MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2539: Lại lập công (5)

Số 13 Phố Mink

Chương 2539: Lại lập công (5)

1,456 từ · ~8 phút đọc

Người Cầm Roi: “Đáng tiếc, sau khi lớn lên, càng ngày Auggie càng ngu xuẩn.”


Quả nhiên


“Karen, ta là do bỏ bê việc giáo dục, con rồng này của ngươi phải dạy dỗ tốt


một chút.”


“Ta đã biết, Người Cầm Roi.”


Lúc này, Miegel vừa mở cửa đi vào hỏi: “Người Cầm Roi, ngài có cần hoãn lại


thời gian dùng bữa không ạ?”


Verden: “Cùng dùng bữa đi.”


“Vâng, Người Cầm Roi.”


Cứ như vậy, Karen có cơ hội cùng dùng bữa trưa với Verden.


Hai người ngồi trên một khối băng được khắc thành hình bàn ghế, đồ ăn cũng


không quá thịnh soạn, nhưng rất tinh xảo.


“Chuyện đêm đó, đầu của ngươi bị sốt à?”


Karen lập tức đặt dĩa xuống đứng người lên, tự kiểm điểm bản thân nói: “Người


Cầm Roi, là do ta nhất thời xúc động.”


“Ngồi xuống mà nói.”


“Đúng, Người Cầm Roi.” Karen ngồi xuống.


“Người trẻ tuổi có sức xông pha là chuyện tốt, đây là ưu điểm, nhưng bây giờ


ngươi cũng là một Trưởng khu, cần phải sửa lại thói quen việc gì cũng tự mình


đi làm một chút.”


“Ta đã hiểu, Người Cầm Roi.”


“Có một số việc không cần quá để ý trong lòng, bọn hắn biết không giết được


ngươi, chỉ muốn làm ngươi buồn nôn, nếu ngươi thật sự cảm thấy khó chịu, vậy


số phiếu điểm mà bọn hắn bỏ ra đã có giá trị.”


“Đúng, ta đã biết, cám ơn ngài dạy bảo.”


“Gần đây công việc thế nào?”


“Việc cải cách được thúc đẩy cực kỳ thuận lợi.”


“Có chuyện gì khó khăn sao?”


“Có khó khăn, nhưng đều có thể vượt qua.”


“Rất tốt, đại khu của ngươi, ta muốn lấy ra làm đại khu kiểu mẫu, cố làm cho


tốt.”


“Vâng.”


“Bài văn ngày đó của ngươi, không có phát ra ngoài.”


Ừm, là bài nào?


Dạo gần đây Karen viết rất nhiều, cái loại văn chương theo công thức sẵn kia,


sản lượng của anh rất cao, thay đổi ấn tượng cố định về một người trẻ tuổi chỉ


biết chém giết của các đồng nghiệp đối với mình.


Nhưng Karen cũng không thể hỏi Người Cầm Roi là bài nào, chỉ có thể hỏi:


“Vì sao?”


“Kỵ Sĩ Đoàn không thể nhúng tay, Kỵ Sĩ Đoàn cực kỳ kín kẽ; trú quân, cũng đã


sớm bị chia cắt toàn bộ, trực thuộc ở Giáo Đình; cái Đoàn dân binh này, cho dù


sau khi chiến sự kết thúc, cũng sẽ trở thành một lực lượng độc lập lực lượng


được giữ lại để ứng phó với cục diện rung chuyển có thể xuất hiện sau này của


giới giáo hội, cho nên, các bên rất ra sức để tranh giành.”


A, là cái bài văn kia.


Đây cũng là cục diện đấu tranh xuất hiện, các phe phái bắt đầu áp chế nhau, áp


chế dư luận cũng là một loại thủ đoạn trong đó.


Karen nói: “Lực lượng cơ sở của chúng ta, còn chưa đủ vững chắc.”


“Đúng vậy, ngươi nói đúng, nhưng muốn tái thiết và bổ sung lực lượng cơ sở,


cần có thời gian.” Verden phát ra một tiếng cảm khái, “Nếu như những Trưởng


khu kia đều có thể biết làm việc giống như ngươi, ta sẽ thoải mái hơn nhiều.”


“Mỗi đại khu đối mặt với tình huống khác biệt, thuộc hạ cũng chỉ là may mắn


một chút, gặp được một Đại chủ giáo đồng ý phối hợp.”


“Ta biết Bern, hắn là người rất khó đối phó.”


Miegel đẩy cửa phòng làm việc ra, cẩm trong tay một phần văn kiện, vẻ mặt hết


sức nghiêm túc.


“Người Cầm Roi, chiến sự Hoang Mạc phát sinh biến hóa!”


“Chuyện gì xảy ra?”


Verden đưa tay tiếp nhận văn kiện, Miegel ở bên cạnh cùng giảng giải: “Kỵ Sĩ


Đoàn tấn công mạnh vào trung tâm tập trung của phản quân Sa Mạc, thành công


đánh tan phản quân nhưng các Đoàn dân binh tổ chức vòng vây bên ngoài khi


đối mặt với tàn quân Sa Mạc, gặp tổn thất rất lớn, gần như hoàn toàn sụp đổ,


hiện tại tất cả các Đoàn dân binh đều đã mất đi trận pháp truyền tin liên lạc.”


