MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2795: Tặng cho ngươi ăn (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 2795: Tặng cho ngươi ăn (2)

1,727 từ · ~9 phút đọc

Buken ngây người, sau khi nghe được câu này, ánh mắt của hắn bắt đầu rời rạc,


không tiếp tục nhìn về phía Verden, mà là nhìn về phía tay và chân của mình,


trở nên bối rối, trở nên luống cuống, giống như là một cụ già mê mang khiếp


đảm.


Hắn vốn cho rằng Verden không biết bí mật này, thế nhưng Verden lại dùng thái


độ thẳng thắn như vậy mà nói cho hắn rằng, Verden biết


Buken buông tay ra, vũ khí của hắn cứ như vậy mà rơi vào biển cả.


Con bạch tuộc màu đỏ thấy thế lập tức chui vào đáy biển vớt vũ khí lên, lúc


muốn giao lại cho chủ nhân của mình thì lại trông thấy chủ nhân của mình vốn


không muốn đón lấy, ngược lại dùng răng không ngừng cắn xé mu bàn tay của


mình.


Verden không có vội vã ra tay, lựa chọn đứng yên không nhúc nhích.


Thật ra ngay cả bản thân hắn cũng không ngờ tới, vậy mà có một ngày mình lại


nói ra câu nói này.


Vì phát giác được thái độ bí mật của Đại tế tự mà hắn vẫn luôn cảm thấy lo


nghĩ, nhận bài tập từ Đại tế tự rồi lại đợi Karen đến bẩm báo câu trả lời, đây là


biện pháp mưu lợi, dù sao hai vị trên dưới đều là “Thần tử”.


Nhưng bây giờ, hắn mới ý thức được trong vô thức mình đã bị ảnh hưởng.


Cống hiến của Karen vào việc này chỉ là thứ yếu, chủ yếu là hắn đi theo Đại tế


tự lâu như vậy, sau khi thăm dò ý nghĩ nội tâm của Đại tế tự thì hắn vẫn lựa


chọn tiếp tục đi theo Đại tế tự như cũ …


Cho dù trên miệng không thừa nhận, nhưng trong đáy lòng, đã sớm công nhận


kết quả này.


Vẻ mặt Buken một hồi run rẩy một hồi cứng ngắc, phần lớn tín đồ phổ thông sẽ


chỉ xem Thần Trật Tự, Trật Tự Thần Giáo, Trật Tự như là một thể, Thần Trật


Tự chính là biểu tượng của tất cả.


Nhưng sự việc cũng không phải đơn giản như vậy, nếu không trong giáo sẽ


không tồn tại đoàn thể của chủ nghĩa giáo nghĩa nguyên thuỷ, cũng sẽ không có


nhiều như con đường, phương để đấu tranh như vậy.


Buken không có cách nào để lừa gạt mình, tương tự như khi chính hắn nói mình


không trốn sẽ không trốn vậy, hắn không cách nào che giấu sự tán đồng sâu


trong nội tâm mình đối với ý nghĩ vô cùng bất kính này…


Giáo nghĩa Trật Tự, trên mặt chữ không có viết ra rõ ràng, nhưng mỗi một


chương mỗi một đoạn mỗi một dòng, đều như không ngừng lặp lại mà la lên


rằng:


Thế giới không có Thần mới thật sự là thế giới Trật Tự.


Ngươi có thể không đồng ý với lý niệm cùng ý nghĩ của bọn hắn, ngươi có thể


phê phán bọn hắn xuống dưới đáy vực thẳm dựa trên ở luân lý đạo đức tín


ngưỡng của giáo hội, nhưng ngươi vẫn không có cách nào ngăn cản sự kính nể


từ trong nội tâm của mình đối với những người có can đảm và quyết đoán để


truy cầu một cái thế giới lý tưởng như bọn hắn.


Buken bối rối, đến lúc này thì hắn rốt cục nhận thức được sự chênh lệch.


