MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2444: Niềm vui lớn lao của Đoàn điều tra (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 2444: Niềm vui lớn lao của Đoàn điều tra (1)

1,348 từ · ~7 phút đọc

Cảm giác tín nhiệm là một thứ cực kỳ vi diệu, có đôi khi nhìn như không thể


phá vỡ lại chỉ cần chạm nhẹ là vỡ tan, có đôi khi thì nhìn như lỏng lẻo yếu đuối


nhưng thực tế lại vô cùng cứng chắc.


Cảm giác của Karen đối với Sidrod là cái thứ hai.


Anh cảm thấy mình có thể tin tưởng Sidrod sẽ giúp mình giữ bí mật này, đương


nhiên, nguyên nhân không chỉ là bởi vì ông ta đã ly hôn.


Mà là bởi vì Karen cho rằng Sidrod là một người thông minh, người tinh thông


lịch sử, thường rất giỏi trong việc nhìn thấy bản chất của sự việc.


Chắc ông ta cũng rõ ràng, cái người mà Ukonga muốn tìm kia, cũng không phải


là kẻ thù, trong sự kiện đã từng xảy ra trong căn phòng ký túc xá đó, mặc kệ ai


là ai, có lẽ đều là quan hệ bạn học hoặc bạn bè, trên phương diện tình cảm vẫn


là có khuynh hướng tương đối tốt.


Dựa trên cơ sở này, Sidrod đi báo cáo về Karen, Karen sẽ không bị Ukonga phái


người “Giết để báo thù”, đồng thời, bản thân Sidrod, còn phải nhận lấy sự báo


thù từ Karen.


Ông ta thật sự cũng không có động lực gì để làm vậy, tuổi đã cao, cháu gái lại


đã kết hôn, cho dù ông ta có để dành nhiều tài sản, quan hệ, so sánh với thân


phận của cháu rể Thần tử kia, cũng hoàn toàn không có ý nghĩa gì.


Ông ta vẫn còn kiên trì làm công việc “Sàng lọc học sinh”, có lẽ chỉ là một thói


quen cố định và bản thân tò mò, chưa kể học thuật của ông ta cũng không phù


hợp với ngành học thông dụng hiện tại, nên Sidrod cũng vui vẻ khi lười biếng


không đứng lớp một cách đàng hoàng.


“Đương nhiên, Karen, nếu như cậu nguyện ý chia sẻ với ta về bí mật kia, đó là


chuyện không thể tốt hơn nữa.”


Gương mặt Sidrod chờ mong mà nhìn Karen, ham học hỏi và tò mò với kiến


thức lịch sử, là thứ mà trong lòng ông ta khát vọng nhất.


Cái vẻ mặt này, Karen thường xuyên nhìn thấy ở trên mặt Neo, Neo gặp được


cơ hội để kiếm chát lợi ích, sẽ còn không nhịn được mà chà chà hai tay.


“Thưa thầy, ta nguyện ý chia sẻ cùng với ngài, nhưng bây giờ không thích hợp.”


“Ta biết, ta biết, chờ đến khi cậu cảm thấy phù hợp, lại nói cho ta, dù chỉ là một


phần phế liệu nhỏ.”


“Cái này cũng không có vấn đề.” Karen mỉm cười, “Ta biết ngài cảm thấy rất


hứng thú đối với Giáo Hoàng Điên.”


“Đúng vậy, Giáo Hoàng Điên là một trong những đối tượng nghiên cứu chủ yếu


của ta.”


“Bởi vì nguyên nhân công việc, ta từng gặp người thừa kế của Giáo Hoàng


Điên, ta có thể sắp xếp cho ngài gặp mặt hắn, thậm chí, phỏng vấn một lần.”


Sidrod nghe vậy, con mắt ông ta vào lúc này trừng lớn, một nửa hưng phấn, một


nửa hoảng sợ.


Mặc dù trong bài giảng của ông ta đã đánh giá Thần Ánh Sáng và Ánh Sáng


Thần Giáo một cách rất khách quan, nhưng cái này cũng không hề ảnh hưởng


đến sự mẫn cảm và kiêng kị giữa một thần quan Trật Tự đối với tàn dư Ánh


Sáng trong hiện thực.


Chốc lát,


Sidrod dùng sức gật đầu:


“Được rồi!”


“Ta sẽ mau chóng sắp xếp.”


“Ta chờ tin cậu, ha ha.”


“Thưa thầy, vậy thì ta cũng xin chính thức cáo từ.”


“Để ta tiễn cậu.”


“Không cần, ngài cứ đi nghỉ ngơi đi.”


