MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2870: Trật Tự bá đạo (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 2870: Trật Tự bá đạo (3)

1,460 từ · ~8 phút đọc

“Được rồi, làm bài tập đi!”


Mặc dù trong lòng Connor rất không vui nhưng vẫn là phải phối hợp Karen, nở


nụ cười ngọt ngào, cứ như sớm đã không kịp chờ đợi muốn rời khỏi nơi này để


về nhà mà “vui vẻ” làm bài tập.


Derius hít sâu một hơi, lập tức nói: “Thưa ngài, xin ngài chờ một chút, đại hội


tuyển cử sẽ lập tức bắt đầu.”


Karen nhẹ gật đầu, rời khỏi Không Gian Sứ Giả, tiến vào phòng hội nghị tối cao


của Pamirez giáo.


Trên ghế chủ toạ, có hai cái ghế đặt song song.


Một cái là của Karen, một cái là của Derius.


Karen đi đến ngồi xuống ghế, Derius chuẩn bị cùng ngồi xuống thì phát hiện


Connor đã bò lên trên cái ghế của hắn, sau khi ngồi xuống còn đung đưa chân.


Derius nhìn Karen thì lại phát hiện Karen không có ý ngăn cản.


Andrew dẫn đoàn hộ vệ tiến vào phòng nghị sự, thay thế bảo an của nơi này.


Một vị thần quan đến đây bẩm báo với Derius, một người khổng lồ đá đã dẫn


theo ky sĩ Trật Tự bao vây bên ngoài.


Không có mệnh lệnh trực tiếp của cao tầng, thần quan Pamirez Giáo là không


thể nào ra tay với thần quan Trật Tự, cho dù có mệnh lệnh trực tiếp thì có lẽ


cũng không có bao nhiêu ngươi dám ra tay, còn vị cao tầng ra lệnh kia có lẽ sẽ


bị trực tiếp thay thế.


“Bái kiến Trưởng Lão!”


“Bái kiến Trưởng Lão!”


Từ bên ngoài có tiếng hành lễ không ngừng truyền vào.


Rất nhanh, Ukunga với một bộ thần bào viền vàng bước từ bên ngoài vào.


Thần quan trật tự ở trong phòng hội nghị lập tức hành lễ với Ukunga, đám thần


quan Pamirez Giáo vừa tham gia đại hội tuyển cử càng có không ít người bị dọa


đến nỗi run chân mà ngã xuống, bờ môi trắng bệch.


Loại đội hình xa hoa này nếu nói Karen là đại biểu Trật Tự đến để tiêu diệt


Pamirez giáo thì cũng đều rất bình thường.


Dù gì sau khi Giáo tôn tiền nhiệm qua đời thì bây giờ Pamirez Giáo đã không


còn có ai có cấp bậc Trưởng Lão Thần Điện.


Ukunga đi đến trước mặt Karen, tức giận nói: “Ta ngủ trưa ở đó cả buổi mà


ngươi cũng không có ý định qua đó xem ta như thế nào?”


Karen không hành lễ, thậm chí còn không đứng dậy, chỉ là nhẹ nhàng vỗ vỗ bả


vai Connor:


“Bước xuống, nhường chỗ ngồi, nhìn ngươi kìa, sao không biết quy tắc gì thế.”


Connor nhảy xuống chỗ ngồi, cười hì hì chạy đến bên cạnh Karen, nắm lấy chân


Karen.


Ánh mắt Ukunga lạnh lùng nhìn Karen, hỏi: “Sao nào, ngươi là muốn ngang vai


ngang vế với ta à?”


“Nơi này sắp bắt đầu đại hội tuyển cử, ngươi cũng không thể để cho ta ngồi


xuống dưới để tham dự chứ?”


“Ha ha ha.”


Ukunga ngồi xuống, nhìn lướt qua cặp sách của Connor, nói: “Người ngoài thật


rất khó tưởng tượng, ngươi thế mà thật sự có thể xem một con vật nuôi như một


đứa trẻ mà nuôi nấng.”


“Khục…”


“Có ý gì?”


“Ừm?”


“Ngươi vừa mới nãy có ý gì, muốn nói cái gì?”


Karen: “Ta muốn nói, ngươi cũng đã biết.”


“Ngươi có phải muốn nói rằng người khác cũng rất khó có thể tưởng tượng lại


có người có thể thật sự yêu đương với Khí linh?”


“Ta cũng không có nói.”


Ukunga “Hừ” một tiếng, quay đầu trừng mắt liếc nhìn Derius: “Xuống dưới làm


chuyện của ngươi đi, đừng lãng phí thời gian.”


“Vâng thưa ngài.”


Derius quay người đi xuống, vô thức lau mồ hôi trên trán một cái.


Sau đó, càng ngày càng nhiều cao tầng của Pamirez Giáo được thông báo đến


đây, từ khi Giáo tôn đời trước cơ thể không tốt phải tĩnh dưỡng trong Không


Gian Sứ Giả, hội nghị cấp cao của Pamirez giáo đã rất lâu không có ngay ngắn


trật tự như thế.


