MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2696: Verden, hắn giống như ta năm xưa à (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 2696: Verden, hắn giống như ta năm xưa à (3)

1,494 từ · ~8 phút đọc

“Vâng, thưa ngài.”


Karen nhận lệnh, thật ra đây cũng là điều mà anh muốn, trên chiến trường mình


có thể có được quyền tự chủ cao nhất, muốn đánh làm sao thì tuỳ vào ý của


mình, khuyết điểm đó là… nếu như đánh không tốt hoặc không thuận lợi thì dễ


biến thành tình thế giằng co phí thời gian.


Nhưng nói như thế nào đây… đó mình chỉ huy quân đoàn Đòn Roi Kỷ Luật,


hiện tại tính thêm Đoàn chính quy thứ 12 rồi lại bổ sung thêm 2 cái Đoàn chính


quy khác, không có Đoàn dân binh cản trở, lực lượng trong tay mình không thể


nghi ngờ rằng đã được gia tăng sức mạnh rất nhiều, Karen tin tưởng năng lực


của mình …ừm, tin tưởng năng lực của Neo.


“Ở dãy núi Zuma đã ở trong tình thế giằng co rất lâu, ta dự định thay đổi lực


lượng ở đó, đổi sang lực lượng của ngươi, nếu như có thể mà nói, ta hy vọng


sớm ngày trông thấy hiệu quả ở đầu chiến tuyến đó.”


“Vâng, thuộc hạ đã rõ.”


Karen xác nhận, thật ra vốn không tồn tại thứ gọi là sự lựa chọn, Daan đã chọn


sẵn chiến trường cho mình ngay từ đầu.


Nhưng mà như vậy cũng không tệ, thay vì đánh phụ trợ cho tập đoàn quân có


Kỵ Sĩ Đoàn, còn không bằng chạy tới chiến tuyến khác mà không ngừng kiếm


quân công, như thế thì còn có cảm giác tồn tại hơn.


Mặt khác, đi thêm vài nơi, cũng có thể đào móc thêm một chút tư nguyên, ví


như quặng mỏ ở dưới hẻm núi Kyas đã khôi phục tổ chức khai thác, một bộ


phận khoáng thạch sẽ được chuyển về đại khu thành phố York, xem như chảy


vào ngân khố thúc đẩy cải cách của đám Alfred.


Nhưng loại thu nhập nhỏ này còn chưa đủ để giải khát, mình đi thêm mấy nơi,


cũng có thể tiện đường trộm mộ.


Đúng vậy, không sai, đến bây giờ Karen cũng không quên mục đích ban đầu.


Sau đó, là thời gian dùng cơm, ngoại trừ Karen ra, đều là quân nhân chuyên


nghiệp, tốc độ ăn rất nhanh.


Chờ sau khi Daan đặt nĩa xuống, những người còn lại chưa ăn xong hay đã ăn


xong rồi, cũng đều buông dao nĩa xuống mà ngồi thẳng người.


“Cứ như vậy đi.”


Đám người Karen đứng dậy cáo lui.


Sau khi ra khỏi lều, ba vị quân đoàn trưởng đứng trước mặt Karen, bọn họ đang


đợi người lãnh đạo trực tiếp mới của mình nói vài lời dạy bảo, xem như làm


xong quá trình.


Nhưng quá trình của vị cấp trên mới này, để bọn họ có chút ngoài ý muốn, đồng


thời cũng đều nở nụ cười.


“Các vị, nộp cho ta báo cáo về quân nhu mà quân đoàn các ngươi đang cần bổ


sung, ta để cho Người Cầm Roi giúp mọi người thúc giục.”


…


Auggie bay người từ trong đầm băng ra, sau khi lượn vòng ở phía trên, mở


miệng rồng ra, sử dụng năng lực băng sương của mình, để nhiệt độ của nơi này


lập tức hạ xuống một giới hạn đáng sợ.


Người Cầm Roi nằm ở trong đầm băng, chất lỏng lạnh lẽo bốn phía trong môi


trường cực hàn hoá thành một thứ vật chất đậm đặc giống như keo dính.


Sau hồi lâu, Người Cầm Roi mở mắt ra.


Auggie dừng dùng sức mạnh, thân rồng đáp xuống ở trên bờ, trong mắt toả ra


cảm xúc ân cần.


Quan hệ giữa Auggie và Người Cầm Roi, rất như là chủ tớ, sủng vật, nhưng


không thể phủ nhận là trong lòng Auggie, Người Cầm Roi vẫn luôn đóng vai


nhân vật “Người cha phong kiến nghiêm khắc”.


“Vấn đề của ngài càng ngày càng nghiêm trọng.”


Hàn độc trong trong cơ thể Người Cầm Roi, dùng cách đóng băng chỉ có thể thư


giãn, lại không cách nào thật sự trị liệu, ngược lại sẽ bởi vậy mà bệnh tình ngày


càng nặng hơn.


Verden không để ý đến câu quan tâm này, hắn từ trong đầm nước đi ra, nhẹ cử


động cơ thể, mảnh băng ở trên người lập tức tiêu tán.


