MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2690: Rasma lo nghĩ (5)

Số 13 Phố Mink

Chương 2690: Rasma lo nghĩ (5)

1,474 từ · ~8 phút đọc

“Vụt!”


Verden vung một gậy hoàn mỹ, bóng bị đánh bay ra ngoài.


Ở bên người hắn, Đại tế tự vỗ tay nói: “Không tệ, rất tốt.”


Verden cười nói: “Chỉ là học được một chút từ ngài.”


“Verden, mỗi lần ta có một sở thích mới, ngươi luôn có thể để cho ta không thấy


cô đơn.”


“Đi theo bước chân của ngài là bản năng và càng là vinh quang của ta.”


“Được rồi, dù sao cũng đã quen làm Người Cầm Roi, trình độ nịnh hót bây giờ


của ngươi nếu so sánh với ta lúc còn trẻ thì kém hơn quá nhiều.”


“Ha ha.” Verden ngượng ngùng cười một tiếng.


Ngồi trên vị trí đứng đầu của một hệ thống mẫn cảm, một vài thời điểm, đóng


vai chất phác và ngu xuẩn cho người ở trên xem, gần như đã trở thành nhiệm vụ


cố định mỗi tháng.


Đương nhiên, cũng giống như bản thân Verden chỉ cần cúi đầu xuống thì trong


nháy mắt có thể nhìn thấy rõ ràng tâm tư của thuộc hạ vậy, hắn biết, Đại tế tự


hẳn là cũng có thể nhìn ra được mình cố ý diễn trò, nhưng hai bên tương tác,


vốn là cố ý thể hiện “Thái độ”.


Lúc này, hẳn là “Đại tế tự” đang phê duyệt đến phần văn kiện nào đó ở Thần


Điện công vụ, Norton đang đánh cầu nói:


“A, tiểu Verden của chúng ta lại đánh thắng trận, còn phát quân báo, nói rằng


chiến tuyến kia không còn chiến sự.”


Verden lập tức nói: “Rốt cuộc vẫn là người trẻ tuổi, cũng sẽ để lộ ra một chút


kiêu ngạo của người trẻ tuổi, nếu như lúc trước không phải đi theo ngài, con


mắt của ta cũng sẽ không chuyển từ trên đầu xuống dưới mặt.”


“Ha ha ha.” Đại tế tự cười, “Verden, nếu lúc trước ngươi biết cả việc đánh trận


thì ta sẽ cho phép con mắt của ngươi treo ở trên đỉnh đầu, không cần phải dời


xuống.”


“Vậy sau này không thể gọi hắn là tiểu Verden, ta phải đổi tên gọi tiểu Karen.”


“Ngươi đấy, thật sự là cái gì cũng đùa được.” Đại tế tự đưa tay vỗ vỗ bả vai


Verden, “Ta thật lo lắng lỡ ta nói gì nhiều, để ngươi chán ghét hắn, đến lúc đó


khi đánh trận xong, ngươi sẽ tìm cơ hội xử lý hắn.”


“Chuyện này…ngài… “


“Ha ha ha, chỉ đùa một chút, chỉ đùa một chút, Daan cực kỳ thích hắn, còn


muốn tiếp tục đề bạt hắn, để hắn đi làm Quân đoàn trưởng của tập đoàn quân


chủ lực.”


“Vậy ngài không thể điều hắn đến chỗ Daan, chờ sau khi chiến sự kết thúc, ngài


phải trả hắn lại cho ta.”


“Nếu là của ngươi, thì sẽ luôn là của ngươi, chúng ta không nên gây áp lực cho


hắn, để chính hắn chọn thôi.”


“Để chính hắn chọn? Không, Đại tế tự, việc này sao có thể … “


“Nhìn xem hắn sẽ chọn chúng ta, hay sẽ chọn Thần Điện.”


Verden: “…”


“Không nghĩ tới phải không, hắn cũng sẽ xuất hiện trên danh sách hậu tuyển


Đại tế tự.”


“Thuộc hạ thất trách, thuộc hạ chưa từng thăm dò được tin tức này, chủ yếu là vì


Karen quá trẻ tuổi.”


“Điều này nói rõ gì?” Norton vung gậy, “Vụt!”, sau khi bóng bay ra ngoài,


Norton tiếp tục nói, “Nói rõ là Thần Điện của chúng ta cho rằng ta có thể trường


thọ.”


“Thuộc hạ sẽ sắp xếp.”


“Không, không cần, ngươi không cần can thiệp, nếu Thần Điện đã chuẩn bị


xong một cái danh sách, vậy thì cũng bớt việc cho chúng ta, chúng ta đối chiếu


theo danh sách này cùng xem xem, nhìn xem có ai ngả theo chúng ta không, nói


không chừng sẽ có đấy, chúng ta có thể bớt việc.”


“Thế nhưng người trong danh sách của Thần Điện, gần như đều ngả về phía


Thần Điện.”


“Như vậy thì đã sao? Ngươi quên rồi à, lúc xác lập ta là người kế nhiệm của


Rasma, biệt hiệu của ta là gì?


