MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2561: Nhà đầu tư ấm ức (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 2561: Nhà đầu tư ấm ức (1)

1,295 từ · ~7 phút đọc

“Thiếu gia, thuộc hạ cho rằng, bất kể như thế nào, vị trí Quân đoàn trưởng này,


đều cần phải cố gắng hết sức để tranh giành.”


Sau khi Alfred biết tin tức này, sâu trong hai con ngươi thậm chí ánh lên màu đỏ


sậm, đủ để thấy nội tâm của Alfred đang kích động.


Trong kế hoạch ban đầu, là dùng cả hai tay, một tay để cải cách đại khu thành


phố York, một tay nắm giữ Đoàn dân binh; mà lại lợi dụng Đoàn dân binh để


tạo nguồn thu nhập, cung cấp và duy trì tiến trình cải cách.


Cùng với sự biến hóa của thời cuộc, tình huống thay đổi, mặc dù cải cách còn


đang tiến hành theo thứ tự, nhưng Đoàn dân binh lại không ngừng báo tin chiến


thắng về, xem xét tình hình trước mắt, thậm chí vị trí chủ thứ đều đã phát sinh


sự đảo ngược.


Leon có chút lo lắng nói: “Thế nhưng mà một quân đoàn Đòn Roi Kỷ Luật có


quy mô lớn đến như vậy, chức vị Trưởng khu chắc hẳn là chỉ là ngưỡng cửa


thấp nhất để được tuyển chọn thôi nhỉ?”


Lần này, là lần đánh cược được ăn cả ngã về không của cả hệ thống Đòn Roi Kỷ


Luật, có thể nói là từ Người Cầm Roi trở xuống, mỗi một vị nhân vật cấp cao


trong hệ thống đều sẽ ra tay tranh giành.


Trong sự cạnh tranh gay gắt đến vậy, muốn giành được vị trí Quân đoàn trưởng


này, độ khó cũng không cần phải nhắc đến.


Wilker mở miệng nói: “Ta cảm thấy Trưởng khu của chúng ta có cơ hội để tranh


giành vị trí này, nếu không, thư ký trưởng của Người Cầm Roi cũng sẽ không


cố ý gọi điện thoại đến để thông báo cho chúng ta trước.”


Leon hỏi ngược lại: “Thế nhưng không phải là không có khả năng do vị thư ký


trưởng này dạo gần đây vì ăn ý với Trưởng khu chúng ta nên theo thói quen mà


làm vậy để lấy lòng sao?”


Wilker giang tay ra, đáp lại nói: “Có thể có cơ hội cắn được mồi câu mới gọi là


lấy lòng, không câu cá, chỉ có thể trở thành kẻ thù, phá hoại quan hệ tốt đẹp mà


hai bên tạo dựng, ta nghĩ, vị thư ký trưởng kia sẽ không đi làm loại chuyện hứa


suông như thế này.


Có lẽ hắn đã nắm thêm nhiều tin tức trên những phương diện khác, để cho hắn


nghĩ rằng, Trưởng khu của chúng ta có tư cách để tranh giành.”


Leon hỏi: “Là bởi vì Trưởng khu đã đề nghị Người Cầm Roi nên ổn định cục


diện hiện tại mà cũng không cần thiết phải thay đổi cấp lãnh đạo của Đoàn dân


binh, mà Người Cầm Roi cũng đã chấp thuận sao?”


“Không, ta không cho rằng chỉ đơn giản là như vậy, mà lại, căn cứ theo lời miêu


tả của Trưởng khu đối với tình huống khi đó, Người Cầm Roi cũng không thật


sự là đã chấp thuận, xem như có chấp thuận đi nữa, cũng không tính, bởi vì lúc


ấy Đoàn dân binh thật ra là có hai đoàn, quy mô nhân số cũng chỉ hai nghìn, so


sánh với sự mở rộng tiếp theo sau, bất kể trên phương diện chất lượng hay là số


lượng, vốn cũng không thể nào so sánh với nhau được.”


Karen lắc lắc ly nước đá trong tay, nghe ba vị thư ký của mình thảo luận, không


vội vã nói chuyện xen vào.


Wilker nhìn về phía Karen, nói: “Trưởng khu, mặc kệ như thế nào, Muri cũng


không thể nào ngồi vào vị trí này.”


