MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2648: Thần Trật Tự gợi ý (8)

Số 13 Phố Mink

Chương 2648: Thần Trật Tự gợi ý (8)

1,598 từ · ~8 phút đọc

Trong lỗ tai Karen, ngay từ đầu thì nghe thấy Muri bố trí các hạng mục để đối


phó với liên quân của Đại Địa Thần Giáo và Sinh Mệnh Thần Giáo, sau đó chỉ


nghe thấy…


Muri: “Ta nghĩ mọi người đã không còn gì lạ lẫm trong chiến tranh với Đại Địa


Thần Giáo và Sinh Mệnh Thần Giáo, ta nhắc nhở các vị mấy điều cuối cùng:


Cây Sinh Mệnh có năng lực tái sinh sinh mệnh cực kỳ mạnh mẽ, những Thần


linh tổn thương thần thể kia sau khi trở về sẽ có thể được chữa trị kịp thời, từ đó


tiếp tục quay lại chiến trường; cũng bởi vậy, điểm mấu chốt của trận chiến này


là ở phía ngoài chiến trường, chúng ta cần tìm được vị trí của Thần Sinh Mệnh,


kịp thời xử lý, cho dù không có cách nào giết hắn, cũng cần trục xuất hắn khỏi


phạm vi chiến trường…”


Karen: “…”


Đột nhiên, cái hội nghị quân sự trước cuộc chiến này bởi vì lỗ tai mình nghe


nhầm nên lập tức trở nên cao cấp hơn vô số lần.


Hội nghị kết thúc, Muri nhìn về phía Karen, quân quan các cấp cũng nhìn về


phía Karen, Karen nhẹ gật đầu với bọn họ, khua tay nói:


“Đều đi chuẩn bị đi.”


Đám người rời khỏi lều chỉ huy, chỉ còn Neo ở lại đây.


Neo đi đến chỗ Karen, quan tâm hỏi:


“Trật Tự, mấu chốt của trận chiến này, phải nhờ vào ngươi rồi.”


Karen chỉ vào lỗ tai của mình mà nói với Neo: “Bây giờ lỗ tai ta nghe nhầm rồi,


sau khi khai chiến thì ngài phụ trách toàn quyền chỉ huy.”


Neo nghe vậy, lộ ra vẻ mặt quả nhiên không ngoài dự đoán, vừa cười vừa nói:


“Ta tin tưởng ngươi có thể làm được, Trật Tự, một trận chiến này, chính là mở


màn cho sự phản công của chúng ta, Vĩnh Hằng đã mục nát, cuối cùng rồi sẽ bị


chúng ta loại bỏ.”


Karen: “Bây giờ thính lực của ta rất hỗn loạn, ngài nói ít lời lại, có thể viết chữ


hoặc là dùng tay chân thay thế.”


Neo: “Ta sẽ chú ý, mấy tên Thần linh sát thủ kia cho dù có thể luồn vào, cũng


không có khả năng uy hiếp được ta, ngươi quên rồi à, chỉ cần là nơi mà Ánh


Sáng bao phủ, bọn hắn cũng không thể nào ẩn nấp. Mặt khác, ngươi nói sai,


ngươi nói bên phe chúng ta không thể chấp nhận trả giá mà mất đi ta, thật ra,


chúng ta không nguyện ý mất đi bất cứ chiến hữu nào….”


Mặc dù biết bây giờ không phải Neo nói mấy lời này, nhưng mình nói cho hắn


không cần nói nữa mà hắn lại còn không ngừng nói chuyện, Karen vẫn là không


nhịn được mà liếc mắt nhìn Neo, nói:


“Ngài bị thiểu năng à.”


Neo sửng sốt một chút, có lẽ không ngờ tới Karen sẽ bỗng nhiên chửi mình, hắn


cũng rốt cục ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề mà Karen gặp lúc này


mà càng lo lắng hỏi thêm:


“Cậu cũng thế!”


Karen rất là bất đắc dĩ, bàn tay đỡ trán của mình, loại cảm giác nước đổ đầu vịt


này, để người ta cảm thấy rất khó chịu, lại còn trước một chuyện quan trọng sắp


xảy ra.


Neo lấy giấy và bút trên bàn hội nghị, viết một hàng chữ, đưa cho Karen xem.


Để Karen cảm thấy an ủi chính là, mặc dù thính lực của mình bị nhầm lẫn rất


nghiêm trọng, nhưng vẫn may là chỉ nghe nhầm, cũng không có ảo giác, câu


chữ phía trên là:


“Cậu nghe nhầm nghiêm trọng đến vậy à?”


Karen nhẹ gật đầu, nói: “Những lời mà ta nghe thấy người khác nói bây giờ đều


là dựa theo góc độ của Thần Trật Tự.”


Neo nghe vậy, viết thêm một hàng chữ: “Rất giống như là một tên điên trong


khu ổ chuột của Thành phố York tự nhận là mình là ngài công tước, cầm nắp


chai bia mà phát huân chương hiệp sĩ cho đám trẻ con.”


“Bây giờ ngài còn có tâm trạng để nói đùa à?”


Neo viết: “Không nên à, dấu hiệu trước lúc thần khải này của cậu nghiêm trọng


đến mức ta thật sự chưa từng nghe nói, điều này có nghĩa lần thần khải tiếp theo


sau của cậu sẽ càng cao cấp hơn, bởi vậy cách cục cảnh giới cũng sẽ càng lớn,


nếu như không phải đang đi đánh trận, hẳn là bây giờ chúng ta tổ chức một bữa


tiệc ăn mừng thật lớn.”