Karen rời đi, Sidrod thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, ngồi trên ghế sô pha trong


phòng khách, đưa tay cầm bình giữ nhiệt rót nước vào cái tách trên bàn trà,


bưng lên.


“Không nghĩ tới, đã cao tuổi như thế rồi, còn có thể gặp được chuyện kích thích


đến như thế.”


Sau một tiếng bồi hồi, Sidrod uống một hớp nước.


Lập tức sắc mặt ông ta thay đổi, lập tức phun nước trà ra, hai tay bóp lấy cổ


mình bắt đầu điên cuồng nôn mửa.


Không phải là bởi vì Karen không yên lòng, vì diệt khẩu nên cố ý hạ độc.


Chỉ nghe Sidrod nổi giận mắng:


“Gaspol, đáng chết, lại vứt tàn thuốc bừa bãi!”


…


Khoảng đất trống phía ngoài nhà khách, con cua lớn kia hôm nay cũng không


còn ở đó.


Cái này khiến trong lòng Karen thoáng có chút tiếc nuối, dù sao thì trong hình


ảnh ký ức, anh vừa ăn xong một cái càng cua.


Chỉ có điều là cái càng cua lớn mà De Carloster bẻ gãy chắc chắn không phải


của con cua này, nhưng có đôi khi quá lớn cũng không phải là chuyện tốt, chất


thịt dễ bị bở.


Khi Karen đi vào nhà khách, bước vào nhà ăn dưới lầu, vẫn nhìn thấy một đám


thầy trò đang liên hoan ở trong, vẫn là đám người lúc trước.


Có một người mặc áo bào màu xám đang ngồi trên một cái bàn riêng ở cạnh


bọn họ, trên mặt bàn bày biện các món ăn và rượu, hắn không ăn, chỉ uống


rượu.


Lúc Karen đi ngang qua trước bàn của hắn, người mặc áo bào xám ngẩng đầu,


cũng nhìn thoáng qua Karen, khóe mắt Karen cũng liếc qua hắn.


Người mặc áo bào xám này vóc dáng rất xấu, trên mặt của hắn có rất nhiều cái


lỗ, giống như là vô số miệng núi lửa nhỏ mọc ở trên mặt hắn, hắn bưng ly rượu


lên, bàn tay có cảm giác cứng đờ, mà lại là dùng ngón tay cái và ngón trỏ, kẹp


ly rượu lên.


Hắn là dạng người của con cua lớn kia sao?


Những yêu thú mạnh, thường có năng lực hoá thành hình người, ví như ngài


Auggie, cũng ví như Connor


“Này.”


Người mặc áo bào xám chủ động mở miệng gọi Karen.


Karen dừng bước lại, nhìn về phía hắn.


Người mặc áo bào xám hỏi: “Vì sao ngươi lại đeo mặt nạ?”


Karen hồi đáp: “Bị cảm, sợ gió.”


“A.” Người áo bào xám cười, “Chắc ngươi là nhân vật lớn nào đó, muốn che


giấu tung tích sao?”


“Ngươi có việc gì không?” Karen hỏi.


“Ta không có việc gì, ta chỉ là không thích trông thấy trên mặt người khác mang


theo lớp vỏ bọc.”


“Bản thân ngươi không phải cũng có sao?”


“Ta và ngươi không giống, lớp vỏ của ta là da của ta, là một bộ phận của cơ thể


ta.”


“Ta cũng vậy, mặt nạ là một bộ phận của cơ thể ta.”


“Ta hiểu, đây là một bệnh chung của nhân loại các người từ nguyên thuỷ.”


“Thế nhưng mà ta có thể tháo mặt nạ của mình xuống, còn ngươi có thể làm thế


sao?”


“A, ha ha ha.”


Lúc này, một người đàn ông trung niên bưng ly rượu, bước ra từ bàn của đám


thầy trò ở phía đối diện, hắn chào hỏi người mặc áo bào xám: “Ngài Inderman,


ngài đang nói chuyện gì với hắn vậy?”


Người áo bào xám không phản ứng lại người đàn ông trung niên.


Người đàn ông trung niên cũng không tức giận, ngồi xuống bên cạnh người áo


bào xám, nhìn lướt qua Karenm, nói: “Bạn học, đến chỗ quầy lấy một bình rượu


mà ta gửi lại, nói với phục vụ rằng, là do Lisens gửi.”


Ngay sau đó, người đàn ông trung niên nịnh nọt mà nói chuyện với người áo


bào xám: “Ngài Inderman, đây là rượu mà ta đặc biệt chuẩn bị cho ngài, ngài


chắc chắn là sẽ thích.”


“Thật sao, ha ha, vậy ta cũng muốn nhấm nháp một chút.”