MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2737: Sự khinh miệt của Thần (4)

Số 13 Phố Mink

Chương 2737: Sự khinh miệt của Thần (4)

1,307 từ · ~7 phút đọc

Đám phóng viên chen chúc nhau ở lối đi nhỏ hai bên, tiếng máy ảnh liên tục


vang lên.


Hội nghị hôm nay không phải hội nghị kín, có rất nhiều phóng viên trong giới


giáo hội tham gia.


Người chủ trì hội nghị nói vài lời dạo đầu đơn giản, sau đó, đại biểu bên phía


Trật Tự phát biểu trước.


Daan giơ tay lên với Karen một cái, Karen gật đầu ra hiệu, đứng người lên, tay


cầm bản thảo phát biểu đi vào giữa phòng họp, ở trước mặt anh có một cái đài


nhỏ, phía trên đặt một món Thánh khí truyền âm.


Đám phóng viên mới vừa hơi yên lặng được một chút, lúc này lại giống như


dùng thuốc kích thích tập thể, lại chồm lên, xô đẩy lẫn nhau, tìm một góc tốt


nhất để quay chụp.


Trật Tự là phe thắng lợi trên chiến trường gần đây, bọn hắn vừa mới thắng được


một trận đại chiến dịch, khiến cho Liên quân vô cùng chật vật; mà phát ngôn


viên Trật Tự phái ra lần này lại là quân đoàn trưởng Karen. Silva, bất kể là hình


tượng của bản thân hay vẫn là lý lịch, đều rất thu hút sự chú ý, làm cái nghề


phóng viên này thì tự nhiên phải biết cái gì hấp dẫn quần chúng nhất.


Lần này tham quân đến tiền tuyến và giành được thắng lợi đã khiến cho Karen


vốn đã rất có danh tiếng trong thế hệ người trẻ tuổi của Thần Giáo, địa vị lại


tiếp tục tăng lên, đồng thời, bài phỏng vấn trên Tuần Báo Trật Tự với tiêu đề


“Vứt bó ảo tưởng, chuẩn bị chiến đấu”, càng khiến cho danh vọng của Karen


được đẩy lên mức độ cao chưa từng có.


Phái chủ chiến, vẫn luôn là phe mà khí huyết những người trẻ tuổi sục sôi ủng


hộ.


Sức ảnh hưởng này không chỉ giới hạn trong Trật Tự Thần Giáo, mà càng lan ra


cả ngoài giáo, rất nhiều tín đồ nam nữ trẻ tuổi của ngoại giáo, ban ngày khi tập


hợp cùng một chỗ thảo luận chiến sự sẽ hận không thể ăn thịt uống máu Karen,


nhưng khi ban đêm nằm ở trên giường nằm mơ thì trong đầu lại đều là Karen.


Dù sao thì thành tựu hiện tại của anh đã đạt đến mức độ mà người trẻ tuổi bình


thường nằm mơ cũng không dám mơ tới.


Mặc dù phần lớn ý mà Karen muốn biểu đạt lúc được phỏng vấn đều bị xuyên


tạc, nhưng bây giờ, anh không thể không trở thành nhân vật hình tượng mà bên


phía Kỵ Sĩ Đoàn của Trật Tự Thần Giáo muốn đẩy ra.


Phần bản thảo phát biểu này, cũng là Daan đưa chủ đề tư tưởng, còn Karen tự


mình viết ra.


Nói như thế nào đây, quá cực đoan, cấp tiến, cũng khuyết thiếu sự quan tâm


nhân văn, tràn ngập bá quyền và chủ nghĩa sô- vanh của tông giáo. Nhưng


không còn cách nào, đến vị trí này, nếu ngươi đã hưởng thụ những thanh danh


và sự ủng hộ này thì tất nhiên cũng phải đánh đổi vài thứ.


Loại quy tắc này, ngay cả Thần tử cũng không thể ngoại lệ.


Karen bắt đầu phát biểu, bản thảo diễn thuyết chỉ là một đạo cụ, sau khi cúi đầu


đọc lên vài câu thì bỏ nó ra, Karen rất tự nhiên đối mặt với một đám đại biểu


của Liên quân mà nói chuyện.


Chủ đề nói chuyện, có ba điều.


Thứ nhất: Trước đây ta vẫn chờ mong có thể đến chiến trường.


Thứ hai: Hiện tại, ta đang học tập và rèn luyện từ chiến trường, thu hoạch rất


lớn.


