MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2716: Ngươi là tương lai của Thần Giáo (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 2716: Ngươi là tương lai của Thần Giáo (1)

1,234 từ · ~7 phút đọc

Miegel không thể nào hiểu được ý nghĩa câu nói “Tháo bỏ dây cương” của


Người Cầm Roi là có ý gì;


Hắn thấy, Người Cầm Roi có thể nói là dốc lòng bồi dưỡng Karen, không chỉ


thu nhận Karen vào tổ chức các thành viên trực hệ của mình, còn đưa vị trí


Quân đoàn trưởng cho Karen, trong lúc chiến tranh càng tự mình đốc xúc hậu


cần … như thế này mà là Karen đang bị tròng dây cương sao?


Nhưng mà cho dù không hiểu thì cũng không ảnh hưởng đến vẻ hâm mộ trên


gương mặt của Miegel đối với Karen.


Karen cúi đầu, rất cung kính mà nói với Người Cầm Roi:


“Ngài nói quá lời, ta vẫn luôn rất may mắn và cũng rất biết ơn vì mình có thể


được làm việc dưới trướng của ngài.”


Miegel thầm nghĩ: Xem này, không chỉ ta không hiểu, ngay cả Quân đoàn


trưởng Karen cũng không hiểu.


Nhưng mà, một câu nói tiếp theo để Miegel phát hiện hình như chỉ có mỗi mình


là không hiểu.


Karen nói: “Ta thường xuyên cảm thấy áy náy và sợ hãi, bởi vì ta rõ ràng rằng


sự nhiệt huyết và tuỳ ý của mình đều nhờ vào lòng dạ và sự sắp xếp của ngài.


Có đôi khi ta rất rõ ràng rằng chuyện mà mình làm sẽ tạo ra hậu quả gì, biết


ngài sẽ bởi vậy tức giận mà nhưng vẫn lựa chọn làm như thế, mà ta lại cực kỳ


yên tâm cho rằng sẽ không gặp phải những chuyện phiền lòng kia. Bởi vì ta


biết, ngài không phải đang vì cho ta, ngài là đang vì sự nghiệp của Trật Tự.”


Khi lãnh đạo đến thực tế, ngươi phải biết đầu cơ; khi lãnh đạo muốn tình cảm,


ngươi phải biết cao nhã;


Khi Verden nói ra “Người đánh xe ngựa” và “Dây cương”, Karen biết rằng


Người Cầm Roi đang muốn rút ngắn khoảng cách với mình, vậy mình nhất định


cũng phải nói một ít lời quan tâm thậm chí là buồn nôn.


Những lời này cũng là không phải đang nói mò, càng không phải chỉ đơn giản


là vì để vuốt mông ngựa, dù gì thì Neo cũng đã từng nói: Cậu đoán xem trong


lúc nóng giận Người Cầm Roi có thể đập chết cậu luôn không?


Mà sở dĩ Karen có thể liên tục thăm dò giới hạn của Người Cầm Roi là vì thật


sự đoán chắc người ta sẽ xem đại cục làm trọng.


Ta biết hành vi của ta sẽ để cho ngươi rất tức giận, để ngươi ngồi ở trong văn


phòng mà mắng ta, nhưng ngươi sẽ không bởi vậy mà nhằm vào ta, chèn ép ta,


chỉ cần ta làm việc tốt, ngươi còn phải ngăn chặn tất cả sự bất mãn trong lòng


để giúp đỡ và nâng đỡ ta.


Trong mắt Miegel lộ ra sự mờ mịt, Karen trả lời, hắn nghe không hiểu hoàn


toàn, nhưng tố chất nghề nghiệp để bản năng của hắn cảm thấy rất cao cấp.


Nếu như nói lúc trước chẳng qua là hắn cảm thấy năng lực của Karen trên


những phương diện kia vượt qua mình, nhưng mình cũng có sở trường trên


phương diện đặc biệt khác, nhưng bây giờ hắn rõ ràng cảm giác được mình bị


Karen áp đảo trên sở trường của chính mình.


Nều nghiền ngẫm câu nói này, đây là đang nhận lỗi sao? Đây là sám hối sao?