Nhưng mà Verden không biết, ngay trước đó không lâu, con rùa khổng lồ ở


dưới Thần Điện công vụ cũng nói ra lời tương tự với Đại tế tự.


Cửa phòng làm việc bị mở ra, Miegel mặc một bộ quần áo nặng nề dán đầy tinh


thạch thuộc tính hoả để giữ ấm, cầm theo một phần báo cáo đi đến, hắn đem báo


cáo đặt ở trên bàn làm việc.


Verden cầm lấy báo cáo, phất tay, Miegel như được đại xá, vội vàng chạy ra


khỏi văn phòng, nếu hắn ở lại chỗ này thêm một chút nữa thì ngay cả linh hồn


đều sẽ bị đông lạnh.


Cái phần báo cáo này, ghi chép tin tức về việc Thần Điện tiếp xúc với những


người trên danh sách ứng cử, thậm chí ngay cả đối thoại của rất nhiều người đều


bị ghi lại.


Đây mới là chỗ kinh khủng nhất của Đòn Roi Kỷ Luật, xúc tu của hệ thống này,


thật ra ngay cả bên trong Thần Điện đều thẩm thấu vào, chỉ có điều lúc trước đã


kiềm chế rất nhiều, những việc liên quan đến hậu tuyển, Đại tế tự đã tự ra lệnh,


cho nên cường độ thăm dò cao chưa từng có.


Những Trưởng Lão Thần Điện cao cao tại thượng kia, sao bọn hắn lại có thể xử


lý công vụ, bọn hắn là cần rất nhiều người phục vụ và quán triệt ý chí, cái này


để cho Đòn Roi Kỷ Luật có không gian thao tác rất lớn.


Phần báo cáo này, có lẽ ngay cả những Trưởng Lão Thần Điện kia cũng không


kịp xem đâu, lại xuất hiện ở trên bàn của Verden trước.


Chờ đến khi Verden nhìn thấy phần của Karen, lúc này lông mày của hắn nhíu


lại:


“Ta cho rằng Đại tế tự là quản gia phụ trách phục vụ thần điện.”


“Thân là tín đồ Trật Tự, ta thề sống chết bảo vệ quyền uy của Đại tế tự.”


Verden không nhịn được mắng mà mắng trong lòng:


“Cái tên Daan lanh chanh ngu xuẩn này, vẽ vời thêm chuyện kiểm tra làm gì, bị


thằng nhóc kia nhận ra.”


Verden lại cười, hắn nghĩ tới Đại tế tự gần đây vẫn luôn xưng hô Karen là “Tiểu


Verden”;


Hắn tự nhủ:


“Tiểu Nor của chúng ta “


Tên, cuối cùng không dám nói ra thẳng miệng, chỉ có thể thay đổi phương thức


khác:


“Daan, ngươi cho rằng trò xiếc kém cỏi này của ngươi, có thể gạt được tiểu tế tự


của chúng ta sao?”


Sau khi nói xong câu này, bộ mặt vốn bị đông cứng của Verden ửng hồng lên,


cảm giác kích thích và hưng phấn khó tả đang kích thích máu huyết của hắn lưu


thông.


Lập tức, Verden ấn cái chuông trên bàn, Miegel ăn mặc thật dày lại chạy vào.


Verden cầm bút lên, trực tiếp bôi đi ghi chép đối với Karen trong báo cáo của


Thần Điện, đưa cho Miegel, nói:


“Làm lại một phần khác, phát cho Thần Điện công vụ.”


“Vâng, Người Cầm Roi.”


Miegel cầm báo cáo, lại chạy nhanh ra, tiếp theo, trong báo cáo mà Đại tế tự


nhận được, không có ghi chép về câu trả lời của Karen đối với Thần Điện, chỉ


có câu trả lời đối với bài kiểm tra của Daan.


Verden làm như vậy không phải là vì giúp Karen trải đường, giúp hắn loại bỏ


nguy cơ, Verden cũng không có lòng hảo tâm như vậy, càng sẽ không đối xử tốt


với Karen đến mức độ này;


Verden cũng không phải sợ khi Đại tế tự nhìn thấy hai kiểu trả lời mà sẽ thất


vọng, Đại tế tự là người có lòng dạ rất rộng rãi; theo Verden hiểu rõ, sau khi Đại


tế tự nhìn thấy, không những sẽ không tức giận, ngược lại sẽ cười ha ha.


Nguyên nhân hắn làm như vậy là vì một lời nói dối, nhất định phải cần càng


nhiều lời nói dối để phối hợp, hắn có thể có việc giấu diếm Đại tế tự, Đại tế tự


cũng cho phép Verden giấu diếm mình thứ gì đó, nhưng với điều kiện tiên quyết


là … không nên để bị phát hiện.


Cho nên, điều mà Verden không muốn nhìn thấy chính là sau khi Đại tế tự cười


xong thì tự nhủ một câu:


“Thằng nhóc này nào có giống ngươi, rõ ràng hắn giống như ta năm xưa… “