MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2911: Tà Thần đi cửa sau (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 2911: Tà Thần đi cửa sau (2)

1,454 từ · ~8 phút đọc

Dựa theo ý định của Đại tế tự chính là muốn dùng loại phương thức “Nói rõ cho


ngươi biết ta muốn đánh ngươi rồi sau đó mới đánh gục ngươi” để cảnh cáo cho


toàn bộ giới giáo hội rằng cho dù Chư Thần sắp trở về, nhưng thế giới này vẫn


phải tuân thủ theo Điều Lệ Trật Tự như cũ.


Verden nhìn thoáng qua Karen, sau đó quay người đi theo Đại tế tự rời khỏi.


Karen rõ ràng, bây giờ mình có thể khởi hành đến Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất, thậm


chí Người Cầm Roi cũng không cần mình tham dự vào việc “hỏi ý” có thể sẽ


diễn ra kế tiếp.


“Chú Daan.”


Dinah đi đến trước mặt Daan, Daan cười cười với Dinah, đưa tay nhận lấy phiếu


tên sách từ tay cô, nhưng cũng chưa từng nhìn vào mà nắm tay lại bóp nát.


Ở đằng xa, Creed và Verden đi cùng một chỗ, hắn hỏi: “Có ý gì?”


Verden lườm Creed một chút, hỏi ngược lại: “Cái gì có ý gì?”


“Tại sao là Sinh Mệnh Thần Giáo?”


“Rút thăm trúng, đây là sự lựa chọn của Thần.”


“Nói láo, trong những phiếu tên sách kia, cái nào cũng ghi “Dạ Thần Giáo.”


Verden lơ đễnh hỏi ngược lại: “Cho nên, ngươi cứ nói xem đây có phải là lựa


chọn của Thần không?”


“Ngươi…” Creed chất vấn, “Nếu ngươi có nhu cầu trên phương diện này vậy vì


sao trước đó không đề cập tới?”


“Đáp án đưa ra chậm, thiếu chút nữa không chép kịp.”


“Có ý gì?”


“Chờ một lúc nữa thì ngươi sẽ hiểu, xảy ra một chuyện rất nghiêm trọng nên


mục tiêu nhất định phải là Sinh Mệnh Thần Giáo.”


“Ta hy vọng lý do đó có thể thuyết phục ta. “


“Nếu không thì sao?” Verden nhìn Creed, “Xem ở trên tình nghĩa trong giáo


nhiều năm như vậy nên ta khuyên ngươi một câu, bỏ bớt tâm tư riêng của mình,


chúng ta chỉ cần đi theo bước chân của Đại tế tự là tốt.”


“Ta cần xứng đáng với chức trách của Hồng Y Giáo Chủ, xứng đáng với Thần


Giáo.”


“Vị trí Hồng Ý Giáo Chủ được thiết lập sau khi Đại tế tự nhậm chức, trước đây


cũng không tồn tại trong giáo, cho nên ngươi chỉ cần xứng đáng với Đại tế tự là


được.”


“Ta không phải là ngươi, Verden.”


Câu nói này là hơi nặng lời.


Nhưng Verden có thể hiểu được, lúc đầu khi cùng nhau lập nghiệp, tất nhiên là


Đại tế tự làm chủ mà tiến hành đấu tranh, đi tranh giành vị trí, chờ đến khi ngồi


vào vị trí thì lại nghĩ đến đi tạo ra cống hiến của riêng mình cho Thần Giáo.


Lúc đầu phấn đấu không phải là chỉ vì leo lên cao, có lẽ trong mắt của Creed thì


bây giờ mình còn đang dừng lại với cách cục khi trước.


Mà sở dĩ Creed viết toàn bộ phiếu tên sách thành “Dạ Thần Giáo” cũng là do


hắn đứng trên góc độ Hồng Y Giáo Chủ phụ trách chiến tranh để phán định rằng


Dạ Thần Giáo là mục tiêu thích hợp nhất để tấn công.


“Creed, Đại tế tự của chúng ta có ánh mắt lâu dài hơn tưởng tượng của ngươi


nhiều, tâm nguyện cũng càng hùng vĩ hơn tưởng tượng của ngươi.”


Khi chúng ta còn đang suy nghĩ tranh đấu Thần Giáo thì Đại tế tự sớm đã


hướng ánh mắt đến việc đối kháng với Thần.


Thậm chí có thể nói, một loạt công cuộc đấu tranh chính trị trong giáo ban đầu


đều chỉ là vì có được tư cách để tranh đấu với Thần.


Creed không nói gì thêm, hai người cùng đi song song nhau, về đến Thần Điện


công vụ, cùng với những thành viên trung tâm kia tiến vào kết giới nội bộ.


Chờ đến khi quay trở ra, mọi người trở nên hoảng hốt, không phải nơi bàn trà


có dòng nước chảy quanh kia nữa mà là đi đến bờ biển, nhưng nước biển là màu


xám, phía trên tràn ngập sương mù dày đặc.


Sâu trong sương mù có một thân ảnh to lớn như ẩn như hiện.


