MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2465: Ta làm phản rồi (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 2465: Ta làm phản rồi (1)

1,242 từ · ~7 phút đọc

Karen rút thanh đại kiếm đâm xuyên người Darien ra, dùng tay đỡ thi thể của


hắn rồi đặt xuống dưới mặt cát.


Lúc này, gió nhẹ thổi qua, cuốn theo một ít tro bụi, tản mát trên thi thể của


Darien, giống như là đắp lên một lớp mỡ.


Những cái này, là một chút tro bụi còn sót lại từ cái cây gỗ đã phân rã khi nãy,


giống như là cố ý bay tới chôn cùng với chủ nhân của mình.


Có lớp bảo vệ này, thi thể của Darien cho dù được đặt trong điều kiện cực đoan


thì cũng sẽ được bảo quản rất tốt, ít nhất là trong vòng mười mấy năm đều sẽ


giữ được sự tươi mới.


Nhưng, cũng không cẩn thiết phải như vậy.


Bởi vì Karen sẽ thức tỉnh hắn ngây bây giờ.


Phương thức ổn thoả nhất đó là trước hết đem thi thể của hắn cất giấu, chờ đến


khi mình an toàn và tình thế nằm trong sự kiểm soát, thì lại phái người tới để


thu hồi thi thể của hắn, vận chuyển đến trang viên Ellen.


Sau khi tỉnh dậy, trước hết để cho hắn đến chỗ Alfred để báo danh, sau đó lại


theo quy trình mà đi một vòng.


Cái quá trình này bình thường cũng không bị lược bỏ, bởi vì trên bản chất đây


là đang giảm bớt công việc cho mình, mà trên phương diện này, Alfred là người


rất chuyên nghiệp.


Nhưng mà Karen cảm thấy vị này có thể nhảy cóc qua bước đó.


Người này có chút điên rồ, mang theo sự cố chấp và bướng bỉnh rất rõ ràng,


hoàn toàn sống ở một trong một thế giới lấy bản thân mình làm trung tâm.


Loại người như thế, bình thường sẽ cố chấp đến đáng sợ, thế nhưng chỉ cần bắt


được một điểm để đột phá, lập tức hắn có thể chuyển biến cực kỳ triệt để.


Logic tư duy của người điên, thường thường sẽ không phức tạp như vậy, không


phải là bởi vì bọn họ ngu xuẩn, mà là bởi vì bọn họ không có quá nhiều thứ để


cố kỵ.


Điều quan trọng nhất đó là, bây giờ Karen cần sự giúp sức của hắn.


Trước mắt, có một đám người trẻ tuổi từ các Thần Giáo chính thống đang truy


sát mình, nếu như bây giờ mình có thể thành công xúi giục một người nổi bật


trong đám này gia nhập mình, như vậy, chuyện kế tiếp, sẽ trở nên đơn giản và


thú vị hơn.


Đúng vậy, Karen chưa hề lo lắng cho mình sẽ không có cách nào còn sống để


rời khỏi sự truy sát của đám người trẻ tuổi này.


Bởi vì mặc dù Karen còn rất trẻ, nhưng anh thật ra đã sớm không xem mình


thuộc về nhóm những người trẻ tuổi có thiên phú, tốt xấu gì thì mình cũng là


Trưởng khu của một đại khu, à không, là Trưởng khu dự định.


Chỉ cần không gặp phải phản quân, trên điều kiện tiên quyết là đám người trẻ


tuổi cao ngạo kia chia nhau ra mà đơn độc truy sát mình, một mình đấu từng tên


một, thật ra cũng chỉ là một cái quá trình mà thôi.


Đối với Dimotri là như thế, đối với Darien, cũng tương tự.


Những người trẻ tuổi này có thể thoả thích thể hiện ra năng lực trước mặt mình,


nhưng người thắng cuối cùng, tất nhiên vẫn là mình.


Chỉ là trong quá trình đó sẽ khó tránh khỏi vấn đề về mặt hiệu suất.


