MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2865: Gọi bạn cùng phòng đến giúp (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 2865: Gọi bạn cùng phòng đến giúp (1)

1,789 từ · ~9 phút đọc

Đi ra khỏi phòng họp, dựa theo kế hoạch, bây giờ hẳn là Karen ngồi lên xe ngựa


để đến đại sảnh trận pháp dịch chuyển, mục đích cuối cùng là Thánh địa của


Pamirez Giáo – Siloska.


Khi lễ tuyển chọn Giáo tôn của Pamirez Giáo diễn ra, Karen sẽ đại biểu Trật Tự


Thần Giáo làm chỗ dựa cho Derius.


Mặc dù trước đây đối xử với “Nhà đầu tư” này có chút thiếu lễ phép, nhưng


mua bán dù sao cũng là mua bán, vốn không nên dính líu quá nhiều tình cảm


vào trong.


Nhưng mà sự xuất hiện của một người làm loạn tiết tấu bên phía Karen, cũng


khiến cho Karen không thể không quay trở về phòng làm việc của mình một


chuyến.


Philomena vừa đi vừa giải thích nói: “Bà ấy có thẻ ra vào.”


“Ta nghĩ không phải Richard đưa.”


Đầu tiên, thẻ ra vào của Richard không có cách nào vào thẳng phòng làm việc


của mình; tiếp theo, nhìn từ bề ngoài thì thằng nhóc Richard này có chút không


đứng đắn, nhưng trên thực tế thì khi làm việc vẫn rất cẩn thận trầm ổn.


Philomena cúi đầu xuống, nói: “Là bà ấy lấy của ta.”


Karen nhìn Philomena một cái, cũng không nói gì.


Đẩy cửa phòng làm việc ra, trên mặt Karen lập tức nở nụ cười: “Bà ngoại, bà tới


rồi.”


Lúc này, người đang ngồi trong phòng làm việc chính là phu nhân Đường Lệ.


Hôm nay bà ấy mặc một bộ trường bào màu xám, ừm, là trang phục thích hợp


để chém người.


Phu nhân Đường Lệ cũng không nói nhảm, nói thẳng ra: “Karen, để bà giúp


cháu đi.”


“Không cần, bà ngoại.”


Karen chỉ có thể kiên nhẫn mà an ủi.


Kế hoạch hành động chắc chắn là được bảo mật tuyệt đối, nhưng bà ấy là bà nội


của Richard, lại là thầy của Philomena, cả nhà ngoại trừ bà ấy đều tham dự hoặc


phục vụ cho kế hoạch này nên làm gì cũng đều rất khó giữ bí mật với bà.


“Xem ra bây giờ cháu cảm thấy bà già này lớn tuổi, không còn dùng được nữa


nhỉ.”


“Cây đao này của ngài mặc kệ vào lúc nào cũng đều là chỗ dựa lớn nhất của


cháu, cháu cũng không dám tuỳ ý dùng.”


“Thằng nhóc này, cháu chỉ biết chọn toàn lời dễ nghe để nói. Nhưng mà vẫn để


bà đi cùng cháu đi. Cái tổ chức kia có hơi đặc biệt, nếu như cháu chỉ tiếp xúc


với bọn hắn thì bà sẽ không lo lắng gì, nhưng lần này cháu quả quyết không


chừa đường lùi nào như thế, bà sợ sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, ý nghĩ của


cháu quá cấp tiến và mạo hiểm.”


Karen đưa tay khoác lên trên bờ vai phu nhân Đường Lệ, vừa giúp bà ấy nhẹ


nhàng xoa bóp vừa cười nói:


“Bà quên rằng cháu ngoại của mình đã từng ra chiến trường rồi sao? Chút


chuyện nhỏ này đem so sánh với khi ở chiến trường lại đáng là gì.”


Sau khi chứng kiến áp lực từ trận pháp, cảm nhận sự rung động của một loạt


Pháo Ma Tinh khai hoả cùng lúc thì góc nhìn đối đãi sự vật cũng đã có sự thay


đổi.


