MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2729: Vứt bỏ ảo tưởng (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 2729: Vứt bỏ ảo tưởng (3)

1,277 từ · ~7 phút đọc

Hắn không dám điều tra bên phía Đại tế tự, nhưng bên phía Karen, với thủ đoạn


và nguồn lực của hắn thì hoàn toàn có thể điều tra Karen một lần, hai lần, ba


lần…


Mỗi người đều có bí mật, cấp trên cho phép thuộc hạ của mình có điều che giấu.


Nhưng bây giờ Verden gần như có thể chắc chắn, lý lịch và báo cáo về Karen


mà mình có trong tay, tuyệt đối không phải là một mặt chân thật nhất.


Cô nhi sao …


Chỉ là một đứa cô nhi trong sạch thôi sao?


Đại tế tự Rasma tiền nhiệm thuở nhỏ mất mẹ, được một thần quan trong giáo


nhận nuôi, từ đầu đã thể hiện ra thiên phú tu luyện cực mạnh và khả năng thấu


hiểu và tương tác với sức mạnh của quy tắc Trật Tự siêu việt người bình


thường, lúc này mới có thể bộc lộ tài năng trong trường học giáo hội, được nâng


đỡ cao hơn.


Trước lúc chính thức tham gia vào chính sự, ngoại trừ thiên phú tu hành ra thì


Rasma gần như là một tờ giấy trắng, điểm này, thể hiện ra cực kỳ rõ ràng từ trên


lý lịch của Rasma, bây giờ, Verden có quyền hạn để nhìn thấy những chi tiết


nhỏ nhặt và chân thật nhất trên lý lịch chưa chỉnh sửa của Đại tế tự tiền nhiệm.


Nhưng Karen là tình huống như thế nào?


Không chỉ có lý lịch vô cùng ngăn nắp, tốc độ thăng tiến kinh người, nhất là sau


khi tiếp xúc với hắn, phương diện xử sự và cách làm người biến thư ký bên


cạnh mình thành một kẻ ngu xuẩn; phương diện tầm mắt cách cục, nghiện nát


một đám thuộc hạ trực hệ mà mình đã dẫn dắt, biết làm việc, hiểu làm người …


còn biết đánh trận.


Verden nhìn xem tay trái của mình, ngày đó trên lưng Auggie, hắn bắt lấy cổ tay


Karen, bỏ thêm vảy của Auggie vào trong ly nước, lúc bắt lấy cổ tay đối


phương, hắn cảm thấy cấp độ năng lượng linh tính trong trong cơ thể Karen.


Hắn đang cố gắng che giấu, hoặc là nói che giấu vốn đã là một thói quen của


hắn, thế nhưng trong hoàn cảnh chiến trường khi ấy, trong lòng vẫn đang chập


chờn cảm xúc.. nên vẫn bị mình thăm dò ra được.


Verden rõ ràng, so sánh với tất cả năng lực để người ta khiếp sợ mà Karen thể


hiện thì thừ làm cho người ta khiếp sợ nhất, hẳn là thực lực cá nhân của hắn.


Đây là một đứa cô nhi.


Cái này thật sự là một đứa cô nhi sao?


Mà cái đứa cô nhi này lại không có trải qua sự bồi dưỡng trong hệ thống giáo


hội, mặc dù hiện tại trên danh nghĩa là hắn đang học tập trong Đại học của Thần


Giáo, nhưng đây chẳng qua là đang mạ vàng lý lịch.


Điều tra hắn,


Điều tra người đứng bên cạnh hắn,


Ngược về trước, tất cả thời kỳ, chỉ cần là người mà hắn từng tiếp xúc thì đều


tiến hành điều tra triệt để!


Đào móc tất cả, không chỉ nơi hắn từng ở mà cả nơi hắn từng đến, tiến hành


truy quét toàn diện!


Verden có thể dùng linh hồn của mình để đánh cược rằng tuyệt đối có thể đào


được thứ gì đó để mình chướng mắt.


Toàn bộ Trật Tự Thần Giáo, cũng chỉ có Verden hắn mới có thể có nguồn lực và


có năng lực để thúc đẩy việc này.


Nhưng hắn không có ý định làm như thế.