Không, đây rõ ràng là sự miêu tả cho cái gọi là lời tâng bốc tươi mát dễ chịu


nhất.


Nói bóng gió đó là trong lòng ta có sự thành kính với sự nghiệp Trật Tự, ta biết


trong lòng ngươi cũng có, hai người chúng ta giống nhau, cho nên ta có thể dựa


trên thái độ đối xử của ngươi mà lựa chọn phương thức trực tiếp và có lợi nhất


cho sự phát triển của sự nghiệp Trật Tự.


Miegel quay đầu nhìn về phía Người Cầm Roi, hắn trông thấy khóe miệng


Người Cầm Roi xuất hiện đường cong, Người Cầm Roi đang cười.


Nếu như nói lúc trước trong lòng Verden có oán khí và bất mãn với Karen bao


nhiêu, như vậy thì bây giờ hắn lại cảm thấy thoải mái bấy nhiêu.


Cảm xúc vui giận buồn bực thậm chí là vinh nhục của con người khi đặt trước


sự nghiệp vĩ đại thì lại đáng là gì?


Hắn biết, mình lại bị người trẻ tuổi trước mắt này nhìn thấu một lần nữa, nhưng


lần này, hắn không quan tâm, thật sự không quan tâm.


Bởi vì lúc Karen nói ra những lời này, vô hình chung đã làm mất đi sự nghiêm


túc giữa quan hệ cấp trên cấp dưới, tự nhiên mà trở thành những người cộng tác


hăm hở dắt tay nhau vì chí hướng chung.


Miegel không hiểu những điều này, đây cũng rất bình thường, bởi vì nó liên


quan đến cách cục.


Sau khi Karen trông thấy Thần Trật Tự ngồi quay lưng về phía kỷ nguyên, nội


tâm của anh, cách đối đãi các mối quan hệ, thậm chí là đối đãi với thế giới, đều


xuất hiện thay đổi.


Tranh giành có gì tốt, cẩn thận có gì hay?


Là tín đồ thành kính của Trật Tự, chúng ta có chuyện càng quan trọng hơn để


làm.


“Karen, ta rất muốn xé ngươi ra, cho nên, ngươi tốt nhất nên cầu nguyện rằng


mình có thể vẫn luôn thể hiện ưu tú như vậy, để cho ta cảm thấy ngươi có tác


dụng. Ta có thể trao cho ngươi đãi ngộ đặc biệt, nhưng điều kiện tiên quyết là


ngươi phải không ngừng chứng minh với ta rằng ngươi có tư cách để được đãi


ngộ.”


“Ngài sẽ thấy.”


“Tốt, ta sẽ nhìn xem.” Verden chỉ chỉ xuống phía dưới, hỏi, “Ngươi không cần


ra mặt chỉ huy sao?”


“Thưa ngài, phương án tác chiến đã được chuẩn bị cực kỳ kín đáo cẩn thận,


phương án dự phòng cho những tình huống ngoài ý muốn cũng đã chuẩn bị rất


đủ, cho nên việc tiến công tiếp sau sẽ tiến hành từng bước, trừ phi gặp được tình


huống đặc biệt ngoài dự đoán, nếu không ta cũng không cần phải ra mặt chỉ huy


thêm.”


“Không phải là vì cố ý đi cùng ta à?”


Karen hồi đáp: “Xin ngài thứ lỗi, trong mắt thuộc hạ thì việc đánh trận quan


trọng hơn so với đi cùng ngài.”


“Được thôi, Miegel, dựng ra một cái bàn đi, nếu ngài Quân đoàn trưởng của


chúng ta đã rảnh rỗi như vậy thì hãy giảng giải cho ta về trận chiến này, để cho


ta cũng hiểu được trận chiến rốt cuộc đang dùng chiến thuật gì.


Nhưng mà, trước đó phải nói một chuyện …” Verden nhìn về phía Karen, “Ta


chỉ phụ trách xem, chờ một lát nữa bất kể ta nói cái gì, ngươi cũng không nên bị


dao động, ta không làm chuyện người ngoài nghề can thiệp vào việc của người


trong nghề.”


“Vâng, xin ngài yên tâm.”


Miegel đi vào xe ngựa dời bàn ghế xuống, bày đồ ăn nhẹ và rượu lên