“Tất cả Đoàn dân binh?” Verden xác nhận nói.


“Đúng vậy, bởi vì trước lúc mất đi liên lạc, tất cả Đoàn dân binh đều phát tin tức


chuẩn bị vây quét tàn quân, sau đó là do tàn quân rất mạnh, phe mình chống đỡ


không nổi nên sau đó bị mất liên lạc, có lẽ…”


Verden vừa xem xét văn kiện vừa hỏi: “Có lẽ gì.”


“Có lẽ …” Miegel nhìn về phía Karen, hắn muốn nói là có lẽ đã bị tiêu diệt hết,


nhưng lại cảm thấy lời này không nói ra miệng, có chút suy đoán quá tuỳ tiện,


nói cho cùng, hắn là một thư ký, còn chưa kịp ra ngoài mạ vàng lý lịch, coi như


có ra ngoài làm việc, hắn nào hiểu gì về quân sự.


Karen nói tiếp: “Có lẽ đã bị phản quân phá tan.”


“Phá tan? ” Verden khẽ nhíu mày, “Phản quân có ghê gớm đến như vậy sao, hơn


nữa còn là phản quân bại trận tán loạn.”


Karen suy đoán nói: “Vậy bọn hắn rất có thể cũng không phải là phản quân của


Sa Mạc.”


Verden nhìn Karen một chút: “Nói tiếp.”


“Mặc dù thực lực Đoàn dân binh của chúng ta không sánh bằng Kỵ Sĩ Đoàn,


nhưng phản quân Sa Mạc tuyệt đối không có sức chiến đấu mạnh như vậy, trừ


phi đây là một cạm bẫy cố ý bố trí, phản quân mà Kỵ Sĩ Đoàn tấn công đúng là


phản quân Sa Mạc, nhưng những đám mượn cơ hội tán loạn mà phóng ra các


phòng tuyến do Đoàn dân binh trấn giữ bên ngoài, là lực lượng chính quy của


các Thần Giáo chính thống mặc thần bào Sa Mạc.


Người Cầm Roi, những cái thần giáo chính thống vốn chỉ đứng ở phía sau kia,


có lẽ đã tự mình ra trận.”


Verden liếm môi một cái, nhẹ gật đầu: “Vậy cái trò chơi này, mới xem như thật


sự trở nên thú vị.”


Trước đó ở Hoang Mạc, Trật Tự và phản quân Sa Mạc chẳng khác gì là đang


chơi trò chơi mèo vờn chuột, hiện tại, cuối cùng đã có đối thủ ngang cấp xuất


hiện, có thể chính thức đối kháng.


Về phần Đoàn dân binh bị tổn thất, Đoàn dân binh mà …nói một câu không dễ


nghe, không cho dù không thể tái tổ chức và thành lập, chỉ cần Trật Tự Kỵ Sĩ


Đoàn và trú quân không có bị tổn thất, chủ lực được giữ lại hoàn hảo, cũng


chẳng là chuyện gì lớn lao.


Lúc này, thư ký thứ hai ôm văn kiện đi tới cửa, Miegel đi đến nhận lấy rồi quay


lại: “Người Cầm Roi, tình hình chiến đấu mới nhất, có hai Đoàn dân binh khôi


phục thông tin liên lạc, bọn họ đang thu nạp những Đoàn dân binh tháo chạy


khác, tái cấu trúc hệ thống phòng ngự để tập hợp với Kỵ Sĩ Đoàn.


Là đại khu thành phố York và đại khu Dinger, hai Đoàn dân binh dưới trướng


của Đòn Roi Kỷ Luật chúng ta.” Verden tiếp nhận văn kiện, nhìn lướt qua, lại


ném cho Karen.


Karen cúi đầu, trông thầy phía trên rõ ràng viết hai số liệu của hai Đoàn dân


binh khôi phục liên lạc, và kí tên của hai vị đoàn trưởng: Muri và Senrol.


Verden nhìn xem Karen, hỏi: “Sao ngươi không cười?”


“Ta có…”


“Ha ha, sau lần này, ai còn dám nói Đòn Roi Kỷ Luật không nên nhúng tay vào


sự vụ của Đoàn dân binh, chất lượng đã được thể hiện ra, bài văn ngày đó của


ngươi, đợi chút nữa ta lại đi hỏi thăm một chút, nhìn xem hắn có dám tiếp tục


giữ lại mà không đăng lên hay không.”


Là người phát minh ra văn hoá “Rửa lỗ tai” trong Trật Tự Thần Giáo, Karen biết


hiện tại không thích hợp để cười, mà lại có lẽ sẽ còn bị răn dạy ngược lại, nhưng


ai bảo Người Cầm Roi nghĩ như thế này, đại ca thấy vui, mình chỉ có thể thỏa


mãn.


Cho nên, Karen mỉm cười.


Sắc mặt Người Cầm Roi xiết chặt, đưa tay chỉ Karen, giáo dục nói: “Ngươi đấy,


tiền tuyên nếm mùi thất bại, có gì đáng để cười, nghiêm túc một chút.”