Bởi vì Đại tế tự cũng là xuất thân cô nhi …


Trước lúc Norton trở thành ứng cử viên cho vị trí Đại tế tự đời tiếp theo sau


Rasma, việc thân phận của hắn là người thừa kế của ngài Tiranus vẫn luôn là bí


mật.


“Ha ha ha … ha ha ha … “


Verden nở nụ cười, cười đến nỗi trong lòng có chút chua xót, cười đến nỗi có


chút bất đắc dĩ, cười đến nỗi để Auggie nổi lềnh bềnh bên cạnh, cảm thấy da


rồng của mình cũng bắt đầu nổi da gà theo, là một con Băng Sương Cự Long,


cô ta thế mà bị lạnh đến run rẩy.


Thật sự là hoang đường,


Thân là Người Cầm Roi Trật Tự Thần Giáo, đây là lần đầu tiên, không phải sợ


không tra ra được.


Mà là sợ …


Đừng thật sự tra ra được cái gì.


…


“Con trai, tranh thủ lúc còn nóng mà ăn đi.”


Kaixi đưa đồ ăn đến cho Richard.


“Cảm ơn mẹ.”


Richard cười nhận lấy, ngồi bên cạnh giường bệnh cha mình mà bắt đầu dùng


cơm. Trước mấy ngày trước, hai mẹ con còn ở chỗ này trợn mắt trừng nhau,


Richard càng rống lên mà nói chuyện với mẹ và cô mình.


Nhưng điều này cũng không hề ảnh hưởng đến hai mẹ con bây giờ cùng ngồi


một chỗ ăn cơm.


Trên thế giới này, thù hận giữa cha mẹ và con cái là dễ dàng hòa giải nhất.


Bởi vì trong lúc kết thù hận, trong lòng một bên hiểu rõ rằng, mặc kệ như thế


nào thì một bên khác cuối cùng cũng sẽ tha thứ chính mình.


Cũng bởi vì không e ngại như vậy nên sẽ dẫn đến một loại hiện tượng hay gặp


đó là giữa những người nhà thường tổn thương nhau một cách không chút kiêng


kỵ gì hơn là khi đối mặt với người ngoài.


Nhưng mà hành vi của Richard hôm đó trái lại cũng không thuộc về một nhóm


này;


Kaixi và Lucie cũng đã đến chỗ quân kỷ để nộp kiểm điểm, quân kỷ đã tiếp


nhận, nhưng bởi vì theo quân đoàn sắp chuyển sang một chiến trường khác cho


nên căn cứ theo tình huống hiện tại thì trước hết hai người sẽ tiếp tục giữ chức,


quá trình xử lý và trừng phạt cụ thể sẽ tiến hành áp dụng lúc chỉnh đốn sau khi


kết thúc giai đoạn.


Dựa theo điều lệ trong thời gian chiến tranh, lần này Kaixi và Lucie có khả năng


lớn sẽ bị tước đi công lao tích luỹ trong giai đoạn tham quân này, đây là xem


trên phương diện tình cảm khi bọn họ chủ động nhận tội kiểm điểm; bởi vì


trong quân đội, nhất là việc tự ý rời bỏ vị trí trong lúc chiến đấu, nếu thật sự


muốn làm lớn chuyện thì đến toà án cũng không có gì quá đáng.


“Chuyện ngày đó, là do mẹ không đúng, là do mẹ không tỉnh táo.”


“Đều đã qua rồi.”


Chuyện này Richard cũng không có cách nào an ủi, chỉ có thể nói, là bởi vì tính


chất của Đoàn dân binh khi thành lập, để mẹ và cô mình vốn không có bất cứ


kinh nghiệm gì trong quân đội mà chỉ dựa vào kỹ thuật để nhập ngũ nên quên


mất thân phận của mình trong thời điểm quan trọng.


Richard từng nghe Karen nói mục đích chủ yếu nhất của cuộc chiến tranh này là


Đại tế tự muốn luyện binh.


Richard cảm thấy, có lẽ, đây chính là hiệu quả của việc luyện binh đi, để những


thần quan giống như mẹ và cô mình nhận thức và làm quen với chiến tranh.


Kaixi hỏi: “Ngày mai sẽ phải dời đi sao?”