MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2914: Quan chỉ huy phản nghịch (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 2914: Quan chỉ huy phản nghịch (2)

1,353 từ · ~7 phút đọc

“Mời nói.”


Karen vốn cho là Tasen có bí mật gì muốn nói chuyện riêng với mình, nhưng


lão chỉ mở ra một cái hộc từ trong quyển sách lớn mình đang ngồi, lấy từ trong


ra một xấp thư rất dày.


“Những Người Thức Tỉnh như chúng ta mặc dù trong lúc nhậm chức đều được


ra lệnh không thể rời khỏi trụ sở dù chỉ một bước nhưng chúng ta cũng không


phải hoàn toàn bị ngăn cách với phía ngoài, chuyện bên ngoài chúng ta cũng


đều có biết, thần giáo cũng sẽ cung cấp cho chúng ta báo chí và một ít tạp chí.


Cho nên không ít nữ thần quan thức tỉnh ở chỗ chúng ta cực kỳ sùng bái ngài,


hy vọng ngài có thể ký tên cho bọn họ; đương nhiên, cũng có không ít nam thần


quan thức tỉnh cũng muốn.


Bọn họ đều rất trẻ trung, à, đương nhiên, cũng có chút người tuổi tác không còn


nhỏ nhưng lại cảm thấy mình còn rất trẻ.


Ý của ta là hy vọng ngài có thể thành toàn cho họ, ta cũng sắp về hưu rồi, có thể


ra ngoài hít thở không khí, nhưng những đứa trẻ này, thật ra … thật ra … rất


không dễ dàng.”


Karen lập tức nói: “Đây là chuyện ta phải làm.”


“Vậy thì quá tốt rồi.”


Tasen đưa cho Karen một chiếc bút lông ngỗng, Karen nhận lấy, bắt đầu ký tên.


Karen vừa ký tên vừa nói: “Xin hay thay ta truyền đạt kính ý đến bọn họ, nhờ


có sự nỗ lực vĩ đại của họ mà đã bảo vệ ranh giới căn bản cuối cùng của Trật


Tự.”


“Ta biết, ta hiểu rồi.”


Sau khi ký tên xong, Tasen cẩn thận từng li từng tí mà xếp thư lại.


“Xin ngài tiếp tục đi theo ta.”


“Hai vị kia còn bị như vậy bao lâu?”


Tasen nói: “Ảnh hưởng từ quy tắc Không Gian cộng thêm thôi miên tinh thần


có thể mê hoặc bọn họ rất lâu.”


“Vậy thì để bọn họ tiếp tục bước đi ở đó đi, ta hy vọng tiếp sau có thể có một


không gian riêng tư một chút để những tiền bối mà ta có thể sẽ thức tỉnh, không


biết là có tiện hay không?”


“Đương nhiên không thành vấn đề, trong ghi chép đến thăm thì có rất nhiều


nhân vật lớn đưa ra yêu cầu như vậy;


Sau khi ngài lựa xong thì hãy thông báo cho ta biết, ta sẽ sắp xếp người vận


chuyển bọn họ ra ngoài, đợi đến lúc cần thiết sẽ tiến hành thức tỉnh.”


Làm như vậy là vì để quý trọng thời gian thức tỉnh, dù gì thì đây cũng không


phải thức tỉnh Ky Sĩ Đoàn thứ nhất với quy mô lớn để cầm lấy trang bị lập tức


tác chiến, trạng thái tốt nhất là để ba vị quan chỉ huy đã được lựa chọn tiếp tục


nằm trong quan tài rồi đưa đến phòng kế hoạch tác chiến rồi mới thức tỉnh.


Tasen đưa một viên ngọc hình tròn cho Karen: “Ngài trực tiếp vào bên trong đi,


ghi chép cuộc đời cụ thể vào quan tài của năm vị quan chỉ huy được khoanh


tròn trên danh sách đã được sắp xếp ở căn phòng lớn nằm ở trong cùng nhất.”


“Cảm ơn.”


“Ngài khách sáo rồi.”


Tasen quay người rời đi.


Karen thì cầm khối ngọc trong tay tiếp tục đi vào, Pall ngồi trên bờ vai tò mò


hết nhìn đông tới nhìn tây.


“Kevin.”


“Gâu!”


Sau khi trả qua sự xác nhận của Kevin nơi này không bị quan sát, có thể tùy tiện


nói chuyện.


“Pall, cô chưa từng tới nơi này sao?”


“Không có meo.”


“Ta còn tưởng rằng cô cũng đã từng đến nơi này.”


