MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2706: Cướp đoạt (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 2706: Cướp đoạt (2)

1,274 từ · ~7 phút đọc

Kaixi cảm khái nói: “Có đôi khi cảm thấy thật đáng tiếc, khi con trai cần có


người dẫn dắt và giáo dục, trong lúc anh bệnh, em rời nhà nhậm chức, chờ sau


khi chúng ta trở về, phát hiện con trai mình đã trưởng thành, mặc dù sẽ còn


nghịch ngợm liều lĩnh, nhưng thực chất ở trong thì nó đã rất chín chắn.”


Eisen: Người làm mẹ như em không tham dự, nhưng người làm cha như anh


vẫn luôn lấy thân phận Memphis mà đi cùng với con trai.


Do dự một chút, Eisen vẫn an ủi: “Suy nghĩ theo phương diện tốt, có lẽ nếu


chúng ta kèm cặp và giáo dục nó, con trai sẽ không trở nên tốt hơn.”


Kaixi sửng sốt một chút, nhìn xem chồng của mình: “Cám ơn anh đã an ủi, nếu


như đây được tính là lời an ủi.”


“Xẹt!”


Lucie ngồi ở bên cạnh châm một điếu thuốc, không tham dự vào cuộc thảo luận,


thật sự là cô cũng đã chán rồi, mỗi lần “Ngừng việc nghỉ ngơi”, anh và chị dâu


đều ngồi nói chuyện về con trai, làm cho cô cũng bắt đầu nhớ con gái của mình.


Kaixi mở miệng nói: “Anh nói xem, nếu như cuối cùng con của chúng ta không


thành đôi với con gái nhà người ta, có phải sẽ rất mất mặt hay không?”


“Em thấy mất mặt à?”


“Ý của em là, con của chúng ta.”


“Sẽ không, đây chính là thanh xuân, trải nghiệm, cảm nhận, đó là những kỷ


niệm tốt đẹp, ưu thế của thanh xuân cho phép nó không cần phải để ý đến


những kết quả này.”


“Lời này, có chút quen tai, lúc trước khi anh và em được giới thiệu để gặp mặt


làm quen, có phải anh đã nói với em những lời tương tự không?”


“Không có.”


Lucie lập tức nói bổ sung: “Có, bởi vì đây là những câu ghi lại trong bút ký của


chị cả, anh ấy học thuộc, sau đó nói với chị.”


Chị cả mà Lucie nói tới, là mẹ của Karen.


Kaixi hỏi: “Năm đó trước lúc chị cả xảy ra chuyện, cũng từng có thích người


nào sao?”


Lucie nhún vai: “Khi đó em còn nhỏ, em cũng không biết, nhưng xem xét từ nội


dung của nhật ký, chắc là có, khi đó Eisen lớn hơn, chị cả có dẫn theo anh ấy đi


chơi, anh ấy chắc chắn biết.”


Eisen nói: “Chỉ cả có người thích, trước lúc xảy ra chuyện, bọn họ cũng đã xác


định quan hệ.”


Kaixi nói: “Thật đáng tiếc, ta biết chị cả là thiên tài thật sự của gia đình, nếu


như chị ấy không xảy ra việc gì mà nói, con của chị ấy chắc chắn cũng sẽ vô


cùng ưu tú, vậy thì Richard của chúng ta, sẽ có thể có một người anh để dìu


dắt.”


“Ừm.”


Eisen thầm lên tiếng trong lòng: Quả thật vô cùng ưu tú, lúc chúng ta gặp nó


còn phải hành lễ, mặt khác, Richard sớm đã bị nó dìu dắt.


Kaixi cười nói: “Cho nên, khi đó anh nói với ta cái câu thanh xuân không cần để


ý kết quả gì đó này, thật ra trong lòng anh đã nghĩ muốn để em sinh con cho anh


phải không?”


“Ừm, đúng thế.” Eisen nhẹ gật đầu, “cái tên Richard này, vốn là khi còn bé lúc


chị cả và anh đùa giỡn với nhau thì chị ấy đã đặt giúp tên cho con trai của anh,


chị ấy còn đặt tên cho con gái nữa, đáng tiếc, chúng ta không thể sinh ra đứa thứ


hai.”