Mình đi tìm từng người một, hiệu suất thật sự rất thấp, mà sau khi giải quyết


mỗi một người thì mình còn phải trả một cái giá nhất định.


Chủ yếu nhất là sau khi mình từng bước từng bước truy tìm giết riêng từng


người một, đám người còn sót lại kia có lẽ sẽ phát giác được nguy cơ bị săn giết


ngược lại.


Lúc uy hiếp tính mạng thật sự xuất hiện, cho dù ở trong lòng có kiêu ngạo đến


đâu, cũng biết hợp lại thành đoàn, tránh né, hoặc là kêu gọi phản quân đến để


vây bắt mình.


Nếu như ngay từ đầu lựa chọn không quay đầu lại mà chạy trốn thì cũng thôi đi,


hiện tại đã mình chủ động quay đầu gia nhập vào trong trò chơi này, vậy thì ít


nhất cũng phải để cho số đầu người treo đủ một vòng quanh eo chứ?


Ừm, yêu cầu này cũng không quá cao, dù sao mình cũng không quá béo.


Sau đó, Karen duỗi tay ra, lòng bàn tay hướng xuống dưới.


Một sợi Xiềng Xích Trật Tự chạy dọc theo phía dưới chân Karen, chui vào


trong cơ thể của Darien.


Karen nhắm chặt hai mặt, một vài bức hình ảnh, bắt đầu nhanh chóng thoáng


qua trong đầu anh với tốc độ cực nhanh.


Đây cũng là năng lực mà anh rèn luyện được khi ở trong căn phòng trong khu


ký túc xá bỏ hoang của đám người Giáo Hoàng Điên, tốc độ tư duy ý thức được


tăng lên rất lớn, khiến cho Karen có thể dùng rất ít thời gian trong hiện thực để


xem xét cặn kẽ tin tức mà mình tiếp nhận trong ý thức


…


Đây là một khu trang viên trang nhã, bây giờ bị tuyết trắng bao phủ.


Ngoài cổng chính của trang viên, có một đứa bé ba tuổi đang quỳ, trên người để


trần, toàn thân đều đang run rẩy, bờ môi đã lạnh cóng đến nỗi tím xanh.


Ở cách đứa bé đó không xa, một người phụ nữ đang ôm quần áo của đứa trẻ


trong ngực.


Là cô ta mang đưa bé tới đây, cũng là cô ta cởi đi quần áo của đứa trẻ trong trời


đông giá rét này.


Cô ta không thèm để ý đến hoàn cảnh của đứa bé, ánh mắt của cô ta vẫn luôn


nhìn vào bên trong trang viên, trong đôi mắt mang theo lòng căm hận, mang


theo sự phẫn nộ, không cam tâm và ghen ghét, và cả một nỗi ác độc đến điên


cuồng.


Nhưng mà, cổng lớn của trang viên vẫn luôn đóng chặt.


Người hầu ở trong trang viên có vẻ biết đến thân phận của hai mẹ con bên ngoài


kia, không ai ra ngoài để xua đuổi, nhưng trên mặt đều mang theo sự lạnh nhạt


mà đứng ở trong, ngỡ như chẳng nghe thấy và cũng chẳng trông thấy bất cứ


chuyện gì ngoài một vùng tuyết trắng.


Đứa bé quay đầu, nhìn về phía Karen xuất hiện ở bên cạnh, nói với Karen:


“Ta … Ta lạnh quá … “


Karen ngồi xổm xuống, bàn tay vung lên, giữa anh và đứa trẻ cháy lên một


ngọn lửa.


Đây là một ngọn lửa Trật Tự, nó cũng không thể mang lại bao nhiêu sự ấm áp,


nhưng ánh lửa chập chờn, cho dù chỉ nhìn vào nó thì cũng có thể khiến cho tinh


thần của người nhìn cảm thấy ấm áp.


Đứa bé hơ hai tay phía trên ngọn lửa, trên mặt lộ ra ý cười, mở miệng nói:


“Ngươi biết không, bọn hắn đều đang cười nhạo ta.”


“Ta biết.” Karen nhẹ gật đầu.