Thua bởi đám điên này … không oan.


Buken thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, hắn hỏi: “Không có Thần, bao gồm cả lúc


Thần trở về thì giáo ta nên làm cái gì?”


Đây là một vấn đề thực tế không thể nào tránh né được.


Thần của chúng ta là hùng mạnh nhất, là bá chủ thời kì cuối của kỷ nguyên


trước; Thần của chúng ta tạo ra động tĩnh đầu tiên, dấu hiệu đầu tiên xuất hiện


đánh dấu cho sự trở về;


Chúng ta vốn có thể hết có tất cả khả năng để đón Thần trở về, sau đó trong kỷ


nguyên mới thì Trật Tự Thần Giáo lại có thể đứng ở địa vị siêu nhiên.


Lý tưởng thật vĩ đại, nhưng lại muốn từ bỏ ưu thế lớn nhất của mình, đưa mình


vào trong hoàn cảnh nguy hiểm nhất… sau khi Thần linh của những Thần Giáo


khác trở về, một Trật Tự Thần Giáo không có Thần sẽ phải làm sao bây giờ?


Verden đáp lời: “Người sống thì chết; người đã chết, lại chết thêm một lần.”


Buken mở ra hai tay: “Thế nhưng chúng ta sẽ thua hết tất cả mọi thứ.”


Không còn là “Đại tế tự của các ngươi”, mà là “Chúng ta”.


Verden nghiêng mặt qua, ánh mắt của hắn xuyên qua khoảng cách không gian,


nhìn vào trên người Karen đang ngồi trên ghế uống nước đá ở trang viên Tâm


Hải.


Cảm giác được ý thức của Người Cầm Roi bỗng nhiên khoá chặt mình, Karen


vô thức bưng ly nước đứng người lên, tiếp tục ngồi thì có chút không tiện.


Karen đứng dậy cũng khiến ba vị kia cũng đều đứng dậy theo, mặc dù không


biết vì cái gì mà đứng, nhưng khách làm theo chủ thôi.


Rabota còn cực kỳ nghi ngờ nói: “Sao bây giờ lại trò chuyện thế?”


Delson nói: “Đúng vậy, hẳn là có thể kết thúc.”


Himilis bỗng nhiên nói đùa: “Ngươi nói, ba người chúng ta liên thủ, có thể ngăn


cản vị Người Cầm Roi này không?”


Rabota nghiêm túc phân tích: “Trừ phi một người cầm trong tay một món bán


thần khí, nếu không thì cho dù ba người chúng ta liên thủ, cũng sẽ bị hắn đâm


một thương là chết, giống như xiên mấy con gián vậy.”


Delson nhắc nhở: “Đừng quên bên cạnh còn có một vị tiểu Verden, con Cốt


Long nhỏ kia lúc nãy nói Người Cầm Roi rất giống hắn.”


Rabota nói: “Hắn quá trẻ tuổi, cảnh giới đủ nhưng cũng không đến nỗi…”


Himilis phản bác: “Tuổi trẻ thì sao, thần quan chết ở trong tay hắn còn nhiều


hơn không biết bao nhiêu lần so với số lượng của ba người chúng ta cộng lại,


chồng ta thiếu chút nữa không thể trốn về từ trong tay hắn.”


Rabota cảm khái nói: “Ai, hẳn là hắn sẽ đi đến cấp bậc của Trưởng Lão Thần


Điện, đáng tiếc, nếu gặp hắn ở những chỗ khác, hẳn là nghĩ biện pháp bắt giữ


rồi chơi chết hắn.”


Himilis: “Muốn chơi chết hắn, cũng không quá dễ dàng.”


Karen nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn lại, cười nói: “Ta nói này, các vị thẳng


thắng đến như thế sao?”


