MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2800: Chủ ta (4)

Số 13 Phố Mink

Chương 2800: Chủ ta (4)

1,506 từ · ~8 phút đọc

Bận rộn một hồi lâu, thức ăn rốt cục cũng chuẩn bị xong.


Auggie và Dinah đi vào cửa phòng bếp, trong mắt lộ ra vẻ chờ mong, bọn họ


từng ở lại trong nhà Karen một khoảng thời gian, rất nhớ tài nấu ăn của Karen


và Healy. Karen một vừa cởi tạp dề ra vừa nói với cả hai đang đứng ngoài cửa:


“Bưng thức ăn, bày ra bàn, chú ý chia ra, chúng ta ăn ở trong phòng bếp, nhẹ


nhõm hơn một chút.”


Auggie và Dinah rất nghe lời mà bước vào làm việc.


Nhưng mà rất nhanh thì Karen đã phát hiện động tĩnh bên ngoài biến mất.


Karen đi tới, ở chỗ bàn ăn, Buken đã ngồi xuống, hắn trở về, giống như là một


bóng ma, Người Cầm Roi cũng không xuất hiện.


Điều này khiến ba người Himilis cũng trở nên cực kỳ cẩn thận, giống như là ba


con chim cút nhỏ.


Bởi vì con mắt của Buken đỏ lên trông rất kinh khủng, có cảm giác như có thể


giết ngươi bất cứ lúc nào.


Có thể ngươi sẽ e ngại Người Cầm Roi, nhưng không đến mức đến mức độ này,


bởi vì Người Cầm Roi không làm chuyện không có trật tự, nhưng vị Người


Cầm Roi tiền nhiệm này bây giờ, với tình cảnh tiếp sau của hắn thì thật đúng là


chuyện gì cũng có thể làm được.


Karen quay đầu nhìn về phía Healy trong phòng bếp: “Chia ra thêm một phần


nhỏ.”


“Được rồi, thiếu gia.”


Sau khi bố trí xong bàn ăn, Dinah và Auggie không có chờ lâu trong phòng ăn,


trực tiếp vào phòng bếp.


Ba người Himilis do dự một chút, cũng vào phòng bếp, đây thật đúng là đã


miêu tả “Sợ chết” đến cực hạn.


Không còn cách nào, cũng không thể để một mình Buken lẻ loi trơ trọi dùng


cơm, Karen vốn không có ý định ngồi bàn cũng chỉ có thể ngồi xuống ở bên


cạnh.


Buken hỏi: “Có thể bắt đầu ăn chưa?”


“Có thể, ngài dùng đi.”


“Được.”


Buken cầm lấy dụng cụ, bắt đầu dùng cơm, tốc độ ăn rất nhanh, toàn bộ quá


trình dùng cơm thì ăn như hổ đói.


Karen chỉ ăn một chút, uống một bát canh, còn lại đều bị Buken bỏ vào trong


miệng.


Để muỗng nĩa xuống, Buken mở miệng nói: “Thật có lỗi, thức ăn rất ngon,


nhưng tâm trạng của ta không thích hợp để thưởng thức.”


“Đã no chưa?”


“Đã no.”


“Ừm.”


“Tắm rửa đi.”


“Vừa dùng bữa xong, không thích hợp để tắm rửa.”


“Không cần quan tâm, ta chưa chết thì người ta thấy phiền, còn phải tiếp tục


trông chừng ta.”


“Được rồi.”


Verden xuất hiện trên lầu hai, trong tay hắn kẹp một điếu xì gà, không xuống


lầu, mà là đẩy cửa phòng sách vào, sau đó trông thấy trên bàn sách có một phần


ăn dành cho một người.


“A.” Verden cười, ngồi xuống, cầm lấy bộ đồ ăn thử hai món, “Hương vị thế mà


thật rất không tệ.”


Verden bắt đầu chăm chú dùng cơm, sau khi ăn xong, Verden khẽ nghiêng


người tựa nhẹ vào sau ghế, trầm tư:


“Trong Ánh Sáng Trật Tự cũng không cố ý ghi chép rằng có vị nào có tài nấu


nướng tốt?”


…


Lầu một có phòng tắm tương đối lớn, Buken cởi quần áo, ngồi vào trong bồn


tắm.


Karen cầm lấy khăn mặt, bắt đầu giúp hắn lau rửa.


Ngược lại không cảm giác nhục nhã gì khi hầu hạ người khác, bởi vì cảm giác


này cũng giống như khi phục vụ cho những “Vị khách” kia vậy, dù sao Buken


cũng sắp biến thành người chết.


Lúc này việc lau chùi cơ thể có một ngụ ý đặc biệt


Lúc ra đời được tắm rửa, để ngươi sạch sẽ đến với thế giới này; tắm rửa lúc lìa


đời thì để ngươi có thể diện mà tạm biệt thế giới này.


Buken ngồi trong bồn tắm giơ tay lên, phòng tắm lập tức bị kết giới bao trùm.


Buken mở miệng nói: “Ta đã gặp hắn.”


Karen: “Ừm.”


“Hắn cho phép ta tiến vào Kỵ Sĩ Đoàn thế nhất, ngươi biết đấy Người Cầm Roi


đứng trước mặt hắn thì không dám có gì phản đối.”


“Rất tốt, chúc mừng ngươi.”


Karen không ngừng việc đang làm, thậm chí, không có chút nào gián đoạn.


