MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2687: Rasma lo nghĩ (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 2687: Rasma lo nghĩ (2)

1,361 từ · ~7 phút đọc

“Không, hắn không muốn nặng tay với ta, lúc này mới bị ta nắm bắt được cơ


hội.”


“Thiếu gia bây giờ rốt cuộc mạnh cỡ nào?”


“Mạnh bao nhiêu? Nói sao đây, lần trước lúc ngươi đụng mặt cậu ta ở sa mạc,


ngươi có cơ hội tương đối để kéo cậu ta chết cùng, bây giờ…cậu ta có thể dùng


một bàn tay mà đập chết ngươi.”


“Phóng đại như vậy sao?”


“Chuyện phát sinh ở trên người cậu ta có gì rất kỳ lạ à? Nếu không có những


nguyên nhân đặc biệt kia, dựa theo tình huống phát triển bình thường của kịch


bản, thực lực bây giờ của ông nội cậu ta cộng thêm thiên phú của Karen hiện


tại, nhà Inmerais dựa vào hai ông cháu này cũng đã có thể trở một phe phái


không thể xem thường trong Trật Tự Thần Giáo.”


Một cái nắm đấm, là một mình đơn độc, là nhỏ bé yếu ớt, nhưng nếu như cái


nắm đấm này cũng đủ lớn thì sao?


“Cho nên, ngài cảm thấy rất mất mát à?”


“Nói nhảm cái gì đấy, ta ghen ghét đến nỗi bệnh tim sắp tái phát.”


Lúc này, bên ngoài có một người đến gần, là Muri, hắn không đi có vào, mà là


đứng bên ngoài:


“Phó đoàn trưởng Neo, hội nghị quân sự sắp tổ chức.”


“Ta không đi, Đoàn trưởng của các ngươi có năng lực giải quyết.”


“Được rồi, ta đã biết.” Muri rời đi.


Neo cởi thần bào trên người ra, lại đưa cho Darien một cái đĩa và một cái kẹp:


“Dù sao thì ngươi cũng không có việc gì làm, giúp ta dọn dẹp làn da một chút,


lúc chiến đấu ta lột da ra, miệng vết thương bị không ít cát dính vào, bây giờ làn


da mới mọc ra, bên trong cấn hạt cát thì lát sau khi đi đi ngủ sẽ cảm thấy không


thoải mái.”


Darien cầm công cụ, bắt đầu giúp Neo nhặt hạt cát.


“Có chút hạt cát ở phía dưới làn da.”


“Ngươi xé da ra để lấy là được.”


“Được rồi.”


“Có phải có chút buồn nôn không?”


“Không, không có, còn rất giải trí, đã ghiền.”


“Ừm?”


“Lần sau ngài đánh nhau bị thương như vậy nữa, nhất định phải nhớ gọi ta đến


giúp ngài xử lý, ho… công việc này thật là để người ta thấy vui vẻ.”


“Ta nói ngươi nghe này…”


“Ngài nói.”


“Bây giờ ngươi làm ta thấy hơi buồn nôn rồi đấy.”


Neo không đến họp, Karen cũng không có gì quá ngoài ý muốn.


Người khác đều là sợ dạy hết cho học sinh rồi mình chết đói, còn Neo thì học


sinh mới vừa lên tay thì hắn lập tức lười biếng; việc ngươi không biết làm, hắn


có thể giúp ngươi, chuyện ngươi biết làm, phi, đừng có mơ mà lợi dụng ta.


Dưới hiệu lệnh của Karen, Muri bắt đầu tập hợp.


Mấy ngày nay trong toàn bộ chiến tuyến chìm vào trong một sự “Yên tĩnh”


tương đối quỷ dị.


Bên phía Trật Tự chiếm giữ thế chủ động tuyệt đối, tâm trạng rất bĩnh tĩnh, mỗi


ngày các bộ phận đều dựa theo sự sắp xếp của Đoàn trưởng tập đoàn quân, vào


khoảng thời gian xác định lợi dụng vũ khí tầm xa tấn công vào vị trí xác định,


giống như là đến buổi đi làm vào chấm công, không cần tăng ca hay tham gia


team building.


Còn bên phía liên quân, chỉ có thể tiến hành đánh trả trên quy mô nhỏ, pháo


chiến truyền thống là không đánh được, bởi vì hậu cần của liên quân sớm đã bị


cắt đứt, vật liệu chiến tranh bây giờ rất khan hiếm, cái gọi là “Đánh trả” thì cũng


chỉ đơn giản là thông qua phương thức rất miễn cưỡng này mà chỉnh đốn sĩ khí


của quân lính một chút, cũng không thể cứ bị động chịu đòn như vậy.


Hai bên đều đang đợi đến ngày “Kết quả”.


Cũng vào hôm nay, trước lúc họp, Karen nhận được hai bức công hàm.


Một bức là của Phó chỉ huy của quân phòng thủ trong cứ điểm mà quân đoàn


của mình và Đoàn chính quy thứ 12 đang giáp công, sắp đến sẽ tự mình đến


doanh trại để trao đổi về vấn đề đầu hàng và đãi ngộ sau đó;


Một bức thì là đến từ bộ ngành tình báo bên mình xác minh rằng liên quân đang


bố trí hậu cần tiếp ứng ở phía sau chiến tuyến, từ đó thì có thể suy đoán ra kế


hoạch và con đường rút lui của lực lượng liên quân còn sót lại trên đầu chiến


tuyến này.


Lần này, hiệu quả công tác của bộ ngành tình báo rất rõ rệt.


Thật ra, từ sau thắng lợi của Karen trong trận chiến lần trước, khi báo cáo được


đưa lên, ngành tình báo gặp áp lực rất lớn, thậm chí có thể nói là bị phê bình.


Bên phía ngành tình báo các ngươi rốt cuộc tệ hại đến chừng nào mới có thể để


cho tướng quân tiền tuyến phải dùng phương thức giấu diếm mục đích để lừa kẻ


địch mà tác chiến?


Cũng chỉ có Karen, đổi lại những tướng lĩnh khác, một là không dám làm như


thế, hai là cho dù dám làm như thế cũng không dám nói rõ ràng ra như vậy, nếu


thật sự làm ngành tình báo khó chịu, vậy bọn hắn cũng có thể dùng rất nhiều


loại phương pháp để khiến ngươi buồn nôn.


Chỉ có điều bản thân Karen là xuất thân từ Đòn Roi Kỷ Luật, không nói đến


việc mình đảm nhiệm Quân đoàn trưởng quân đoàn Đòn Roi Kỷ Luật, sau lưng


còn có Người Cầm Roi ủng hộ, mà công tác tình báo trên chiến trường chủ yếu


là do phía Đòn Roi Kỷ Luật phụ trách, việc thanh tra gian tế trong nội bộ cũng


là do Đòn Roi Kỷ Luật phụ trách, cho nên nói chính xác thì việc này giống như


“Tự phê bình bản thân”.


Bởi vậy, ngành tình báo không chỉ phải đưa mặt ra bị đánh vì Karen, còn phải


tiếp tục phí hết tâm tư hầu hạ vị thiếu gia này cho tốt.


Hai bức công hàm gấp lại cùng một chỗ, ý đã rất rõ ràng.


Karen mỉm cười nói: “Vị quan chỉ huy này, ngược lại là rất quyết đoán.”


Mượn dùng danh nghĩa giả đầu hàng tìm kiếm cơ hội phá vòng vây rời đi, vì thế


không tiếc đặt mình vào tình cảnh nguy hiểm, đến nơi đây để gia tăng sự tin


tưởng, bỏ qua góc độ lập trường thì chỉ dựa vào tinh thần trách nhiệm và dũng


khí này thật đúng là đã đủ để thán phục.


Nhưng đứng trên lập trường của Karen, đây rõ ràng là muốn xem mình như khỉ


mà đùa nghịch.


“Quân đoàn trưởng, để ta đi phụ trách tiếp đãi hắn.”


“Ừm, ngươi đi đi, chiêu đãi cho thật tốt, diễn trò phải theo kịch bản.”


“Được rồi, Quân đoàn trưởng.”


“Lại ban bố mệnh lệnh cho bốn quân đoàn kia, chờ đến khi kẻ địch phá vòng


vây, bọn hắn nhất định phải lập tức khởi hành, nhanh chóng hướng đến vị trí chỉ


định, nói cho bọn hắn, ta đã để cho bọn hắn nghỉ ngơi đủ lâu, đến lúc đó ai dám


làm hỏng chiến sự, ta sẽ đưa tên đó đến toà án của Đòn Roi Kỷ Luật!”


“Vâng, thuộc hạ đã rõ.” Khi Muri quay người định rời khỏi lúc, Karen kêu hắn


lại:


“Đúng rồi…”


Muri dừng bước lại, quay mặt lại hướng Karen, chờ đợi dặn dò.


“Vị quan chỉ huy này, cũng là Sinh Mệnh Thần Giáo ….”


“Đúng vậy, không sai.”


Lực lượng liên quân mà Karen đối mặt ở vị trí này, thật ra chủ yếu là của Sinh


Mệnh Thần Giáo và Đại Địa Thần Giáo.