Himilis nở nụ cười đáp lại: “Các ngươi nói chuyện không tránh mặt chúng ta,


chúng ta đương nhiên cũng không cần tránh mặt các ngươi, những lời này cho


dù không nói ra nhưng không phải trong lòng mọi người cũng rõ ràng sao.”


Rabota nói: “Đúng đấy, Bộ trưởng Karen, không phải ngươi cũng muốn chơi


chết chúng ta sao?”


Karen trả lời: “Không nghĩ đến, các ngươi già rồi, chơi chết cũng không có giá


trị.”


Rabota vuốt ve con vật nuôi ôm trong ngực, bi thương nói: “Ôi, người trẻ tuổi


nói chuyện thật sự là không khách sáo chút nào.”


Himilis thì hỏi: “Vậy ta thì sao, ta có già không?”


Bà ta rất xinh đẹp, là loại vẻ đẹp thành thục quyến rũ, mà bà ta còn thành thạo


hơn cả thần quan của Mills Thần Giáo, một cái nhăn mày một nụ cười hoặc một


động tác đơn giản cũng có thể làm cho người khác phái phát cuồng.


Nhưng mà Karen đối với bà ta không có chút ý nghĩ nào, một chút xíu cũng


không có.


Nhân vật cao quý của Sinh Mệnh Thần Giáo này còn không có dễ nhìn bằng


“Healy” ở nhà; ít nhất thì khi mình trong nhà thì ánh mắt có thể dừng lại trên


người hầu gái lâu một hồi, thoải mái thưởng thức một chút cảnh đẹp.


Nhưng nhìn thấy bà ta, trong đầu Karen lập tức hiện ra hình ảnh nhìn thấy lúc


“Thức tỉnh” Darien.


Người phụ nữ kia ngồi ở trên lầu trong trang viên gia tộc Telford, vừa uống trà


chiều vừa nhìn xem đứa bé trai bị mẹ mình ép quỳ trước cổng lớn của trang viên


giữa trời tuyết mà lạnh đến nỗi cả người tím tái.


Karen đáp: “Ngươi rất xinh đẹp, không già.”


“Ha ha ha…” Himilis nở nụ cười, nói, “Ta quản lý chồng ta, nhưng chồng của ta


không quản được ta.”


Connor lập tức quay đầu, nhìn xem Himilis.


Chị Pall trước lúc đi tìm kho báu, cố ý dặn dò cô bé phải thay thế chắt chắt chắt


chắt gái trông chờ Karen cho kỹ càng.


Connor không dám trừng mắt Karen, cũng không dám mở miệng, cô bé chỉ


trừng mắt nhìn Himilis, mắt rồng vô cùng hung dữ.


Karen nói: “Nếu có thời cơ, ta muốn chơi chết ngươi, vò nát đồ vật xinh đẹp


trong tay có thể kích thích khoái cảm rất mãnh liệt.”


Vẻ mặt của Himilis bỗng nhiên trở nên nghiêm túc, cô hỏi: “Bộ trưởng Karen


cũng không nói ra lý do rõ ràng, giữa chúng ta, có thù hằn gì sao?”


Giữa chúng ta không thù, nhưng có một tên đầu trọc có.


Himilis tiếp tục nói: “Bộ trưởng Karen, Thần tử của Nguyệt Nữ Thần Giáo chết


trong đại khu do ngươi quản lý, thích khách là người của Sinh Mệnh Thần Giáo


ta, còn để lại một cành của Cây Sinh Mệnh.


Con trai trên mặt pháp lý của ta là Darien, chết trên sa mạc, nhưng trong số


những cái đầu mà ngươi mang về trưng bày trong giáo lại không có hắn.


Cái cành cây kia là bị ngươi giấu kín giữ lại, đúng không?”


“Ta nghe không hiểu ngươi đang nói cái gì.”


“Ngươi biết cái cành cây kia quý giá đến mức nào không, ngươi thế mà đành


lòng lấy nó ra làm tang vật, ha ha.”