Đại tế tự đứng trên bờ biển, đưa lưng về phía đám người, đợi đến khi mọi người


đều đã đến đông đủ, Đại tế tự xoay người, nhìn về phía Verden, cực kỳ bình tĩnh


nói:


“Giải thích.”


“Vâng, Đại tế tự.”


Verden nộp bức tranh vẽ kia của Karen lên.


Đại tế tự nhìn lướt qua bức tranh, sau đó ném bức tranh lên không trung, trong


màn trời phía trên mặt biển xuất hiện nội dung trong bức tranh, tất cả như một


cảnh tượng thần kỳ.


Ngoại trừ Verden và Đại tế tự ra, tất cả mọi người đều nhìn lên bằng ánh mắt


khiếp sợ.


Tiên đoán về sự trở về của Chư Thần đã không phải tiên đoán, nhiều nơi đã có


động tĩnh bất thường và Thần dụ gần như đã làm rõ lời tiên đoán.


Nhưng bức tranh này lại đánh dấu bước chân rõ ràng của Chư Thần!


Đại tế tự mở miệng nói:


“Ngài Ogurev đã phản bội Trật Tự, hắn đang dẫn theo một nhóm Thần linh trở


về, Creed.”


Lúc này đầu óc của Creed có chút choáng váng, sau khi bị gọi tên thì có chút


hoảng hốt tiến về phía trước một bước: “Đại tế tự.”


“Dạ Thần Giáo dễ đánh nhưng cũng không phải quan trọng nhất.”


Creed quỳ mọp xuống: “Đại tế tự, thuộc hạ có tội.”


Lúc này Verden mở miệng nói: “Đại tế tự, nếu như không có cứ điểm Ogurev


cảnh báo, chúng ta vốn cũng không biết về chuyện này.”


Đây xem như là đang giải vây cho Creed, đồng thời cũng là đang bỏ qua khâu


điều tra ở cứ điểm Ogurev.


Có đôi khi che giấu cũng không có phức tạp như vậy, giống như khi trước


Verden mới nhận thức ra thư ký và rồng của mình đều bị “Ảnh hưởng” vậy, các


nhân vật lớn ở đây đều bề bộn nhiều việc, bao gồm cả Đại tế tự, một vài thời


điểm thật đúng là không rảnh để hướng ánh mắt nhìn xuống phía dưới.


Đại tế tự nhìn về phía Creed, hỏi: “Hồng Y Giáo Chủ, ngươi nói xem chúng ta


nên làm gì?”


Creed lập tức đáp lại nói: “Hẳn là nên huỷ Cây Sinh Mệnh trước.”


Dừng một chút, Creed nói tiếp: “Mượn cớ chiến sự ở Sa Mạc, ngoại trừ Kỵ Sĩ


Đoàn đang đóng giữ sa mạc ra, những Kỵ Sĩ Đoàn khác sớm đã chuẩn bị sẵn


sàng cho chiến tranh, chỉ cần phương án tác chiến được xét duyệt thông qua thì


lập tức có thể phát động chiến tranh! Nếu ngài Orgulev đã nhờ vào Cây Sinh


Mệnh để dẫn đường cho Thần linh trở về, vậy kỵ sĩ Trật Tự chúng ta bình định


Vườn Sinh Mệnh sẽ có thể ngăn cản.”


Hiệu quả ảnh hưởng của sự thay đổi một cách vô tri vô giác hiện ra vào lúc này,


ít nhất trong cái nhóm nhỏ này thì tất cả mọi người rõ ràng ý chí của Đại tế tự,


bài diễn thuyết ở ngoài trụ sở Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất mặc dù tạo ra sóng gió dữ


dội ở ngoài, nhưng nhóm người này đều rất rõ ràng đây chỉ là sự biểu đạt hàm


súc của Đại tế tự.


Cho nên, không người nào sẽ đưa ra lời dị nghị rằng: Không phải ngài Ogurev


là Thần chi nhánh của chúng ta sao?


Đều là thành viên cũ, bọn hắn rất rõ ràng vào lúc này nếu không thể đứng cùng


một bên với Đại tế tự thì thứ đang đợi chờ mình chính là sự thanh toán tàn khốc


nhất.


Lúc trước, cũng không phải chỉ có Verden bị thăm dò và kiểm tra.


Đại tế tự hỏi: “Thế nhưng trong kỷ nguyên trước ngay cả chủ ta đều không thể


chém ngã Cây Sinh Mệnh.”


Creed lập tức phát huy tính năng động chủ quan mà nói tiếp: “Nhưng bây giờ từ


lâu Cây Sinh Mệnh đã không phải Cây Sinh Mệnh của kỷ nguyên trước!”


Đại tế tự nhẹ gật đầu, nói: “Ta muốn nhìn thấy kết quả.”


“Xin ngài yên tâm, Trật Tự Kỵ Sĩ Đoàn, vĩnh viễn tuân theo ý chí của ngài!”


Đại tế tự quay lưng lại, khoát tay áo.


Cả đám hành lễ cáo lui.