Không, hẳn là cái đám người do ta cầm đầu có biệt hiệu là gì?


Lúc trước,


Trong giáo không ít người gọi chúng ta là … trung thành nhất “Chó săn trung


thành nhất của Thần Điện”.”


Thành phố La Giai.


Mason đang đẩy cha của mình là Dis tản bộ phơi nắng, Dis vẫn nhắm chặt hai


mắt ngủ say, Mason thì không ngừng nói chuyện, nói những chuyện nhỏ linh


tình của mình, vợ mình, của Nhà Tang Lễ.


Trước khi mình cũng không quá dám nhiều lời trước mặt cha, bây giờ ông ấy


ngủ say bất tỉnh, mình ngược lại thì càng nói nhiều hơn.


“Thằng nhóc Karen này, đã rất lâu rồi không viết thư, điện thoại cũng không


gọi, chắc là đang bộn bề công việc ở Wien.”


Lúc này, Mason nhìn thấy Rasma ngồi trên ghế dài bên bờ sông, nhiệt tình chào


hỏi đối phương.


“Này, Cha xứ Rasma!”


Rasma không đáp lại Mason giống thường ngày, trong tay cầm một tờ báo, nếu


như ánh mắt của Mason có thể xuyên thấu qua tờ báo mà nói thì có thể trông


thấy gương mặt xanh xám của Cha xứ Rasma ở đằng sau.


Lực lượng của Trật Tự bị cấm tiến vào thành phố La Giai, nhưng những người


của các giáo hội khác thì không, ngẫu nhiên, ở thành phố La Giai cũng sẽ có


người của giáo hội khác đến lui, có đôi khi, bọn hắn sẽ mang theo một chút báo


chí giáo hội.


Rasma mặc dù không thể chủ động đi liên lạc với phía ngoài, nhưng hắn cũng


có thể thông qua cách “mượn” để biết một chút tin tức phía ngoài.


Lúc trước, hắn chỉ có thể trông thấy tin tức của Karen trên Tuần Báo Trật Tự.


Còn bây giờ… thì không cần đến Tuần Báo Trật Tự, hình như tùy tiện xem nhờ


báo chí của một giáo hội nào đó, đều có thể rất dễ dàng nhìn thấy tin tức liên


quan đến Karen.


Trước đó không lâu, một vị nữ thần quan trẻ tuổi của Đại Địa Thần Giáo đi theo


giáo viên của mình du lịch, ở trong nhà khách gần ga tàu của thành phố La Giai


một đêm, Rasma lại đi xem nhờ báo.


Hắn phát hiện một cái hộp rất tinh xảo trong vali hành lý của nữ thần quan


người ta, ở trong hộp đựng đầy những tấm ảnh của Karen được cắt ra từ các mặt


báo và từng bức thư tình viết gửi Karen.


Nếu không phải Rasma không thể chủ động liên hệ với giới giáo hội, hắn thật


rất muốn kéo cái nữ thần quan trẻ tuổi kia dậy mà chất vấn cô ta:


“Chẳng lẽ ngươi quên Đại Địa Thần Giáo các ngươi đang đánh trận với Trật Tự


sao!”


Hiện tại, tờ báo mà Rasma đang cầm trong tay là số mới nhất của Nhật Báo


Nguyên Lý.


Nguyên Lý Thần Giáo cũng không tham dự vào trận chiến giữa hai bên trên sa


mạc, duy trì trung lập, cho nên tin tức của Nhật Báo Nguyên Lý được rất nhiều


người quan tâm tình hình chiến sự chào đón, bởi vì nó tương đối khách quan.


Trong số báo này, có đăng chiến tích huy hoàng mà tập đoàn quân số 9 của Trật


Tự giành được, đến lúc này, Rasma mới biết được, Karen không chỉ làm đến


Quân đoàn trưởng quân đoàn Đòn Roi Kỷ Luật, còn lên làm quan chỉ huy tập


đoàn quân, theo lời dự đoán trên Nhật Báo Nguyên Lý, tiếp đó Karen sẽ còn


được bộ chỉ huy Kỵ Sĩ Đoàn Trật Tự nâng lên thêm một bậc.


Rasma liếm môi một cái, đưa tay che lồng ngực của mình.


Trong mắt người ngoài, tốc độ thăng tiến của Karen đã vô cùng đáng gờm, mà


tin tức Rasma biết về bên ngoài đều là xem nhờ, đứt quãng không ăn khớp, cho


nên trong góc nhìn của Rasma, tốc độ thăng tiến của Karen quả thực đã quá


kinh khủng!


Cái thằng nhóc này là đem sự tăng cường cảnh giới đáng sợ lúc còn trẻ của ông


nội nó sang việc thăng chức trong giáo hội sao?


“Hô ….”


Rasma không khỏi cảm thấy may mắn nói:


“May mà ta sắp thành công bước ra một bước kia, nếu không thì theo tốc độ


này, nếu cho thằng nhóc kia thêm mười năm… chẳng phải nó sẽ ngồi vào trên


vị trí Đại tế tự rồi sao!”