Tâm lý không cam lòng, phẫn nộ, chịu nhục ngay từ đầu thoáng biến mất, trong


lòng không ít người lại cảm thấy an toàn.


Đã không có khả năng dám phản kháng thì dù sao cũng đổi sang tư thế khác


thoải mái một chút, ví như: Có Trật Tự Thần Giáo bảo hộ như vậy thì hình như


cũng rất tốt.


Karen nghiêng đầu hỏi: “Ngươi làm việc phách lối như vậy có thấy phù hợp


không?”


“Ai mời ta tới? Không, là ai xin ta tới?”


“Ta nghĩ rằng ngươi làm xong việc thì sẽ rời đi, không để dấu vết gì.”


“A, ngươi nằm mơ à, trên đời này nào có chuyện dễ dàng như vậy, công nhân


làm việc giúp chủ trang viên thì ít nhất cũng phải được ăn một bữa tối chứ.”


“Chuyện ăn cơm thì dễ nói.”


“Tình huống bây giờ của ta đặc thù, không quan trọng, bên phía Thần Điện


cũng sẽ nắm lỗ mũi để ta làm càn, ngược lại là ngươi, ta nhớ là trong thời kỳ


của Protaras, chúng ta sẽ không đối đãi Thần Giáo phụ thuộc như thế, ít nhất là


cấp bậc lễ nghĩa vẫn rất đầy đủ.”


“Thời đại khác biệt.”


“Đúng vậy, không phải thời kỳ nguy cấp như khi đối kháng Ánh Sáng Thần


Giáo lúc trước.”


“Nếu thật sự là vào thời khắc đó, ngược lại càng tốt, so sánh với tình hình bây


giờ thì cho dù Ánh Sáng Thần Giáo được khôi phục kiến thiết lại thì đều không


coi vào đâu, ngươi chưa có xem Đại tế tự diễn thuyết sao?”


“Có xem, người thừa kế Tiranus, ta biết.”


“Cho nên, ngươi có ý kiến gì?”


“Có thể có ý kiến gì đây, hắn là Đại tế tự, thân là thần quan Trật Tự Thì chắc


chắn phải nghe theo ý chỉ Đại tế tự.”


Karen nhẹ gật đầu, sau đó nhìn chung quanh, nói: “Nơi này có gì nguy hiểm


sao?”


“Ừm?”


“Ngươi là đến để bảo vệ ta.”


“Ha ha.” Ukunga liếm môi một cái, “Tên kia hình như không chết.”


“Hắn sao?”


“Ừm, lúc ta ra tay, hắn bị ép phải phản ứng, ta đã nhận ra. Trừ phi gần đây trong


Pamirez Giáo lại có một vị trưởng lão, nếu không, chỉ có thể nói rõ là hắn giả


chết.”


“Tạ ơn, nhưng mà hắn chết hay không cũng không có gì ảnh hưởng đến sự an


toàn của ta.”


Nếu như hắn vẫn là tín đồ Trật Tự kiên định như trước, vậy thì chắc chắn mình


không có gì phải lo; nếu như hắn cũng giống như Derius mà tín ngưỡng mất


phương hướng, vậy hắn vì Pamirez Giáo cũng không dám uy hiếp gì mình.


Nhưng rất hiển nhiên rằng, ngay cả Bern là con của mình hắn cũng lừa mà giả


chết, Bern đã nói với mình là hắn chết rồi.


Điều này có nghĩa sự biến hoá của vị Giáo tôn này đã vượt ra khỏi dự đoán của


Bern.


“Vậy là do ta nhiều chuyện à, bây giờ ta đi nhé?”


“Đã tới rồi thì ngồi yên đi, chờ sau khi tuyển cử kết thúc, ngươi theo cùng giúp


ta đi gặp hắn một chút.”


“Ta là thầy của ngươi đấy, cái đứa học sinh của ngươi có phải hơi quá đáng rồi


không, sai bảo thầy của mình đến nỗi nghiện rồi à?”


“Mục đích ngươi làm thầy của ta là vì về sau có thể giúp ta trở thành Đại tế tự;


thân là thần quan Trật Tự, vốn là nên nghe theo ý chỉ của Đại tế tự.”


“Ha ha.”


Ukunga cười lạnh hai tiếng, nhưng vẫn tiếp tục ngồi, chỉ có điều nhắm chặt hai


mắt lại, giống như là đang chợp mắt nghỉ ngơi.


Phía dưới, nhân viên tương quan của nghi thức tuyển cử đã tập trung đủ, Derius


và hai vị đối thủ cạnh tranh kia đều đứng ở vị trí người tuyển cử.


Vốn có tám người tham gia tuyển cử, nhưng khi trông thấy cái chiến trận này


thì có năm người trực tiếp rút lui, chỉ còn lại hai cái còn tiếp tục cứng cổ đứng ở


nơi đó, muốn cạnh tranh tiếp với Derius.


Derius mở miệng hỏi dò Karen: “Thưa ngài, tất cả đã chuẩn bị xong, xin ngài ra


chỉ thị có thể bắt đầu hay chưa.”


Karen giơ ngón tay lên chỉ vào hai người tham gia tuyển cử kia: