MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2528: Đ�? Chó (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 2528: Đ�? Chó (1)

1,137 từ · ~6 phút đọc

Không có đào ra được người chết, lại đào ra người sống.


Nhân vật lãnh đạo số hai của phản quân, a, cuối cùng Karen cũng không cách


nào tiếp tục khống chế biểu cảm của mình, nhếch miệng lên.


Bởi vì anh biết rõ, cái gọi là nhân vật lãnh đạo số hai, giá trị của hắn thậm chí


còn cao hơn nhiều muốn so với nhân vật lãnh đạo số một.


Bởi vì dựa theo truyền thống của giới giáo hội, lãnh đạo số một thường thường


là nhân vật biểu tượng trên tinh thần của tông giáo, đức cao vọng trọng, phụ


trách đoàn kết lòng người, phụ trách giải thích giáo nghĩa … tóm lại, phụ trách


tất cả ngoại trừ hiện thực.


Mà nhân vật lãnh đạo số hai, mới là người điều khiển, lên kế hoạch bố trí và


chiến lược thực tế.


Nhất là trước mắt thì Sa Mạc Thần Giáo đang đứng ở trạng thái chiến tranh, sau


khi lực lượng của Trật Tự chính thức tham gia thì cục diện mà bọn hắn đối mặt


hiện nay trở nên cực kì gian nan, càng vào lúc này thì càng cần phải có người có


khả năng điều khiển để chủ trì cục diện mới không đến mức sụp đổ dưới áp lực


này.


Có thể nói, vị nhân vật số hai kia cho đến bây giờ làm rất không tệ, hắn không


chỉ thành công giữ lại sức sống cho Sa Mạc Thần Giáo, còn lợi dụng khu vực sa


mạc rộng lớn để vờn quanh với Trật Tự Thần Giáo, đưa cuộc chiến không cân


sức vào thế giằng co.


Về phần nhân vật lãnh đạo số một, công việc của hắn bây giờ rất đơn giản, cũng


chỉ có một … đó chính là phụ trách tổ chức hoạt động ở các Thần Giáo khác để


tiến hành ăn xin.


Gần đây, ở trong các hội nghị của các Thần Giáo như Dạ Thần Giáo, Sinh Mệnh


Thần Giáo, và Đại Địa Thần Giáo, đều xuất hiện bóng dáng của hắn, mỗi lần ra


sân, hắn đều sẽ dõng dạc hô to:


Bây giờ Sa Mạc là đang vì toàn bộ giới giáo hội mà chống lại sự xâm lấn của


Trật Tự, là chiến đấu vì sự tự do của toàn bộ giới giáo hội!


Mỗi lần ra sân, sợi râu trên mép hắn luôn luôn lộn xộn, ống tay áo luôn luôn


bám bẩn, ngay cả sự muộn phiền trên hai hàng lông mày và vẻ mỏi mệt trong


ánh mắt dường như lúc nào cũng tương tự nhau, hệt như được khắc ra tự một


cái khuôn có sẵn.


Năm đó Sa Mạc Thần Giáo và Hoang Mạc Thần Giáo không có nội chiến, còn


chưa phân tách, hắn là lãnh tụ cao cao tại thượng của truyền thừa Sa Mạc, hiện


tại, hắn càng giống như là một diễn viên thâm niên ưu tú.


Hắn có quan trọng hay không?


Karen cảm thấy không quan trọng, bởi vì cho đến trước mắt, Karen còn không


thấy được các ban ngành liên quan của Trật Tự Thần Giáo có dấu hiệu muốn


truy bắt hoặc ám sát hắn… cái này khiến cho Trưởng khu Karen số lần bị ám sát


trong một tuần vượt qua con số 7, cảm thấy có chút không cân bằng.


Điều này có nghĩa rằng cái nhân vật số một kia trong mắt của Trật Tự Thần


Giáo còn sống thì tốt hơn chết.


Nhưng vị nhân vật lãnh đạo số hai của phản quân này là thật sự có tên trong


danh sách ám sát, trước kia khi còn đang nội chiến, Sa Mạc Thần Giáo có thể đè


đánh Hoang Mạc, nguồn gốc là đến từ sự chỉ huy của hắn.


Chờ đến lúc Trật Tự Thần Giáo chính thức tham gia, cũng nhanh chóng cảm


nhận được người này không đơn giản, gạt bỏ được người này là điểm mấu chốt


để thay đổi thế cục của Hoang Mạc.


Hiện tại, cái người này bị Neo bắt sống.


Nếu như không phải là bởi vì trong nhà bây giờ có rất nhiều người ngoài, Karen


đều không kìm lòng được mà ca ngợi một tiếng: Cảm tạ Thần Ánh Sáng phù hộ.


“Cạch!”


Cúp điện thoại, giải trừ cấm chế, Karen quay trở về phòng trong, anh không có


cố ý thừa nước đục thả câu, cũng không có biểu diễn lạnh nhạt gì mà là trực tiếp


nói với Miegel:


“Báo cáo với Người Cầm Roi, thủ lĩnh số hai của phản quân Sa Mạc đã bị Đoàn


dân binh thành phố York chúng ta bắt sống.”


Miegel sửng sốt một chút, lập tức đứng dậy, đi đến phòng khách cầm điện thoại


lên, một cuộc điện thoại chắc chắn không có cách nào trực tiếp gọi tới chỗ


Người Cầm Roi, hắn cần dùng quyền hạn của mình trình báo lên từng tầng một.


Chờ đến lúc trình báo được một nửa, hắn đột nhiên bừng tỉnh, quay người, trông


thấy Karen đứng ở bên cạnh, lúc này Miegel hỏi:


“Tin tức là thật sự đáng tin? “


“Đáng tin.”


Miegel nhẹ gật đầu, sau đó lại hỏi: “Người Cầm Roi có thể đã biết rồi hay


không?”


Báo cáo công việc và báo tin vui, cần áp dụng phong cách không giống nhau,


nếu là Người Cầm Roi đã biết, mình còn vô cùng kích động gọi điện thoại tới


báo tin vui, lúc đó để Người Cầm Roi cảm thấy mình không thận trọng, đây là


một sự bác bỏ đối với một vị thư ký.


“Người Cầm Roi hiện tại chắc chắn còn chưa biết.”


Người, là do đám người của Neo bắt, Karen thật sự là quá rõ ràng về phong


cách làm việc của Neo và đám người bên cạnh Neo, bọn hắn chắc chắn sẽ thông


báo cho mình trước, mà không phải đi liên lạc Kỵ Sĩ Đoàn hoặc là thông báo về


Thần Giáo, bởi vì độ trung thành của Đoàn dân binh này đối với các cấp lãnh


đạo của Trật Tự Thần Giáo mà nói … cực kỳ đáng lo, dù sao cũng là một tên


tàn dư Ánh Sáng dắt theo một đám tín đồ của Tân Trật Tự.


“Được rồi, ta đã hiểu.”


Miegel dùng sức gật đầu, cuối cùng, điện thoại của hắn cũng chuyển máy đến


thành công.


Sau đó, Karen thấy được vị thư ký trưởng này là dùng một loại giọng điệu chín


chắn thận trọng để báo tin vui như thế nào, trình độ này, quả thực có thể được


xưng là nghệ thuật thực tiễn.


“Karen, Người Cầm Roi.”


Miegel đưa ống nghe cho Karen.