MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2426: Ký túc xá quái kiệt (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 2426: Ký túc xá quái kiệt (3)

1,325 từ · ~7 phút đọc

Sidrod dẫn đường ở phía trước, Karen theo ở phía sau, hai người đi lên lầu ký


túc xá, đi tới tầng thứ năm, lúc đi qua hành lang, kế tiếp phòng 512 là phòng


516, không thấy phòng 514.


“Chính là chỗ này.” Sidrod bắt đầu lấy túi ra.


Karen cẩn thận cảm giác một chút, nói: “Trận pháp hệ không gian thật tinh


xảo.”


“Ta từng nhớ cậu đã nói mình không có hứng thú đối với trận pháp.”


“Hiểu một chút về kiến thức cơ sở.”


“Ha ha, chìa khoá đây, cậu mở cửa ra đây.” Sidrod đưa cho Karen một chiếc


chìa khoá đã rỉ sét.


Karen tiếp nhận chìa khoá, trước tiên cắm vào cửa phòng 512, tiếp đó lại cắm


vào cửa phòng 516, cuối cùng nhắm mắt lại, quay người, ở trước mặt anh lại


xuất hiện một cánh cửa khác, lỗ khóa của cánh cửa này giống như là chủ động


hút chiếc chìa khoá này vào.


“Răng rắc!”


Cửa được mở ra.


Karen mở mắt ra, nhìn về phía Sidrod.


“Cậu đã từng gặp trận pháp tương tự à?”


“Từng nhìn thấy ví dụ từ trên sách.”


“Vậy thì cũng không còn gì thú vị, tương đương với việc biết trước đáp án, đã


mất quá trình khi đi tìm kiếm bí mật.”


“Ngài nói rất đúng.”


“Đi, chúng ta đi vào đi.”


Đi vào cửa phòng, bên trong ký túc xá cũng không phải phủ đầy mạng nhện và


tro bụi, đương nhiên, cũng không phải là vô cùng sạch sẽ, tóm lại, nó cho người


ta một loại cảm giác tựa như vẫn có người đang sống ở đây.


Điểm khác biệt duy nhất có lẽ là trên phương diện sắc điệu, từ sáng rõ biến


thành màu xám trắng.


Trong phòng có bốn cái giường, giường ngủ nằm phía trên, dưới giường là bàn


đọc sách của mỗi người. Bên ngoài có một cái ban công kiểu mở, bên trong còn


có một cái phòng tắm chung.


“Đây là bàn đọc sách của Protaras.” Sidrod nói.


Karen nhìn sang, trên bàn sách có để sách vở và văn phòng phẩm, rất sạch sẽ và


cũng rất có trật tự.


“Đây là bàn đọc sách của vị Trưởng Lão Thần Điện kia, bây giờ vị ấy cũng


không còn, dù sao đã trải qua nhiều năm như vậy, nhưng rất lâu sau khi ba


người kia đều đã mất, từng trở về thăm nơi này, ta đã từng nói với cậu, ta tra


được ghi chép khi vị Trưởng Lão ấy đến thăm.


Dựa theo tuổi tác mà suy tính, vào thời điểm đó, vị ấy là cũng sắp bước vào


phần cuối trong tuổi thọ dài đằng đẵng của Trưởng Lão Thần Điện, trước khi


chết, muốn nhìn lại một chút hồi ức về cố nhân.


A, vị ấy tên là Ukonga.”


Bàn đọc sách thời còn học sinh của vị Trưởng Lão Thần Điện này, trông có vẻ


khá lộn xộn, phía trên để rất nhiều quyển tiểu thuyết, sách giáo khoa rơi xuống


phía dưới gầm, trên vách tường bàn đọc sách còn dán không ít bức tranh thiếu


nữ, hơn nữa không phải là cùng một cô nữ sinh.


Cái bàn đọc sách này, lập tức để cho người ta liên tưởng đến hình tượng lãng tử


tình trường, xem ra, vị Trưởng Lão Thần Điện kia lúc tuổi còn trẻ, cũng là


người có chuyện xưa.


“Đây là bàn đọc sách của De Carloster, cậu đã từng nghe đến cái tên này chưa?”


“De Carloster…… Một nhà mạo hiểm?”


Tên của ông ta từng xuất hiện rất nhiều lần trong quyển “Bút ký về Thế giới”


mà ông Hoven đưa cho mình, đó là bởi vì đó là một nhà thám hiểm vĩ đại đã


từng khám phá những nơi “cửu tử nhất sinh”, ông ta không chỉ thám hiểm thành


công mà còn viết ra “Bút ký thám hiểm” sau mỗi lần trở ra ngoài, không che


giấu, hoàn toàn lưu thông một cách công khai.