Lucie trêu chọc nói: “Vậy hai người vào lều ngủ một giấc đi, ban đêm chả nhẽ


toàn nghiên cứu trận pháp quân sự sao?”


Eisen hỏi ngược lại: “Chứ còn gì nữa sao?”


“A.” Lucie phun ra một vòng thuốc, “Nếu em và Duck có thể ở chung lều trong


doanh trại, em đã sớm tạo ra thêm đứa em trai hoặc em gái cho Lucia rồi.”


Eisen bị bệnh lâu nên cũng có kinh nghiệm, nhìn xem em gái mình, nhắc nhở:


“Em phải chú ý đến áp lực tinh thần bây giờ của mình đấy.”


“Em không sao.” Lucie lắc đầu, “Trận pháp sư ở cùng lều với em kìa, cô ta


giống như một người vô ưu vô lo vậy, mỗi ngày còn có thể ngân nga điệu khúc


rồi tự khiêu vũ, em cũng không thể kém hơn cô ta.”


Eisen nói: “Người ta là xuất thân từ trong Không Gian Khai Thác, không kể đến


trình độ nghiệp vụ, chỉ nói đến tố chất tâm lý thì chúng ta vốn thua kém người


ta nhiều lắm.”


“Em biết, nhưng mà, em cảm thấy tố chất tâm lý của anh rất cứng cỏi, không


nhìn ra anh có áp lực gì cả, ngược lại sau khi tới đây thì trở nên càng ngày càng


sáng sủa, thật sự giống như con người của anh trong quá khứ đã trở về, đúng


không, chị dâu, lúc trước vì thế chị mới để ý đến anh ấy, đúng không?”


Kaixi gật đầu: “Đúng là vậy. Nhưng mà chị càng thấy tò mò hơn, lúc trước sao


Eisen lại để ý đến chị.”


Lucie nói: “Chắc vừa thấy mặt là thích nhỉ?”


Eisen đáp lại nói: “Em cho rằng ai cũng giống em sao, vừa gặp mặt là thích,


không phải là người đó cũng không gả, nổi cáu với cha mẹ rồi tuyệt thực?”


Lucie và chồng của mình là Duck, thật sự sau khi tiếp xúc với nhau khi hợp tác


trong một nhiệm vụ rồi thích nhau, lúc ấy Deron không đồng ý, nhưng không


chịu nổi con gái của mình một lòng kiên trì.


Cho nên trong rất nhiều năm trước đây, Duck chân trước vừa xưng hô cấp trên


của mình là ngài, chân sau vợ mình đến thăm hoặc là đưa cơm cho mình thì cấp


trên của mình lại phải cung kính gọi vợ mình là ngài.


Kaixi hỏi: “Vậy thì vì sao?”


Eisen khoát tay áo: “Nào có nhiều cái vì sao như vậy, cảm thấy không tệ, vậy thì


ở cùng nhau đi.”


Dẫn dắt lâu như vậy, kết quả lại là một câu trả lời như thế, Kaixi chắc chắn là


không hài lòng:


“Chỉ đơn giản như vậy?”


“Đúng rồi, nào cần gì phải phức tạp?” Giọng nói của Neo truyền đến từ sau lưng


ba người, ba người lập tức xoay người, hành lễ với Neo, Neo mặc đồ ngủ khoát


tay áo, vừa ngáp một cái vừa ngồi xuống, tiếp tục nói, “Trong cuộc đời, gặp


được một người thích hợp, vậy là được rồi.


Trong tương lai, ngươi có thể sẽ gặp được tốt hơn, cũng có thể sẽ gặp được


người càng tệ hơn, nhưng những điều đó đều không quan trọng, giống như một


mã cổ phiếu mà ngươi không đầu tư, về sau nó có tăng giá hay giảm giá đều


không liên quan gì đến ngươi, ngươi cũng hoàn toàn có thể không cần để ý đến.


Mặc dù đời người rất dài, nhưng tỷ trọng của tình yêu thật ra chỉ chiếm một tỉ lệ


rất rất nhỏ, bằng không thì nhân loại lại phát minh ra những thứ như thơ văn, ca


kịch, hội họa để làm gì?


Không phải là vì yêu đến nỗi phiền chán, dù sao cũng phải tạo ra một vài sở


thích khác.”