MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2577: Tiếp theo, nhìn ta (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 2577: Tiếp theo, nhìn ta (2)

1,215 từ · ~7 phút đọc

Karen ngồi trên phòng riêng ở lầu hai, ba người Andrew, Jansenie và Alyosha,


đứng sau ghế của Karen.


Ba người bọn họ bây giờ có chút khó chịu, nếu như có thể chọn, bọn họ tình


nguyện ngồi cùng với đám người phía dưới, mà không phải đứng ở nơi này,


nhưng vấn đề là, Karen cũng không nói: Các ngươi cút đi.


Không ai chào hỏi bọn họ, đi cũng không dám đi, ở lại thì càng khó chịu, loại


cảm giác này, quả thực còn giày vò hơn cả lúc bị treo trước cổng chính khách


sạn.


Alfred biết Karen tới, nhưng bề bộn nhiều việc, bảo Wilker tới truyền đạt sự


thất lễ của mình.


Đối với cái này, đương nhiên không có khả năng Karen sẽ có ý kiến gì.


Sau khi buổi biểu diễn ca múa kết thúc, sau đó là ca kịch, sau đó là ảo thuật,


xiếc, kịch nói, tập đoàn Ellen mời tới rất nhiều đoàn thể ưu tú lên sân khấu biểu


diễn, những người biểu diễn cực kỳ cố gắng ra sức, mặc dù đám người ở khán


đài đều mặc áo bào đen, mà từ trên rất nhiều người đều tản ra khí tức làm người


ta cảm thấy tim đập nhanh, nhưng vì thù lao diễn xuất cao gấp hai ba lần ngày


bình thường, những điều này, đều không tính là việc gì lớn.


Năng lực chịu đựng của con người có sự liên kết trực tiếp với mức độ của tiền


lương, trên phương diện này, hầu gái Healy có quyền lên tiếng nhất.


Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, tấm rèm sân khấu kéo xuống, bắt đầu chiếu


phim, là một bộ phim chủ đề tình yêu – “Ngày nghỉ Wien.”


Cùng lúc đó trong các căn lều sớm đã dựng xong phía bên ngoài rạp hát, các


đầu bếp đang chế biến các món ăn ngon, các người hầu bắt đầu đưa đồ ăn vào,


mọi người vừa xem phim vừa dùng bữa.


Alfred đã xem qua thực đơn, cấm sử dụng tương Wien.


Dù sao thì những thần quan này đều không phải là người Wien, y theo cảm nhận


của Karen, trải nghiệm của những người xứ khác đối với tương Wien cũng đều


rất bình thường, cũng chỉ có người địa phương Wien mới có thể không thể tự


kiềm chế đối với cái hương vị này.


Những chi phí này thật ra cũng không cao, đồ ăn và rượu, đều là dùng Rael thì


có thể mua sắm, ở trong giới giáo hội, thật không tính là sự chiêu đãi gì quá cao


cấp.


Karen dùng cái nĩa ăn vài món được bày ra trước mặt, anh đã dặn dò Alfred đề


cao tiêu chuẩn tiếp đãi, nhưng Alfred cũng không làm như thế, những mà Karen


tin tưởng, Alfred có lý do của riêng mình.


“Ăn đi.”


Karen cầm lấy khăn ăn lau miệng, ra hiệu ba người Andrew bước đến dùng


cơm.


Ba người này cũng thật sự đói bụng, ngay từ đầu còn có chút câu nệ, ăn một


hồi, ba người trẻ tuổi này bắt đầu thả cửa mà ăn.


Karen nhìn xem bọn họ ăn như hổ đói, tâm trạng lập tức trở nên sáng sủa rất


nhiều, nhìn xem người trẻ tuổi ăn cơm, có thể để ngươi cảm thấy sự thịnh


vượng của nguồn sống kia.


Ba người ngẫu nhiên cũng sẽ dùng khóe mắt liếc qua Karen đang ngồi ở đó một


chút, chỉ cảm thấy vị Trưởng khu tuổi tác không khác mấy với bọn họ, bây giờ


lại cho bọn họ cái bóng như những người trưởng bối trong nhà.


