MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2844: Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 2844: Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất (1)

1,321 từ · ~7 phút đọc

Tí tách… tí tách…tí tách…


Giấc mơ kia lại bắt đầu.


Bên tai có tiếng gió nhẹ thổi, trong không khí tràn ngập một mùi bùn đất hôi


thối.


Karen trở mình, vốn muốn tránh khỏi giấc mộng này mà tiếp tục ngủ, dù gì anh


cũng đã quá quen thuộc với việc thỉnh thoảng sẽ bị “Mời” vào trong mơ.


Nhưng tiếng bước chân đến gần từ xa, để Karen theo bản năng mà mở mắt ra.


Đã không còn thấy bối cảnh đầm nước quen thuộc, nơi đây biến thành đầm lầy,


mà mình thì đang ngủ trong vũng bùn.


Karen rất không thích loại xúc cảm này, bởi vì trước khi lên giường ngủ thì đã


tắm rửa, sau khi mơ giấc mộng này thì khi tỉnh lại vẫn sẽ cảm thấy trên người


mình không sạch sẽ.


Phía trước người, cái thanh lưỡi hái kia còn đang vung đến vung lui về phía


mình.


Nó vẫn luôn không biết mệt mỏi với ý định muốn chém mình.


Sau khi Karen mở mắt ra thì nó vung đến càng hăng say.


Thần khí được cung phụng trong Trật Tự Thần Điện cách mỗi một khoảng thời


gian sẽ tiến hành dọn dẹp những ý thức dư thừa của chúng, lần trước lúc Lưỡi


Hái Chiến Tranh bị dọn dẹp thì ý thức chủ thể của nó chạy trốn tới chỗ Karen để


tị nạn.


Mặc dù còn chưa tới mức độ khí linh nhưng cũng đã có không ít linh tính, bởi


vì sự tồn tại của nó khiến cho quyền khống chế Lưỡi Hái Chiến Tranh của


Karen so với Marvalho thì còn cao hơn.


Karen đưa tay, đẩy nó ra, để nó đi qua bên cạnh mà nổi chứng.


Phía trước, xuất hiện một bộ xương khô màu vàng.


Cô ta đã từng dò xét đến bí mật sâu nhất của mình, nhưng sau khi hai bên cùng


“Giải quyết” vấn đề thì mình cũng đã cảnh cáo không cho phép cô ta lại xuất


hiện trong tầm mắt, quả thật thì cũng đã rất lâu không có tin tức liên quan đến


cô ta.


Lần này, cô ta lại xuất hiện ở trong giấc mộng của mình.


Ngươi lại không chịu được nhàm chán mà ngo ngoe muốn động rồi phải không?


Karen từ từ đứng người lên, hoàn cảnh trong vùng đầm lầy cũng theo đó mà


phát sinh biến hóa, cỏ xanh hoa tươi bắt đầu hiện ra, ở nơi xa càng nhìn thấy


một vùng đầy cây oải hương.


Bộ xương khô màu vàng đã biến mất, nhưng Karen nhìn thấy Buken ở chỗ


những cây oải hương kia.


Hai tay hắn đang giao nhau đặt trước ngực, im lặng cúng bái Karen, nước mắt


rơi đầy mặt.


Karen bước hai bước về phía hắn, một loạt hoa oải hương lướt qua trước người,


Buken đang quỳ bái, trong chốc lát biến thành Người Cầm Roi Verden với ánh


mắt lạnh lùng.


Verden mở miệng nói: “Ngươi đứng trước mặt ta mà trong lòng còn có thể trông


chờ vào vận may sao?”


Karen không lên tiếng.


Verden tiếp tục nói: “Ta đã nhìn thấy bí mật của ngươi, ta biết ngươi là ai.”


Karen lắc đầu, mặc dù là mơ, nhưng tất cả trong mơ đều rất nhẵn nhụi, tinh tế tỉ


mỉ đến nỗi anh nguyện ý tiến hành “Tương tác” với những thứ trong đây.


“Không, Người Cầm Roi, ngươi không có.”


“Ngươi cho rằng ngươi che giấu rất ghê gớm sao? Trong mắt ta, ngươi không có


khả năng giấu giếm được bí mật gì.”


“Ta không tin.”


“Vì sao ngươi lại chắc chắn thế?”


“Bởi vì nếu như ngươi thật sự nhìn thấu bí mật của ta, ngươi cũng sẽ không


bình tĩnh nói chuyện với ta như thế.”