Buken hỏi: “Ngươi không thất vọng sao? Thứ lúc đầu muốn đưa cho ngươi bây


giờ không có rồi.”


Karen nhẹ gật đầu, lại lắc đầu: “Có một chút.”


“Chỉ có một chút?”


“Ừm.”


“Thằng nhóc, ngươi có biết ta chủ động đưa ra truyền thừa của mình thì có ý


nghĩa như thế nào sao?”


“Biết.”


“Giả vờ không quan tâm?”


“Ngài chấp nhất chuyện này làm gì?”


“Chấp nhất chuyện này làm cái gì? Bởi vì ta từ bỏ cơ hội tiến vào Kỵ Sĩ Đoàn


thứ nhất.”


“Ừm?”


“Không phải là bởi vì ngươi.”


Karen cười: “Ta biết.”


“Ngươi lại biết cái gì?”


“Tự ti, cảm thấy không có mặt mũi, thấy ngại, trên phương diện cách cục bị đè


ép.”


“Ngươi … “


“Tức giận, phẫn nộ, một ngọn lửa giấu ở đáy lòng, không biết nên đẩy về phía


ai, tóm lại, rất khó chịu.”


“Cái thằng nhóc này…”


“Ngài có thể cảm nhận được hắn không phải đang dùng thủ đoạn mưu quyền,


hắn không quan tâm, cầm lên được, cũng thả xuống được, càng nhìn thoáng


hơn, việc này để ngài cảm giác bị đè nén.”


“Được rồi, dừng lại, đứng nói nữa!”


Karen không nói gì thêm nữa, tiếp tục chà lưng cho Buken.


Trên người ông lão có không ít vết thương, có vài vết thương mà thuộc tính của


nó vẫn còn lan ra đến tận bây giờ, cho dù là bệnh viện giáo hội cũng không có


cách nào chữa trị.


“Thằng nhóc ngươi là con côn trùng trong bụng của Đại tế tự sao?”


Karen lắc đầu, thật ra là vì bản thân mình cũng sẽ đối đãi Buken như vậy thôi.


Chỉ có điều là Đại tế tự có khí độ hơn mình


Tắm rửa sạch, Karen giúp Buken thay thần bào Trật Tự mới, một kiểu dáng rất


phổ thông của thần quan cấp cơ sở.


Sau khi Karen chỉnh trang xong, Buken rất tỉ mỉ mà phủi nhẹ những chi tiết nhỏ


trên thần bào, sau đó đứng ở trước tấm gương, ngắm nghía mình ở trong.


Hắn hỏi:


“Ngươi còn nhớ rõ lần đầu tiên mình mặc thần bào Trật Tự có cảm giác gì sao?”


“Không nhớ rõ.”


“Còn trẻ như vậy mà đã quên rồi?”


“Lúc mặc vào có cảm giác sẽ mặc cả một đời, cho nên chỉ đến lúc cở ra mới có


thể nhớ lại lần thứ nhất.”


“Ai.” Buken trầm mặc một hồi, cười nói, “Bộ thần bào đầu tiên ta mặc chỉ được


ba ngày, ngay trong lần nhiệm vụ đầu tiên đã bị hỏng, phiếu điểm được chia


trong nhiệm vụ đó còn không đủ để ta mua một bộ mới, chỉ có thể chờ phía trên


phân phối, dưới sự bất đắc dĩ phải đến tiệm may trong thế tục, yêu cầu may một


bộ bình thường.”


Karen lẳng lặng lắng nghe.


“Khi đó, ta nói với đồng đội của mình, về sau chờ đến khi leo lên trên thì nhất


định phải cải thiện phúc lợi đãi ngộ của thần quan cơ sở.”


“Ừm, nên vậy.”


“Ta không thực hiện được lời nói của mình, nhưng tỉ lệ phân phối thân bào của


hệ thống Đòn Roi Kỷ Luật chúng ta là cao nhất trong tất cả hệ thống.”


“Đúng vậy, không sai.”


“Là nhờ công lao của ta.”


Buken đi đến bên cửa sổ, nhìn về phía ngoài cửa sổ, từ nơi này, có thể trông


thấy một vùng biển xanh thẳm.


“Con rồng kia của ngươi đâu rồi?”


“Đang chơi cùng với bạch tuộc của ngài.”


“Bọn nó có thể chơi cái gì?”


“Hỏi thăm nó là muốn được kho tàu hay là muốn bị hấp.”


“Ha ha, được rồi, đúng là con rồng do ngươi nuôi nhỉ, cũng rất biết chọn khẩu


vị.”


“Để ngài chê cười.”


“Nó rất ngoan, cũng rất thông minh, mặc dù lần này xem bói sai, nhưng đây


cũng là do Verden bố trí, không trách nó.


“Để ta gọi bọn chúng qua để ngài gặp mặt thêm một lần?”


“Không cần, đến lúc ta ra đi thì nó sẽ có cảm ứng, được rồi, không làm phiền


nữa, bắt đầu đi.”


“Ngay ở chỗ này?”


“Ngay ở chỗ này.”


Buken quay người, đối mặt với Karen: “Ngươi chuẩn bị xong chưa?”


“Chuẩn bị xong.”


Phòng sách lầu hai.


Sau bữa ăn, Verden thở dài tự rót cho mình một ly rượu đỏ, nói: “Cuối cùng


cũng bắt đầu.”