MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2615: Đột kích (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 2615: Đột kích (1)

1,128 từ · ~6 phút đọc

“Vì sao lại chọn ta?”


Andrew nhìn Darien đang ngồi dùng bữa tối trước mặt mình, hắn và Darien


được phân phối ở trong cùng một cái lều, mà vừa nãy, đối phương vừa truyền


lệnh cho mình, mình được tuyển chọn vào tiểu đội đột kích ngày mai.


Tỉ lệ tử vong của tiểu đội này là cực kỳ cao.


“Ngươi sợ rồi à?”


Darien dùng thìa múc cháo, đưa vào trong miệng, biểu cảm thanh thản, thậm chí


có chút hưởng thụ.


Khi còn bé lúc mình đói bụng, đi gọi mẹ, thứ chờ đón mình là ánh mắt chán


ghét của bà ấy, tiện thể nói thêm một câu:


“Ngươi biết đói, sao không biết đi chết đi? “


Từ nhỏ hắn đã học cách tự mình nấu cơm, không ai dạy hắn, giã nhỏ đồ ăn cho


nó sền sệt thì dễ làm hơn.


Những món ăn trong doanh trại này, có chút giống với trong hồi ức tuổi thơ,


đúng vậy, hắn cũng có thể nhớ lại tuổi thơ của mình, bởi vì hắn đã tự tay bóp


chết sinh mệnh của mẹ mình.


“Ta không phải sợ hãi, ta chỉ là muốn biết đây có phải là do Quân đoàn trưởng


cố ý sắp xếp hay không?”


Andrew biết người bạn cùng lều này của mình có thân phận không đơn giản, sự


liên hệ giữa đối phương và tiểu đoàn trưởng Ventura, đối phương có thể đi vào


trong lều của Quân đoàn trưởng để họp… những chi tiết này đều cho thấy, đây


là người một nhà của Quân đoàn trưởng.


Darien cười cười, nói: “Andrew, thế giới này rất lớn, có lẽ nó sẽ vận hành xung


quanh một vài người, nhưng tuyệt đối không phải là ngươi, ngươi nghĩ mình là


ai?”


Không phải giọng điệu giễu cợt, chỉ là một câu trần thuật rất đơn giản, nhưng


cảm giác sự đả kích này, lại dữ dội hơn.


Sau khi ăn xong một phần, Darien cảm thấy chưa đủ nghiền, bưng phần của


Andrew đến trước mặt, bắt đầu ăn cả phần của đối phương.


Người bạn cùng lều này của mình cũng không thiếu đồ ăn ngon, rất nhiều người


trong quân lúc đến có mang theo hành lý, phương diện hậu cần cũng sẽ chuyển


thư và đồ đạc đến, lại thêm lúc hạ trại còn có thể trao đổi một chút đồ ăn với


những thần quan Hoang Mạc thậm chí là với người địa phương.


Người có gia thế, cho dù ở trong quân doanh, cũng có thể sống rất nhàn nhã.


Andrew không có gia thế, nhưng hắn có hai người bạn là nữ, hai người kia ở


trong đội cung thủ và trận pháp cũng nhận được không ít quà từ phái nam, bọn


họ sẽ mang tới chia sẻ cho Andrew. Đương nhiên, hai người bạn này đối xử tốt


với hắn cũng không phải là không có nguyên do, Darien từng nghe người bạn


cùng lều này kể, lúc trước ở trong Không Gian Khai Thác, tiểu đội của hắn thi


hành nhiệm vụ, bị nhốt ở trong một nơi tuyệt cảnh, hắn đưa tất cả đồ ăn cho họ,


nếu không phải được cứu viện kịp thời, hắn đã chết đói.


“Thật à?”


Andrew vẫn còn có chút nghi ngờ.


“Ừm.”


“Vậy vì sao ngươi lại chọn ta?”


“Bởi vì ta cảm thấy nếu như nhiệm vụ thất bại, cái lều này của chúng có thể


được dọn sạch luôn, để ngươi mắc công tìm bạn cùng lều cũng rất phiền phức.”


“Ha ha ha…” Andrew nở nụ cười, “Ta thích lý do này, rất đầy đủ.”


Darien đã ăn xong, cầm lấy khăn lau miệng: “Chuẩn bị sẵn sàng đi, nếu được thì


nói lời tạm biệt trước với mấy người bạn của ngươi đi.”


“Không đi.” Andrew lắc đầu, “Chết thì đã chết, không cần tạm biệt, những việc


này, chúng ta đều đã trải qua.”


“Vậy thì nghỉ ngơi sớm một chút, giữ tinh thần tốt.”


“Có chuyện ta muốn hỏi ngươi, rốt cuộc ngươi có quan hệ như thế nào với Quân


đoàn trưởng?”


“Ta là tùy tùng của ngài ấy, ta thờ phụng ngài ấy.”


“Ta thừa nhận, trải qua sự nhận biết trong khoảng thời gian này, nhân cách của


hắn ta quả thực rất có sức hút, cũng quả thật có thể hấp dẫn …”


“Ngươi xác định bản thân mình hiểu rõ ngài ấy sao?”


“Ta rất thưởng thức việc có đôi khi ngươi biểu hiện ra góc cạnh của mình, mặc


dù nhiều khi sẽ có vẻ ngu xuẩn và ngông cuồng, nhưng ta vẫn có thể cảm nhận


được hơi thở của sự sống từ trong đó.


Nhưng ngươi đừng có ở trước mặt ta mà thử dùng bất cứ phương thức nào khác


để hình dung Quân đoàn trưởng ngoại trừ sự ca ngợi, cũng không cần dùng cái


bộ não còn chưa phát triển đầy đủ của ngươi mà nghĩ mình đã hiểu rõ ngài ấy.


Bởi vì sự chênh lệch giữa ngươi và ngài ấy, vượt xa khỏi khoảng cách giữa


Quân đoàn trưởng và một tên lính khiên.”


Andrew bướng bỉnh nói: “Ở trong Ánh Sáng Trật Tự viết rằng: Phía dưới Trật


Tự, người người bình đẳng.”


Darien liếc mắt, nói một câu mà Andrew không hiểu:


“Không sai, là ở phía dưới”


…


Sáng sớm hôm sau, trong quân doanh lại trở nên bận rộn, quân trận phòng ngự


tạo thành từ lính khiên, Mục sư và Trận pháp sư, lại từ từ hình thành, tất cả, đều


tái hiện lại giống như ngày hôm qua.


Darien ngẩng đầu, nhìn lên một đám kỵ sĩ chim ưng trên bầu trời, và con Cốt


Long đang bay ở giữa.


Còn nhớ rõ lần trước lúc ở trong vùng sa mạc này, mình là người đuổi giết hắn,


bây giờ, hắn lại dẫn theo một quân đoàn quay trở lại nơi này, mà mình, cũng


thành thuộc hạ của hắn.


Darien không tin tưởng vào cái gì gọi là số mệnh, chẳng qua là phần lớn người


sẽ giãy dụa và cuối cùng là chết đuối trong biển, một số ít người có thể tìm tới


một bãi đá ngầm để trèo lên, nhưng lại có một vài người, có thể không để ý đến


mặt biển sóng trào, giẫm trên mặt nước mà tiến tới.


“Ngươi đang suy nghĩ chuyện gì?”


Giọng nói của phu nhân Gandiro truyền đến từ phía sau.


Darien quay đầu lại, nhìn bà ta một cái, nói: “Không nghĩ gì cả, chỉ ngây người


một chút thôi.”


Phu nhân Gandiro nói: “Tất cả mọi người đã chuẩn bị xong.”