Lúc bộ phim kết thúc thì cũng đã là đêm khuya, đám thần quan rời khỏi rạp hát,


được sắp xếp đi bộ về nơi nghỉ ngơi, đi xuyên qua một con phố buôn bán phồn


hoa nhất của thành phố York, nơi này, cũng là nơi chìm vào giấc ngủ cuối cùng


của thành phố.


Khi ra khỏi rạp hát, mỗi người đều được phân phối cho một khoản Rael nhất


định, đám thần quan có thể tự đi mua sắm, ngay từ đầu, người mua đồ cũng


không nhiều, thời gian dần trôi qua, bọn họ bắt đầu mua sắm ở các cửa hàng và


những người bán hàng rong, mua những vật kỷ niệm chẳng có giá trị thực tế gì


kia.


Wilker lái xe đi theo đám người này, cậu ta mở miệng nói: “Ngài Alfred xem họ


giống như du khách.”


“Ừm, bọn hắn đúng là một đám du khách.”


Từ “Một thế giới khác”, đi vào “Thế giới văn minh”.


Karen đã dần dần hiểu ra ý muốn cụ thể của Alfred.


Trỏ lại ký túc xá, lên lầu, đẩy cửa ra, Karen ngoài ý muốn phát hiện trong phòng


rất náo nhiệt, Marvalho lại dẫn Gaspol đến ăn chực.


Nhưng mà còn có hai ông lão, Karen cũng quen biết, Lister và lão White.


Lần kia khi sát thủ đến phố Mink, chạm đến cấm kỵ của Thần Điện, sau đó


Karen cõng theo Auggie bị thương nặng bước vào Thần Điện để kiểm tra, lão


White trong lúc kiểm tra trông thấy Dis rồi ngộ nhận thành “Rasma”, cho nên bị


đày đi rồi;


Lister thì là người dẫn Karen đi vào “Khu Vui Chơi Thất Lạc” để bắt cá ăn,


khiến cho khu vực đó bị rung chuyển, một người gánh hết trách nhiệm, kịp lúc


để đi cùng chuyến xe bị đày khỏi Trật Tự Thần Điện với lão White.


Chả nhẽ lần này là cùng trở về với lệnh điều động rồi sao? Nhưng theo lý


thuyết, bọn họ không nên xuất hiện trong danh sách những người được điều


động. Karen mỉm cười nói: “Hai vị giáo sư, thật vui khi có thể gặp lại hai vị ở


đây.”


Hai ông lão lập tức đứng dậy rời ghế, hành lễ với Karen:


“Ngài Trưởng khu.”


“Ngài Trưởng khu.”


Sau khi Karen ngồi xuống, bọn họ cũng ngồi xuống.


Lúc này Healy bước ra từ trong nhà bếp, hỏi: “Thiếu gia, canh cá đã nấu xong


rồi, có thể bưng lên chưa ạ?”


Canh cá?


Karen nhẹ gật đầu: “Bưng lên đi, vừa lúc đói bụng, dùng bữa khuya một chút.”


Một nồi canh cá lớn được bưng lên, bên trong chỉ bỏ thêm muối, còn những gia


vị khác thì đặt ở trong một chiếc đĩa nhỏ, căn cứ theo khẩu vị của bản thân mà


thêm vào.


Lister đứng người lên, muốn giúp Karen múc canh, Karen cầm bát lên trước, tự


múc cho mình, sau đó bỏ thêm một ít tiêu, rải lên một ít rau thơm, cuối cùng là


thêm một ít dấm thơm.


Uống một ngụm, rất ngon.


Karen không chủ động nói chuyện, anh biết, đối phương sẽ nói trước.


Người nói chuyện trước, là Marvalho: “Karen, ta thay bọn họ tìm ngươi để xin


một chút quan hệ.”


Karen nhìn về phía hai ông lão, hỏi: “Muốn được triệu tập đến?”


Lister và lão White lập tức nhanh chóng gật đầu, như gà mổ thóc.


Karen hỏi: “Sao lần này lại trở về thế? “