MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2416: Trưởng khu Karen (4)

Số 13 Phố Mink

Chương 2416: Trưởng khu Karen (4)

1,208 từ · ~7 phút đọc

“Là ta ép buộc bà sao?” Sidrod vừa cười vừa tiếp tục uống một ngụm rượu,


“Sau khi cưới, ta hối hận, ta phát hiện bà không giống như trong sự tưởng tượng


của ta, ta vốn cho rằng xem như một tảng đá, qua một khoảng thời gian dài cũng


có thể biết nóng lên, kết quả ta phát hiện mình sai rồi, bà còn không chính chắn


hơn so với trong tưởng tượng của ta rất nhiều. Bà tùy ý, ích kỷ, tất cả mọi việc


bà đều xem mình là trung tâm, bà thậm chí bài xích cả việc chia sẻ tâm tình


trong cuộc sống hàng ngày của mình cho ta, cho chồng của bà.


Cho nên chờ sau khi ta tỉnh ngộ ra, ta quyết định kết thúc cuộc hôn nhân này, ta


không muốn lại bị bà giam cầm ở trong bãi lầy này, sự ngột ngạt đè nén để cho


ta gần như không thể thở nổi.


Ta muốn ly hôn với bà, ta muốn tách khỏi bà, nhưng ta lại không muốn trên


lưng mình mang thanh danh không tốt, cũng không muốn gánh chịu cảm giác


tội lỗi đạo đức.


Cha mẹ của bà đối với ta rất tốt, anh chị em của bà lúc trước cũng giúp ta rất


nhiều, thầy của bà đã từng dìu dắt ta và cho ta cơ hội để tham gia vào những


công trình khảo cổ rất quý giá.


Trừ bà ra, gần như tất cả những người bên cạnh bà đều đối xử với ta rất tốt.


Ta có thể có lỗi với bà, nhưng ta không thể có lỗi với bọn họ, ta phải cho bọn họ


một lời giải thích.”


“Đây chính là điểm mà ta xem thường ông nhất, cũng là điểm mà ta hận ông


nhất, Sidrod, cái tên dối trá như ông.”


“Ta dối trá sao? Đúng vậy, là ta dối trá, ta vẫn luôn làm tốt những việc mình có


thể làm, đều gánh chịu chuyện mà một người chồng nên làm và không nên làm,


giúp đỡ sinh hoạt và công việc hàng ngày của bà một cách có trật tự.


Ta muốn để người ngoài trông thấy ta nỗ lực, ta muốn để cho bản thân ta biết


mình có nỗ lực.


Sau đó ta cố ý không còn giống trước đây, mỗi ngày sau khi tan việc thì cố ưỡn


nghiêm mặt để nói chuyện cùng bà, cố ý không còn giống như trước đây kể với


bà về công việc của ta trên bàn cơm, cố ý không tiếp tục đi hỏi thăm những


chuyện làm bà phiền lòng cho dù lần nào cũng sẽ chỉ nhận được câu trả lời lạnh


lùng của bà.


Ta chăm sóc cuộc sống của bà vô cùng tốt, nhưng ta cố ý không muốn để ý đến


bà.


Bởi vì ta biết, lúc trước khi ta muốn dung nhập vào với bà, mặc dù bà từ chối,


nhưng bà rất hưởng thụ quá trình này, mỗi lần ta nâng chân bà lên đặt trước


ngực cửa mình thì bà đều sẽ lần lượt đá văng, nhưng bà ưa thích kiểu tương tác


này.


Ta chính là muốn để cho bà không chịu được trước, ta chính là muốn để bà


không thể nhịn được mà nói ra: Chúng ta ly hôn đi.


Bà biết không,


Khi bà chủ động nói ra câu nói này,


Ta,


Như trút được gánh nặng.”