Verden trầm mặc, cơ thể của hắn hóa thành một mảng khói đen rồi khuếch tán,


trong chốc lát, bốn phía xung quanh đều giống như bị bịt kín bởi một lớp màn


đen vừa dày vừa nặng.


Karen đưa tay kéo tấm màn lên, anh nhìn thấy một căn biệt thự lẻ loi trơ trọi ở


nơi đó.


Bộ dáng của căn biệt thự này trông rất quen thuộc, nhưng Karen vẫn là ngẫm


nghĩ một hồi lâu thì mới nhận ra nơi này là nhà của mình ở phố Mink.


Thiếu mất bối cảnh con đường phía ngoài, để cho căn biệt thự nằm trơ trọi này


có chút xa lạ. Trước cửa nhà có một ông lão đang đứng.


Ông lão có vẻ là nghe được tiếng bước chân sau lưng, quay đầu, nhìn về phía


Karen, hắn là Rasma.


“Thằng nhóc, cuối cùng ngươi cũng dám trở về.”


“Ừm.”


Karen nhẹ gật đầu, tiếp tục bước về phía trước.


“Nếu như không phải là vì ngươi, Dis cũng sẽ không nằm ở chỗ này, rơi vào


trạng thái ngủ say.”


“Ngài nói sai, người nhà là nỗi lo lắng lớn nhất trong lòng ông nội, nhưng sở


dĩông ấy lựa chọn ngủ say, cũng không phải là vì ta, mà là ông ấy không hi


vọng hai tay của mình dính đầy máu của thần quan Trật Tự.


Nếu không, ngài cho rằng vì sao ngài còn có thể còn sống mà đứng ở chỗ này?”


“Ha ha ha …” Trong cổ họng Rasma phát ra tiếng cười, “Thằng nhóc, đi ra


ngoài mấy năm thì có vẻ đã khác trước rồi nhỉ.”


“Hi vọng ngài cũng không giống trước, nếu không …”


“Nếu không cái gì?”


“Nếu không thì ta sẽ thấy rất thất vọng.”


“Ông nội ngươi cũng sẽ không nói giống như ngươi, cũng sẽ không kiêu căng


như ngươi.”


“Đó là bởi vì ông nội đã già, còn về bộ dạng của ông nội ta lúc còn trẻ tuổi thì


chắc hẳn ngài Rasma mới là người rõ ràng nhất.”


“Thật sao…”


Một thanh âm, từ phía trên vang lên.


Karen ngẩng đầu, trên không trung là một Ngai VàngTrật Tự uy nghiêm đang lơ


lửng, phía trên ngai vàng có một người đang đứng, hắn mặc thần bào tối cao


trong nội bộ của Trật Tự Thần Giáo.


Ngay sau đó, từng cột sáng to lớn chiếu xuống, từng vị Trưởng Lão giáng lâm.


Mặt đất bắt đầu rung động, bầu trời bắt đầu sụp đổ, tất cả mọi thứ trước mắt,


đều đang bị xé nát một cách vô tình.


“Đại tế tự ….”


Norton nhìn Karen, nói:


“Trên đời này, không nên lại có Thần.”


“Đúng vậy, không sai.”


“Cho nên, ngươi đi chết đi, trả sức mạnh lại cho chủ ta, để cho chủ ta có thể tiếp


tục trấn áp cái kỷ nguyên này.”


“Đại tế tự, hắn đã rất mệt mỏi, cho dù không có ta thì hắn cũng đã không có


cách nào tiếp tục duy trì quá lâu.”


“Nhưng đây vẫn không phải là lý do để ngươi tiếp tục tồn tại.”


Norton giơ bàn tay lên, Ngai Vàng Trật Tự bắt đầu trấn áp xuống


“Ầm!”


Sau khi tất cả bị chôn vùi, bốn phía trở nên trống rỗng và hư vô.


Karen xoay người, nhìn về phía trước, nơi đó có một cái bóng lưng vĩ ngạn


đang an tĩnh mà ngồi, dưới người của hắn, có những xương cốt thân xác đang


trải dài vô tận, Thanh Kiếm Hỗn Mang dựng đứng ở phía trước cách đó không


xa, đưa tay có thể chạm đến.


Trước mặt hắn là một màn sáng mênh mông tựa Ngân Hà, giống như là dòng


sông của kỷ nguyên trước dựng đứng lên, từng cái tay, từng cái chân, đã vươn


ra từ bên trong.


Nếu vẽ lại cảnh tượng này thì sợ là không ai sẽ cho rằng đây là Thần linh,


những thứ này rõ ràng là ác quỷ xuất thế.