MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2511: Nhìn trộm đề (4)

Số 13 Phố Mink

Chương 2511: Nhìn trộm đề (4)

1,181 từ · ~6 phút đọc

Miegel đứng ở sau lưng Người Cầm Roi nhìn xem hết vị Trưởng khu này đến vị


Trưởng khu khác phát biểu, từ đầu đến cuối cũng không thấy Karen nhấc tay,


trong lòng của hắn hơi có chút nghi ngờ, nhưng rất nhanh hắn đã hiểu rõ.


Người trẻ tuổi này, tuổi tác còn không lớn bằng mình, sao có thể duy trì sự bình


thản đến như thế.


Ngay từ đầu Verden còn lắng tai nghe một chút, về sau, ánh mắt không biết vô


tình hay cố ý mà liếc về phía Karen, mặc dù chỗ Karen ngồi ở giữa, nhưng là


hàng thứ nhất phía sau lối đi nhỏ, rất dễ tìm.


Giữa một đám người tuổi tác chú bác, lại có một người trẻ tuổi đang ngồi, mà


người trẻ tuổi này dáng vẻ nhìn còn rất đẹp, muốn không nhìn thấy cũng rất


khó.


“Cái thằng nhóc này…”


Verden liếm môi một cái, đẩy bản kế hoạch trước mặt mình đến trước mặt người


phụ trách thứ hai ở bên cạnh, gõ trang bìa hai lần.


Nhân vật số hai sau khi xem lướt qua, lập tức chỉ tên nói:


“Phía dưới, mời Trưởng khu đại khu thành phố York phát biển.”


“Vù!”


Trong chốc lát, ánh mắt toàn trường cũng bắt đầu tìm kiếm, sau đó đều đổ dồn


vào trên người Karen.


Mặc dù mọi người đang ngồi phía dưới, không có khả năng lại dám dùng tinh


thần để thăm dò nghe lén mấy vị ngồi phía trên tán gẫu, nhưng động tác của


những nhân vật lớn ngồi ở trên kia, phía dưới nhìn thấy rất rõ ràng.


Động tác của Người Cầm Roi, động tác của nhân vật số hai, và gọi tên vừa nãy,


lại liên tưởng đến trước đó không lâu Người Cầm Roi từng triệu kiến riêng


Karen, rất khó để không khiến người ta sinh ra cảm giác hội nghị ngày hôm nay


đã được sắp xếp sẵn.


Karen cũng không ngờ tới lúc này còn gọi tên phát biểu, không không còn cách


nào khác, bản kế hoạch đều đã được nộp lên, nếu còn đứng dậy nói một và lời


xã giao khách sáo, ngược lại là đang cố ý tỏ vẻ giận dỗi với lãnh đạo phía trên.


Những thứ như đạo lý đối nhân xử thế, chỉ có thể dùng trong âm thầm, bởi vì


trong trường hợp công việc chính thức thì nó cũng không thể lộ ra ngoài ánh


sáng.


Karen đứng người lên, nhân viên công tác hiện trường hội nghị đưa loa phóng


thanh đến trước mặt Karen, Karen nhận lấy, mở miệng nói:


“Việc tập hợp, huấn luyện và trang bị của Đoàn dân binh đại khu thành phố


York đã hoàn tất, lập tức có thể tiến vào chiến trường Hoang Mạc.”


…


Hội nghị kết thúc, đám người tan cuộc, mặc dù bây giờ bụng mọi người cũng đã


đói kêu vang, nhưng vẫn dừng lại trên quảng trường nói chuyện, người có kinh


nghiệm đã sớm để nhân viên tùy tùng tự mang thức ăn nước uống theo, một


đám Trưởng khu bắt đầu cùng nhau ăn giống như là ăn cơm dã ngoại lúc đi đạp


thanh.


Richard càng chuyên nghiệp hơn, cậu ta chạy đến chỗ xe ngựa, để Connor vốn


vẫn ở trong xe ngựa làm bài tập khiêng một cái thùng to đến, mở ra, bên trong


đều là hộp giữ nhiệt, Connor lấy ra rồi mở nắp, từ thức ăn đến món canh lại đến


đồ ngọt, cái gì cần có đều có, phục vụ theo dây chuyền.