Sidrod duỗi lưng một cái: “Thật tốt, sau khi bà rời đi, ta sống cực kỳ tự tại, cực


kỳ vui vẻ, cũng cực kỳ thả lỏng, ngoại trừ cháu gái của bà chịu sự ảnh hưởng


của bà nên cảm nhận được gì đó, tất cả mọi người trên đời này, đều cho rằng là


ta bị phụ lòng, ha ha!”


Inifele trầm mặt, nói: “Ta đã từng tìm ông để nói chúng ta có thể lại bắt đầu lại


từ đầu.”


“Thế nhưng mà ta tại sao phải bắt đầu lại từ đầu cùng với bà? Inifele, ta đã chịu


đựng bà đủ rồi, thật đấy, bà cho rằng bản thân bà sẽ thật sự thay đổi sao? Ta dựa


vào cái gì muốn đánh cược rằng bà có thật sự thay đổi hay là không?


Ta dựa vào cái gì phải tìm một cái lồng giam tên là “Hôn nhân”, khóa mình vào


trong, mỗi ngày giống như cầu nguyện với Thần linh mà cầu xin bà ban cho ta


một chút xíu lòng thương hại?


Ta thờ phụng Thần Trật Tự, mà không phải thờ phụng bà!


Còn nữa, dựa vào cái gì?


Dựa vào cái gì những năm tháng sau khi kết hôn đó, bà có thể không có chút


gánh nặng trong lòng nào mà đối xử với ta như thế?


Nếu như bà nói bà không trưởng thành, nếu như bà nói khi đó bà chưa chín


chắn, nếu như bà nói cuộc hôn nhân này, là do cha mẹ bà thúc đẩy, là cha mẹ và


thầy của bà, chọn trúng ta.


Vậy bà vì sao lại đáp ứng làm vợ ta lúc chúng ta tổ chức hôn lễ trong giáo


đường?


Inifele, ta có phải đã cảnh cáo bà rồi không, để bà cách xa cháu gái của mình


một chút, bà không nghe, tốt rồi, hiện tại cháu gái của bà có phải đã trở nên rất


giống với bản thân bà lúc còn trẻ?


Là bà đã đề cử cháu gái của mình, trước lúc đó, các người thậm chí cũng không


có thông báo cho ta biết!


Bây giờ, chúc mừng bà, Inifele, cháu gái của bà cũng đã có được hôn nhân


“Hạnh phúc” giống như bà trước kia. Còn nữa, Thần tử vào lúc tuổi già thì sẽ


chịu ảnh hưởng của “vị kia” ngày càng nghiêm trọng hơn, trong lịch sử của


Thần Giáo, Thần tử tuổi tác càng cao tính tình càng cực đoan thật sự cũng


không ít.


Nếu như tính cách của Thần tử cũng giống như tính cách của cái học sinh Karen


mà ta gặp hôm nay, ta ngược lại cũng sẽ không lo lắng, bởi vì ta có thể cảm giác


được, đầu óc của đứa học sinh Karen này rất rõ ràng, luôn luôn biết mình muốn


cái gì, cũng biết làm sao để có được nó.


Nhưng vị Thần tử này không giống, hắn không biết thứ mình muốn cụ thể là cái


gì, nhưng nội tâm của hắn có khát vọng, hắn sẽ lần lượt mà thử truy đuổi, nếu


như lần lượt đều vấp phải trắc trở mà nói thì hắn sẽ phẫn nộ, hắn sẽ tuyệt vọng.


Tính cách của hắn thật ra vẫn không chín chắn, thực chất bên trong hắn có một


mặt vô cùng ích kỷ, hắn cũng không thể ràng buộc và suy nghĩ thật tốt.


Mà hắn cũng không thể ly hôn.”


Sidrod đặt ly rượu xuống:


“Inifele, ta không phải là đang hù dọa bà, bà cũng không muốn vài năm nữa,


trước lúc chính bà còn chưa chết, nghe được tin cháu gái mình bị bệnh mà chết


đi đâu chứ?