Về sau có một Thần Giáo chuyên môn mời ông ta đến để thám hiểm bí cảnh bị


thất lạc của Thần Giáo mình, ai bảo người trong giáo đi vào thì chết hết, nhưng


ông ta lại luôn có thể còn sống mà đi ra ngoài đây?


Trong miệng Pall thường xuyên nhắc đến lấy cái tên này, bởi vì ông ta tất nhiên


là thần tượng trong mắt quần thể các nhà thám hiểm.


“Đúng vậy, ông ta là tín đồ của Vực Thẳm Thần Giáo, trước kia cũng là học


sinh trao đổi ở đây, ở trong cái túc xá này, nghe nói nguyên nhân mà ông ta có


thể vượt qua nhiều lần hiểm nguy mà không chết là do ông ta thu phục được


một Thiên sứ thuần khiết và một Thiên Sứ lạc lối.”


Trên bàn đọc sách của De Carloster, sách vở cũng không nhiều, nhưng mà có rất


nhiều quần áo, bao gồm cả quần đùi, có thể thấy được, đây là một người hào


phóng, không câu nệ tiểu tiết.


Karen cảm khái nói: “Người ở trong căn phòng ký túc xá này, đều không phải là


người bình thường.”


Căn phòng bốn người, một Đại tế tự Trật Tự Thần Giáo, một Giáo Hoàng Ánh


Sáng Thần Giáo, một Trưởng Lão Thần Điện, một đại thám hiểm gia, toàn là


đỉnh cao của nghề nghiệp.


Sidrod cười nói: “Cũng không nên nhìn vào kết quả mà đánh giá điều kiện khi


đó, thật ra thì lúc đó khi chia phòng, có thể tự mình chọn lựa bạn cùng phòng,


bọn họ là công nhận lẫn nhau là bạn cùng phòng.”


“Như vậy, quan hệ của bọn họ năm xưa rất khá?”


“Đúng vậy, có thể thấy được từ trong bút ký, quan hệ của họ rất tốt.


Trong “buổi hội đàm” buổi tối sau khi ký túc xá đã tắt điện, Okonga sẽ khoe


khoang mình quen thêm bạn gái mới, còn truyền thụ cho những người còn lại


phương pháp tán gái;


De Carloster sẽ nhờ những người khác giúp mình phân tích phá giải trận pháp


trong phòng thí nghiệm của vị giáo sư nào đó, nhất là của khoa nông nghiệp,


ông ta ưa thích đến đó trộm lấy những sản phẩm như các loại hoa quả mới và


thịt các của loại yêu thú nhỏ tươi non, nếm thử “Luận văn tốt nghiệp” của các


học sinh kia.


Protaras thích cùng thảo luận chính trị với Giáo Hoàng Điên.


Trong bút ký của Giáo Hoàng Điên có ghi lại rằng, bọn họ thường xuyên sẽ trò


chuyện rồi ầm ĩ với nhau, tiếp đó sáng ngày thứ hai lại cùng nhau đến nhà ăn


dùng bữa sáng.”


“Đây chính là bàn đọc sách của Giáo Hoàng Điên sao?”


Karen chỉ vào cái bàn đọc sách cuối cùng mà hỏi, trên mặt bàn một nửa là sách


của Trật Tự, một nửa còn lại là sách của Ánh Sáng, chồng bút ký được chất lên


rất cao, hơn nữa còn có một ngọn nến, có lẽ là dùng để đốt trầm hương.


“Đúng vậy, không sai.” Sidrod đi tới, “Đây là bàn đọc sách của Giáo Hoàng


Điên, trong những năm ông ta du học tại Trật Tự đã sống trong căn phòng này,


hoàn thành sự chuyển biến tư tưởng của bản thân, thật sự rất đáng sợ, nếu như


không phải ông ta thật sự chìm đắm vào trong sự thấu hiểu Trật Tự, như vậy đối


thủ mà Thần Giáo chúng ta phải đối mặt vào thời đại đó, chính là một kẻ địch


vô cùng quen thuộc với chúng ta, ông ta còn hiểu giáo ta hơn cả phần lớn người


trong giáo.”


“Thưa thầy, ta rất tò mò về một chuyện.”


“Cậu cứ nói.”