Ở dưới Thần linh, thực lực của một cá thể cho dù có mạnh hơn nữa thì tóm lại


cũng có giới hạn, về phần cái thứ gọi là tổ chức đặc biệt kia …cái tổ chức gì có


thể so sánh hơn một Thần Giáo chính thống?


Karen không phải kỳ thị bọn hắn, chỉ đơn giản là khinh thường bọn hắn.


Nếu nói về tổ chức thần bí thì “Tổ chức Át Bích” do mình lấy Trật Tự Thần


Giáo làm cơ sở để tạo dựng lên hay gọi là “Tổ chức quan tài” nếu so sánh thì


cũng không kém “Trầm Mặc Giả”, dù gì thì Karen mới là người nắm giữ sự thật


đáng tin nhất liên quan đến Chư Thần trở về.


Còn nữa, một tổ chức được tạo thành từ thần quan của rất nhiều tín ngưỡng, cho


dù thành viên của nó có ưu tú và mạnh mẽ đến đâu thì sao có thể thật sự đoàn


kết, bọn hắn không phải hội tụ bởi vì tín ngưỡng mà là bởi vì lợi ích.


“Cháu thật sự không có vấn đề sao?” Phu nhân Đường Lệ thấy thái độ Karen


kiên quyết, cũng không khỏi bắt đầu thỏa hiệp.


Mức độ yêu thương của bà ấy đối với đứa cháu ngoại này đã vượt qua đứa cháu


nội là Richard, yêu thương đến nỗi bà ấy dường như sẽ đồng ý với bất cứ ý định


gì của Karen, sẽ không dùng kinh nghiệm cuộc đời mình để cưỡng ép “uốn nắn”


giống như khi đối xử với Richard.


“Bà ngoại, xin bà yên tâm, cháu đã chuẩn bị rất chu đáo, cháu là đi kéo lưới,


không phải đi săn thú, cháu cũng không thích dựa vào vận may. Còn giúp đỡ thì


cháu cũng đã mời rất nhiều.”


“Mời người khác đỡ chứ không mời bà ở nhà cả ngày thì không mời à…”


“Dù sao thì thứ ân tình này nếu không dùng cũng sẽ lãng phí, người trong nhà


thì chắc chắn là để yêu thương. Bà ngoại, chờ cháu trở về thì sẽ mời bà đến


trang viên chơi, giải sầu một chút, ở cùng với bà vài ngày.”


Cũng đã nói đến thế thì phu nhân Đường Lệ chỉ có thể gật đầu ngầm thừa nhận,


đồng thời lấy một tấm thẻ ra vào kết giới ra đặt ở trên bàn trà. Karen lại bỏ tấm


thẻ vào trong túi của phu nhân Đường Lệ, sau khi cất vào còn vỗ vỗ:


“Bà muốn đến thì cứ đến, nơi này chính là phòng khách của bà.”


Phu nhân Đường Lệ phát ra một tiếng thở dài, nói với Philomena: “Ngươi nhìn


xem, thằng nhóc Richard kia cũng không biết nói chuyện như Karen.”


Philomena: “Là bởi vì người bất công.”


Richard không biết nói chuyện giao lưu bằng Karen?


Phu nhân Đường Lệ trừng mắt liếc Philomena, đứng dậy đi ra khỏi văn phòng.


Karen sửa sang lại thần bào của mình một chút, nói: “Chúng ta lên đường đi.”


Sau khi ngồi vào trong xe ngựa thì phát hiện bên trong có một cái hòm bằng


đồng, phía trên điêu khắc phù văn phong ấn rất mạnh.


Wilker ngoài cửa xe ngựa chỉ vào cái hòm nói: “Thưa Bộ trưởng, tổ hộ tống của


Không Gian Phong Ấn đã bị ta đuổi đi, bây giờ món Thần khí này chính thức


được ngài thuê dùng dài hạn.”


“Ừm.”


Karen nhẹ gật đầu, đưa bàn tay đến bắt đầu giải trừ phong ấn.


Wilker biết trình độ trận pháp của Karen, không nói thêm gì nữa mà là yên lặng


đóng cửa xe ngựa, lui lại hai bước, hành lễ.


