng trong cuộc sống, không phải chỉ có những thứ này.”


“Đó là bởi vì ta đều giải quyết hết những việc này, để cho cháu khờ dại nghĩ


rằng những thứ này chỉ là chuyện nhỏ, để cháu quá nhàn nhã.”


Gaspol lười nói tiếp, tự rót cho mình một ly sữa bò.


Sidrod chỉ vào tách trà đặt trên bàn nói: “Cái tách mà cháu bỏ tàn thuốc vào,


hình như cháu quên rửa rồi nhỉ.”


Gaspol lắc đầu: “Có thể vứt bỏ.”


“Thế nhưng là cháu có từng nghĩ đến, một cái tách nhỏ giá trị quả thực không


cao, nhưng nếu như vị hôn phu của cháu trông thấy hành động kia của cháu,


hoặc là lúc chồng của cháu về đến nhà ngồi ở trên ghế sa lon chuẩn bị uống


nước cầm phải cái tách mà cháu bỏ tàn thuốc vào, trong thời khắc đó, hắn ta sẽ


hoài nghi về ý nghĩa của hôn nhân và mái ấm gia đình.”


Gaspol quay đầu nhìn về phía ông nội mình, nếu như không phải là bởi vì Karen


ở chỗ này, có lẽ hai ông cháu sẽ phải cãi nhau một trận.


Sidrod thật đúng là không sợ cãi nhau, cũng không lo lắng tiếp tục đâm thọc


cháu gái sẽ phát sinh chuyện gì, mà là phối hợp tiếp tục nói: “Hôn ước là chính


cháu đáp ứng, cháu thậm chí cũng không có tới trưng cầu ý kiến của ta, cho nên


cháu cho rằng cháu kết hôn với Thần tử thì sẽ có thể rời xa những thứ vụn vặt


hàng ngày này rồi sao?


Ha ha, đứa cháu gái nhỏ ngu xuẩn của ông.


Cháu cũng quá ngây thơ rồi, thật, những Thần tử kia quả thật phần lớn đều cao


cao tại thượng, nhưng bọn họ thật ra càng mong muốn có được tình bạn và một


gia đình thật sự hơn.


Càng thiếu cái gì, thì càng muốn thứ đó, đây là điều mà cuộc đời của bọn họ


gặp phải từ khi quyết định kế thừa truyền thừa của các vị vĩ đại rồi.


Karen đang bưng thức ăn cảm thấy Sidrod nói rất có lý, Marvalho quả thật là


một người như vậy.


“Nào, chúng ta có thể ăn cơm.”


“Vị giáo sư kia đâu?” Karen hỏi.


“Không cần gọi hắn, trước đó quên mất cậu và cháu gái ta là người trong cùng


một hệ thống, cái này xem như liên hoan trong nội bộ cả hai là được rồi, có


thêm người ngoài cũng không thích hợp, Karen, cậu cảm thấy thế nào?”


“Vậy cứ theo ý của ngài.”


Karen nấu mấy món ăn, Sidrod và Gaspol sau khi nếm thử đều cảm thấy rất hài


lòng.


Nhưng miệng của Sidrod vẫn là không ngưng lại, một cánh tay ông ta chỉ vào


Karen rồi nói với Gaspol: “Ta thừa nhận, tài nghệ nấu nướng của Karen so với


ta thì tốt hơn rất nhiều, từ trong những món ăn này, ta nhìn thấy cái bóng của


những món ăn mới.”


Gaspol nói: “Cậu ta cũng không nói nhiều như ông.”


“Cháu cho rằng đây là chuyện tốt sao?” Sidrod cười cười, “Hành vi cử chỉ đúng


mực, đối xử mọi người thân sĩ hòa thuận, cậu ta có thể quan sát được biểu cảm


và động tác của tất cả mọi người chung quanh, cậu ta có thể để cho người bên


cạnh đều cảm thấy rất dễ chịu, nhưng sống chung với người như cậu ta, trừ phi


là một linh hồn thích yên ổn không màng danh lợi, nếu không thì cũng tuyệt đối


không thể chịu đựng đựng được hình thức chung sống của cậu ta.”


Karen: “…..”