Không chỉ có như thế, Richard lập tức bắt đầu phân phát đồ ăn, quan hệ thân


thiết một chút, có tiếp xúc trên công việc với Karen thì mời người ta tới cùng


ăn, quan hệ xa một chút, giá trị đầu tư không lớn bằng thì chủ động đưa một


phần điểm tâm đến.


Đây không phải là đang nịnh hót, một vài thời điểm, ngươi sẽ phải phân biệt đối


xử như vậy, bởi vì đổi xử bình đẳng cũng sẽ có nghĩa là… không có bạn bè.


Trưởng khu đại khu Dinger, Scarlett chủ động đi tới, xem bộ dáng là muốn nói


chuyện với Karen, nhưng cô ta vừa chuẩn bị mở miệng, những người khác xung


quanh nhao nhao đứng dậy tránh ra, thì ra là Miegel, thư ký của Người Cầm Roi


chủ động đi tới.


Chức vị của hắn, có thể nói là thấp nhất ở đây, nhưng tất cả mọi người đều vô


cùng tôn kính hắn.


Miegel trước hết cúi người, nhìn xem mấy món ăn, cười nói: “Trưởng khu


Karen chuẩn bị thật là thịnh soạn nhỉ.”


“Đúng vậy.”


“Vừa nãy ta cũng giật nảy mình.”


“Ha ha, đây là lần đầu tiên trông thấy có người chuẩn bị thịnh soạn đến như


vậy.”


Một câu nói của thư ký, dẫn đến một đám Trưởng khu ở bên cạnh phụ họa nói


theo.


Karen đáp lại nói: “Lúc trước khi làm nhiệm vụ bảo an ở đại khu, mục tiêu được


bảo vệ đi họp bị đói đến nỗi sợ, nhờ đó cũng thành thói quen.”


“A, thì ra là như thế, mời đi theo ta.”


“Được rồi.”


Miegel quay người đi ra ngoài, Karen đi theo hắn cùng đến bên cạnh một cái xe


ngựa.


Miegel mở cửa xe ngựa ra, làm một cái động tác tay “Mời” Karen.


Karen lên xe ngựa, Miegel đóng cửa lại.


Qua khoảng chừng nửa giờ, Miegel mở cửa xe ra, Karen xuống xe ngựa.


Miegel cười nói: “Trưởng khu Karen, ta nhớ không lầm, ngươi còn thiếu ta một


bữa cơm nhỉ?”


Karen đáp lại nói: “Không, là hai bữa.”


“Ha ha, tốt, ghi sổ lại, đến lúc đó khi ta đòi nợ, ngươi cũng phải chuẩn bị kỹ


càng.”


“Bạn bè tới dùng cơm, nào cần phải chuẩn bị trước.”


“Ừm, ta thích câu nói này.”


Miegel mở cửa xe, lên xe ngựa, chỉ chốc lát, xe ngựa lái đi.


Karen trở lại chỗ đang liên hoan khi trước, không khí vốn đang náo nhiệt, trở


nên hơi có chút yên tĩnh, ánh mắt của các vị Trưởng khu ở xung quanh nhìn về


phía Karen, cũng rõ ràng mang theo hàm ý đặc biệt.


“Chư vị, ở đại khu ta còn bận nhiều việc, xin cáo từ trước.”


“Được rồi, có việc thì đi trước đi.”


“Trưởng khu Karen, lần sau gặp lại.”


“Công vụ quan trọng, chúng ta hiểu mà.”


Sau khi chào tạm biệt đám người, Karen ngồi lên xe ngựa của mình.


Vừa lên xe, Richard đã tò mò mà hỏi thăm: “Karen, Người Cầm Roi gọi anh


đến để bàn riêng chuyện gì thế?”


“Người Cầm Roi đã đi từ sớm, thư ký là dựa theo lệ cũ mà ở lại sắp xếp hội


nghị tan cuộc.”


“Vậy ở trong xe ngựa… “


“Trong xe ngựa không có người, ta ngủ một giấc ở trong đó.”