Người được lựa chọn cho vị trí Quân đoàn trưởng, nhất định phải đủ sức để


phục chúng, tất nhiên là Muri không trấn áp được cục diện lớn như vậy.


Leon nói phụ họa: “Đúng vậy, đây chính là nhân lực do chúng ta xây dựng,


cũng không thể cứ giao quyền chỉ huy ra cho người khác như vậy chứ?”


Karen hướng ánh mắt nhìn về phía Leon.


Alfred lập tức nói: “Nếu như phía trên quyết định lựa chọn Quân đoàn trưởng


mới, quyền chỉ huy vẫn phải giao ra, dù sao lúc trước cũng là đang chiến tranh,


Leon, ý thức giác ngộ cơ bản này cậu cũng phải có.”


Nhìn như là đang phê bình, thật ra là đang nói giúp Leon.


Bốn người trong căn phòng làm việc lúc này đang thương thảo về việc tranh


quyền đoạt lợi, nhưng đứng trên góc độ đại cục, không thể mắc sai lầm, không


thể nói rằng nếu không lấy được vị trí này thì sẽ xúi giục Đoàn dân binh thành


phố York không nghe chỉ huy cùng chống lại mệnh lệnh, Alfred rõ ràng ranh


giới cuối cùng của thiếu gia nhà mình.


Neo ở trên tiền tuyết cũng hiểu rõ về đạo lý này, cho nên lần trước hắn đi đào


mộ của tiên hiền Sa Mạc là mượn danh nghĩa truy đuổi theo tàn dư của phản


quân mà không phải trực tiếp chuồn đi, trước đó, không có cơ hội và lý do thích


hợp, hắn vẫn rất tuân theo quy tắc mà nghe theo mệnh lệnh từ Kỵ Sĩ Đoàn.


Leon lập tức gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy, là do ta lỡ lời.”


Karen cuối cùng mở miệng, anh nói: “Nếu như cân nhắc trên góc độ lợi ích hiện


tại và sự phát triển trong tương lai, tranh giành vị trí này, là điều tất nhiên,


nhưng bây giờ vấn đề lớn nhất là ta không có lòng tin đối với việc mình có thể


chỉ huy một quân đoàn lớn đến như vậy.”


Có nhiều thứ, có thể học tập rất nhanh, thiên phú của Karen trên phương diện


học tập là không thể nghi ngờ, nhưng cũng không phải tất cả kỹ năng đều có thể


nhanh chóng tích luỹ, cũng ví như trận pháp, trận pháp cao siêu cần càng nhiều


thời gian và kinh nghiệm để lắng đọng, chiến trận cũng giống như vậy.


Karen cũng không cho rằng mình đi xem xét toàn bộ ghi chép chiến tranh của


giới giáo hội, rồi đọc thuộc lòng tư liệu của các cuộc chiến trong lịch sử thì có


thể học được cách đánh trận.


Đừng để đến lúc đó sau khi bỏ hết công sức giành được vị trí này, tiếp theo lại


bởi vì mình chỉ huy không thoả đáng, bại trận hoặc chịu tổn thất nghiêm trọng,


đây là mạng của hơn mười nghìn tín đồ.


Wilker liếm môi một cái, cậu ta vô thức muốn cười, mẹ nó, ngài lúc này mà


đang đi lo lắng cho việc này sao?


Nhưng rất nhanh nụ cười này cũng không cười ra, bởi vì ý nghĩ này của Karen,


thật sự để Wilker cảm thấy kính nể.


Trên con đường theo đuổi quyền lực dục vọng, người mà mình theo tuỳ tùng,


vẫn luôn duy trì sự tỉnh táo.


Leon nói: “Trưởng khu, ngài có rất nhiều sự trợ giúp đắc lực.”


Karen lắc đầu: “Bá tước Recar xuất thân là từ cướp biển, Pall là nhà mạo hiểm


dẫn đội, kinh nghiệm lãnh đạo của họ, sau khi quy mô nhân số tăng lên đến mức


này, thật ra đã không đủ để dùng, kiến thức của Kevin cực kỳ sâu rộng, điều này


cũng không thể nghi ngờ, nhưng năm xưa nó cũng không sáng lập Thần Giáo


của riêng mình, nó cũng không thể thống lĩnh.”