Thứ ba: Tương lai, ta mong có thể quay trở lại đây một lần nữa.


Có thể trông thấy biểu cảm phẫn nộ, không cam lòng, nhục nhã hiện lên rõ ràng


trên mặt của các đại biểu phía Liên quân, lúc này Karen chính là một cái dấu


hiệu mà Trật Tự Thần Giáo muốn thể hiện đối ngoại.


Trật Tự Thần Giáo là muốn dùng loại phương thức này để thể hiện thái độ cứng


rắn nhất đối với cuộc chiến này.


Chúng ta không e ngại chiến tranh, thậm chí chúng ta… hưởng thụ chiến tranh.


Thần Trật Tự vĩ đại mà chúng ta đi theo và thờ phụng vốn trỗi dậy từ trong


Thần chiến của kỷ nguyên trước.


Chiến tranh, mãi mãi cũng không thể khiến Trật Tự Thần Giáo sụp đổ, sẽ chỉ


tạo ra Trật Tự càng mạnh mẽ.


Khi trước mọi người công nhận Trật Tự Thần Giáo hùng mạnh, danh xưng đệ


nhất Thần Giáo sau khi Ánh Sáng diệt vong, đúng như danh tiếng của mình,


nhưng nó chỉ là một con sư tử đang ẩn núp;


Nhưng từ sau khi Đại tế tự tân nhiệm lên đài, còn sư tử này dần dần thức tỉnh,


không còn cam tâm dùng ánh mắt và tiếng gầm nhẹ để tuyên thệ quyền uy của


mình, ngược lại càng thích dùng răng nanh và vuốt sắc, dùng cơ thể cường tráng


và máu thịt của kẻ địch để vẽ lên hình tượng của mình một lần nữa.


Sau cùng, Karen nói ra lời tổng kết:


“Trật Tự Thần Giáo chúng ta có thể tiếp nhận thất bại, nhưng trong sự thất bại


của Trật Tự, tuyệt đối sẽ không cho phép có kẻ thắng.”


Phát biểu xong, Karen khoanh hai tay đặt trước ngực, hành lễ với bốn phía xung


quanh.


Có thể nói rằng các đại biểu bên phía Liên quân rất lễ phép, bởi vì bọn hắn cũng


không có ngắt lời trong lúc Karen phát biểu, thậm chí lúc Karen hành lễ sau khi


nói xong thì bọn hắn cũng đều nhao nhao đáp lễ; Nhưng chờ đến khi đáp lễ


xong, các đại biểu vốn đã bị loại không khí và thái độ này kiềm chế và tra tấn


đến cực điểm cũng không còn cách nào mà tiếp tục chịu đựng, bắt đầu gầm thét,


gào thét, chửi rủa.


Chúng ta thừa nhận Trật Tự hùng mạnh, nhưng nếu như Trật Tự thật muốn triệt


để vạch mặt để đối địch với toàn bộ giới giáo hội, vậy chúng ta cũng không tiếc


mà liên thủ để đưa Trật Tự đến kết cục giống như Ánh Sáng!


Đối với những lời chửi rủa, uy hiếp và chất vấn vọt đến như thuỷ triều này,


Karen rất bình tĩnh đứng ở nơi đó.


Khi được chứng kiến Thần Trật Tự ngồi ở đó chặn đường trở về Chư Thần, bây


giờ mình đứng ở chỗ này, đối mặt công kích ngôn từ của một nửa giới giáo hội


thì thật không tính là chuyện gì.


Không chỉ không cảm thấy áp lực, ngược lại có chút buồn cười.


Đã cố nhịn, nhưng lần này lại không quản lý tốt biểu cảm trên mặt, khóe miệng


của Karen vẫn cong lên một chút.


Các phóng viên cũng rất nhạy bén mà chụp lại.


Trong các số báo của ngày hôm sau, toà báo bên phía Liên quân vì kích động


thù hận, toà báo bên phía Trật Tự lại vì cổ vũ sĩ khí, còn các toà báo trung lập


thì gây chuyện ngồi xem kịch…


Tóm lại, rất nhiều toà báo sau khi đưa tin về cuộc “Đàm phán hoà bình” này thì


đều đặt tấm hình của Karen đối mặt với các đại biểu Liên quân sau khi diễn


thuyết xong lên trên trang nhất;


Ảnh chụp và tiêu đề cũng đều sử dụng một câu miêu tả giống nhau:


“Sự khinh miệt của Trật Tự.”