“Thật ra ta cũng muốn đến đây, nhưng nơi này thật sự không vào được, canh


phòng quá nghiêm ngặt, bởi vì thân phận của cậu cao cho nên không có cảm


giác gì.”


Karen đi vào căn phòng kia, năm chiếc quan tài được đặt ở chỗ đó, bên cạnh


mỗi một cái quan tài đều có một cái bia đá, trong tấm bia đá có lắp trận pháp ký


ức, có thể thông qua nó để xem xét cuộc đời của người nằm trong quan tài.


Thậm chí có thể nghe được lời giới thiệu của người nằm trong quan tài đối với


bản thân được ghi vào trước khi chết.


Nhưng mà nội dung trên tấm bia bị xét duyệt cực kỳ nghiêm ngặt, sẽ không bởi


vì người đã khuất mà khiêng kỵ, dù sao đều là để dự bị để cống hiến khi được


tín đồ hậu thế thức tỉnh, không thể để ngươi khoác lác bản thân mình một cách


thiếu nguyên tắc.


Nhưng nói như thế nào đây, có thể có tư cách nằm ở trong này sau khi chết thì


cũng sẽ không kém cỏi như vậy.


Karen xem xét bia đá của bốn vị quan chỉ huy kia, bốn vị này đều cực kỳ ưu tú,


tùy ý chọn ra ba vị, hẳn là đều có thể đảm nhiệm được sứ mệnh hoạch định


phương án chiến tranh.


Việc này khiến Karen bắt đầu dao động suy nghĩ cho Kevin đi cửa sau, dù gì thì


đây cũng là một cuộc chiến liên quan đến một Thần Giáo chính thống, tất cả


vẫn phải lấy đại cục làm trọng.


Mặt khác, Dikno còn có một điểm yếu, đó chính là ở nơi này thì hắn vẫn còn


khá trẻ tuổi, khi chết chỉ mới 45 tuổi.


Cuối cùng, Karen bắt đầu xem xét bia đá của Dikno.


Đọc xong, Karen không khỏi thở dài.


Mặc dù ghi chép phong phú hơn rất nhiều so với những gì ghi trong danh sách


trước đó, nhưng biểu hiện của hắn vẫn không có gì quá sáng chói, quan trọng


nhất đó là mục tiêu của cuộc chiến này vẫn không phù hợp với chuyên môn của


hắn, vẫn là bốn vị quan chỉ huy trước đó thích hợp hơn một chút.


Kevin thấy thế, lập tức vươn chân chó ra, sờ lên trên quan tài, sau đó xoay đầu


chó qua, rất là mong chờ mà nhìn Karen.


“Rốt cuộc thì hắn có gì đặc biệt, ngươi có lý do gì để ta nhất định phải lựa chọn


hắn sao?” “Gâu!”


“Trình độ chỉ huy của hắn cực kỳ cao?” Karen lắc đầu, “Những quan chỉ huy có


thể nằm ở chỗ này không có ai là trình độ thấp.”


“Gâu!”


Pall mở miệng nói: “A, chó ngu, quan hệ giữa hắn và ngươi năm xưa tốt đến


dường nào thế?”


Kevin nhẹ gật đầu, sau đó lại lắc đầu, nó rất vội, cũng rất khẩn cấp, hình như là


nó đã nhận ra tâm ý Karen biến hóa, nó vô cùng lo nghĩ mà liên tục phát ra


tiếng “Gâu gâu gâu”.


Không có ý nghĩa gì, chỉ là tiếng chó sủa bình thường.


“Được rồi để ta đến xem đi.”


Karen chuẩn bị “Giao lưu” một chút cùng vị quan chỉ huy Dikno này, không


phải thức tỉnh, mà là kích hoạt một chút năng lượng linh tính trong cơ thể của


đối phương để tiếp xúc với hắn trong một khoảng thời gian ngắn.


Nhắm mắt lại, một sợi xiềng xích màu đen tràn từ dưới chân Karen tiến vào


quan tài.


Người đã chết, thật ra cũng là chết rồi, di thể cũng không tồn tại “Tư duy”,


trong tình huống bình thường chỉ có sau khi “Thức tỉnh” thì mới thứ mới có thể


tái vận hành lại.


Đây cũng là nguyên nhân mà ký ức của phần lớn người được “Thức tỉnh” đều


dừng lại ở khoảnh khắc trước khi chết.


Nhờ tác dụng từ sức mạnh của Karen, tư duy ý thức của Dikno bắt đầu khôi


phục, Karen cũng tiến vào trí nhớ tư duy của hắn.