“Cảm ơn.”


Neo viết: “Có cần giữ bí mật cái triệu chứng này của cậu hay không? “


“Giữ bí mật đi.”


Neo nhẹ gật đầu, viết: “Vậy bây giờ bảo người đưa Kevin tới, xem xét tình


trạng của cậu một chút?”


Karen do dự một chút, nhẹ gật đầu.


Chứng bệnh “nan y” trên người mình này, Mục sư như Balance cũng không có


biện pháp gì để giải quyết, ngài Tà Thần kiến thức rộng rãi, để nó đến xem thì


mình cũng yên tâm hơn.


Neo thả một con quạ đen bay đi, chỉ chốc lát, Muri khiêng Kevin trên vai đến


đây.


“Ngươi về trước tiếp tục tuần tra tình hình của các đoàn đi, Kevin đi theo ta vào


là được.”


“Được rồi, đoàn trưởng Neo.” Muri nhẹ gật đầu, quay người trở về tiếp tục công


việc, ở phương diện này, Muri đúng là kế thừa truyền thống tốt đẹp của nhà


“Benda”.


Kevin bị Neo dẫn vào, vừa tiến vào trong lều, Kevin đã lộ ra vẻ mặt lấy lòng


Karen:


“Trật Tự vĩ đại, ta nguyện ý kính dâng tất cả, chỉ xin ngài có thể giúp ta báo


thù.”


“Ha ha.” Karen phát hiện bản thân mình đã hơi choáng.


Neo kể lại tình huống cho Kevin, Kevin sửng sốt một hồi, lập tức trở nên hưng


phấn, bắt đầu không ngừng sủa lên:


“Hải thần, hắn đáng chết, hắn đáng chết! Rất đáng chết!!!”


Neo lấy giấy và bút đến, yêu cầu Kevin nói để hắn viết, chỉ chốc lát, Neo viết


lời của Kevin ra:


“Những huyễn âm mà bây giờ ngài nghe thấy kia, chắc hẳn không phải là chân


thực, mà là có nguồn gốc từ việc nhận thức của chính ngài đang tiến hành


“Phiên dịch” Thần học.”


“Phiên dịch? Ý của ngươi là, là chính ta tự thôi miên mình, chủ động nhận thức


và cảm giác sự vật xung quanh theo một cách mới?”


Kevin sủa một hồi, Neo viết: “Đúng là như vậy không sai, nhưng cũng không


phải là bởi vì ngài chủ động, mà là một sự thay đổi bị động; linh hồn của ngài,


cơ thể của ngài, ý thức của ngài, đã đang tự điều chỉnh, để chuẩn bị tiếp nhận


thần khải sau này, giống như là một buổi diễn tập trước khi ra sân khấu, hoặc là


diễn viên vì để vai diễn của mình tốt hơn, mà thử hoà mình vào góc nhìn của


nhân vật.


Chỉ có điều ở chỗ của ngài không phải vận hành theo ý chí của ngài, bởi vì ngài


tín ngưỡng là Trật Tự, mà bản thân lại có sự liên quan và liên luỵ rất lớn đến


Trật Tự, ngài đang ở trong cái quy tắc này, là do cái quy tắc này đang tác động


mà tiến hành thay đổi ngài.”


Neo ghi thêm một hàng chữ ở phía dưới, chỉ chỉ vào mình, ý là tiếp theo thì


những lời này là do hắn viết: “Cậu là đang rửa lỗ tai để chuẩn bị lắng nghe sự


dạy bảo của Thần Trật Tự.”


Mặc kệ lúc nào, Neo đều sẽ không bỏ qua bất cứ một thứ gì có thể cung cấp


niềm vui tiêu khiển cho mình, đương nhiên hắn biết cái tập tục “Rửa lỗ tai” của


cấp trên đối với cấp dưới cực kỳ lưu hành trong Trật Tự Thần Giáo này là do ai


khai sáng.


Neo cảm khái trong lòng nói: Dù sao cũng là người khai sáng ra tập tục, những


người khác học cũng chỉ là vì lấy lòng cấp trên của mình, người sáng lập này thì


trực tiếp dùng với Thần Trật Tự.


Karen hỏi: “Những bệnh trạng này, có phải sẽ hoàn toàn biến mất sau khi thần


khải kết thúc không?”


Neo viết thay: “Đúng vậy, sẽ biến mất.”


“Ngươi cảm thấy ta còn cần bao lâu? Còn bao lâu, mới có thể nghe được thần


khải?”


Được viết thay: “Hiện tại ngài đã ở trong giai đoạn này, lúc nào cũng có thể.”


“Tốt, ta đã biết.” Karen nhìn về phía Neo, “Ngài đi phụ trách chỉ huy đi, ta


không sao.”


Neo viết: “Được.”


Viết xong, Neo ôm lấy Kevin, Kevin thế nhưng là “Thiên nhãn” của đội pháo


binh, pháo binh đánh cho có chuẩn hay không, toàn bộ là nhờ vào Kevin. Chỉ có


điều vừa đi đến cửa lều, Kevin lại chủ động nhảy xuống, chạy về trước mặt


Karen, dùng vuốt chó cầm bút lên, viết chữ mặc dù xiêu vẹo nguệch ngoạc


nhưng vẫn đọc ra được nội dung:


“Nếu như có thể, ta muốn nghe được lời thần khải của vị đó với ngài…”