Xe ngựa rời khỏi kết giới của Bộ kỷ luật.


Trong xe, cái hòm đồng được mở ra, bên trong là một tấm khiên xinh xắn,


nhưng khe hở ở giữa tấm chắn và cái hòm có đầy những thứ dính dính khác.


“Bọn hắn rốt cuộc đã thêm bao nhiêu tầng phong ấn.”


Những thứ dính dính này tạo thành là do từng tầng từng tầng phong ấn chồng


lên nhau mà méo mó.


Karen không còn cách nào khác, chỉ có thể triệu hồi khối rubic ra, bắt đầu


nhanh chóng giải trừ phong ấn. Connor ở bên cạnh rất là tò mò mà đứng đó


nhìn xem, cô bé biết món Thần khí này là món đồ chơi mới của mình.


Xe ngựa lái vào đại sảnh trận pháp dịch chuyển đại khu Thành phố York, trong


đại sảnh có vài thần quan lữ khách tới lui nhưng sau khi nhìn thấy chiếc xe ngựa


này đều quay người rời đi.


Phía sau bọn họ đều có hai thành viên của Đòn Roi Kỷ Luật đi theo.


Bất cứ một cái giáo hội nào hơi có chút trọng lượng cũng sẽ không nối liền trận


pháp dịch chuyển từ khu vực trung tâm của mình với giáo hội khác, làm như


vậy cũng như đang cho người khác có cơ hội đâm thẳng một nhát vào tim mình.


Nhưng mà Pamirez Giáo là Thần Giáo phụ thuộc Trật Tự, Thánh địa Siloska có


trận pháp dịch chuyển nối liền với đại khu Dinger, nhưng đại khu Thành phố


York thì không, cho nên Karen chỉ có thể đổi chuyến ở một Thánh địa nhỏ vùng


biên giới của Pamirez Giáo.


Việc đổi chuyến vốn có thể rất thuận lợi nhưng lại xuất hiện một vài vấn để, bởi


vì đại sảnh trận pháp dịch chuyển của Thánh địa nhỏ này xuất hiện trục trặc cần


phải bảo dưỡng nên xe ngựa của Karen chỉ có thể rời khỏi nơi này để đi đến


một đại sảnh trận pháp dịch chuyển có tính chất bán thương mại khác để dịch


chuyển đi.


Sau khi xe ngựa chạy ra ngoài, từ trong đại sảnh trận pháp dịch chuyển cũng có


một đám người bước ra.


Trên đường lại không ngừng có người tiến hành thông báo, một người, bốn năm


người, rồi một tiểu đội, cũng bắt đầu từ từ tiến hành khép kín dọc theo lộ trình


của xe ngựa.


Tổng bộ của Bộ kỷ luật, văn phòng Wilker, Bern xuất hiện trên hình ảnh của


trận pháp truyền tin.


Wilker hỏi: “Có thể bắt đầu chưa?”


Bermn nói: “Không vội, chờ một chút, còn có không ít người đang quan sát, ta


còn đang cổ động và thúc giục bọn hắn, đây là một cơ hội khó có được.”


Wilker nhẹ gật đầu: “Được.”


Lượng người tập hợp đến càng ngày càng nhiều, mặc dù thành phần nhân viên


phức tạp, nhưng nhìn trên góc độ vĩ mô lại có vẻ cực kỳ có trật tự.


Bởi vì người giúp bọn hắn xâu chuỗi, cổ động, sắp xếp, lên kế hoạch đều là


nhân viên chuyên nghiệp của Đòn Roi Kỷ Luật.


Bọn hắn tỉ mỉ “Xào nấu” cuộc ám sát nhằm vào Bộ trưởng nhà mình.


Từng đôi mắt giấu ở trong bóng tối mà nhìn chằm chằm vào mục tiêu của riêng


mình, khi mục tiêu ra khỏi nơi ẩn nấp mà chính thức tiến vào trong cuộc săn bắt


sắp bắt đầu này thì những con mắt lập tức tập hợp tình báo.