MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2918: Thân phận lộ ra ánh sáng (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 2918: Thân phận lộ ra ánh sáng (2)

1,572 từ · ~8 phút đọc

“Có chút sai lầm, mấy trăm bộ chắc là không kịp.”


“Đối với người khác mà nói thì không kịp, nhưng đối với ta mà nói … ngươi


không nhìn thấy nơi này sao?”


“Ta nhìn thấy, nhưng ngươi cần thời gian ít nhất một ngày để làm quen với mức


độ chiến tranh của hai bên.”


“A, ta hiểu, ý của ngươi là tiến bộ ở mọi phương diện hiện tại đều rất lớn, tư


duy và thói quen đối với chiến tranh của ta đã lạc hậu, cần học bổ túc lại thì mới


có thể đuổi kịp thời đại hiện tại.”


“Không, trái lại không phải ngươi tụt hậu, mà là quá mức tân tiến, ta đã từng chỉ


huy quân đoàn tham gia chiến dịch, theo ta được biết thì bây giờ có rất nhiều


loại khí cụ chiến tranh đã không còn năng lực để chế tạo, quá nhiều trận pháp và


các hạng mục kỹ thuật đều đã thất truyền, trình độ của chúng ta lạc hậu nghiêm


trọng hơn so với thời đại của ngươi.


Đương nhiên, không chỉ có Trật Tự Thần Giáo chúng ta xảy ra tình huống này,


những Thần Giáo khác cũng là như thế, nói một cách khách quan thì bởi vì có


Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất tồn tại mà sự thụt lùi của chúng ta là nhỏ nhất.”


Dikno cau mày, nhìn xem Karen.


Karen hỏi: “Sao vậy?”


Dikno nói: “Ta không thể nào hiểu được cái sự thật là các ngươi sẽ càng ngày


càng thụt lùi này.”


“Điều này cũng rất dễ để giải thích, bởi vì rất nhiều truyền thừa đều bắt nguồn


từ Thần, mà Thần biến mất, đầu nguồn cũng không còn, truyền thừa tự nhiên


cũng khó giữ gìn nên chỉ có thể thụt lùi.”


“Được rồi, ta lại có thêm chút mong chờ về thế giới này, thức tỉnh ta đi, để ta


làm xong việc mình nên làm, sau đó ta có thể không còn tiếc nuối mà triệt để


chết đi.


A, không đúng, Sinh Mệnh Thần Giáo?


Vậy vì sao lại lựa chọn để thức tỉnh ta?


Nếu như là Hải Thần Giáo cháy lại từ đống tro tàn thì thức tỉnh ta mới hợp tình


hợp lý.”


“Bởi vì ngươi cực kỳ ưu tú.”


“Ha ha ha …trước khi ngươi đến đây thì cho rằng ta cực kỳ ưu tú? Ngươi biết


trước khi chết, lúc ta tự nhìn vào bia đá của mình thì có cảm giác gì sao?


Ta cảm thấy ta rất phổ thông mà, nằm ở chỗ này, sợ là trừ phi nguy cơ diệt giáo


xuất hiện, nếu không tín đồ hậu thế vốn sẽ không nghĩ đến việc thức tỉnh ta.”


“Hoàn toàn chính xác, ta không thấy điểm gì đặc biệt từ trên bia đá của ngươi,


nhưng có người vẫn luôn kiên trì đề cử ngươi với ta.”


“Ta không kết hôn, cũng không để lại con riêng, ta cũng không có hậu duệ gia


tộc giúp ta tuyên truyền, cách cả một cái kỷ nguyên, ai sẽ đề cử ta?”


“Ranedal.”


“Ngươi tìm thấy ghi chép miêu tả về ta từ trong di tích của hắn?


A, quả thật làm ta thấy cảm động.


Hắn là một vị rất đặc thù thần linh, ta cực kỳ cảm kích hắn, bởi vì hắn nguyện ý


thể hiện ra sức mạnh toàn diện của Thần cho ta thấy để ta có được số liệu rõ


ràng và trực quan hơn để tiến hành mô phỏng.”


“Quan hệ giữa ngươi và hắn rất tốt.”


“Thần là kiêu ngạo, mặc dù trước khi bị săn giết cũng sẽ phát ra kêu rên, tựa


như khúc nhạc êm tai nhất thế gian.


Nhưng ngươi vẫn không dùng quan hệ giữa người với người mà đặt ở trên


Thần.


Ta và hắn quả thật có chút quan hệ, hắn từng mời ta nếm thử thịt Phượng Hoàng


nướng, nếu không có lẽ ta cũng chẳng sống qua bốn mươi tuổi.


Hắn đã từng đề nghĩ ta rằng không nên tiêu hao tinh thần lực vào cái trò chơi


của riêng mình này, hi vọng ta có thể ngưng tụ ra mảnh vỡ Thần cách mà có


được tuổi thọ càng dài hơn.


Đáng tiếc, ta phụ sự kỳ vọng của hắn, ta vốn không nhịn được, không còn cách


nào.


Đúng, về sau hắn cũng bị đuổi ra ngoài sao? Ý của ta là đuổi ra khỏi kỷ nguyên


này.”


“Không phải, trước khi kỷ nguyên mới mở ra thì hắn bị chủ ta trấn áp.”


“Ha ha ha ha ha!!!” Dikno liên tục nở nụ cười, dùng tay quệt đi nước mắt vốn


không tồn tại ở khoé mi, “Ta biết ngay, ta biết ngay mà, hắn khuyên ta bớt dùng


não lại, ta cũng khuyên hắn dùng ít não đi, nhưng kết quả, chúng ta đều không


có nghe lời khuyên của người khác, ha ha ha ha ha!”


Dikno cười đến nỗi sắp gãy lưng rồi.


Điều này có nghĩa trước đây hắn nói dối, quan hệ giữa hắn và Ranedal hẳn là


tương đối tốt, nếu không, Ranedal cũng sẽ không nói loại chuyện bí mật của


Thần giới là mình làm bao tay trắng này cho hắn biết.


Chỉ có điều là thật ra trong lòng vị quan chỉ huy này tràn đầy kiêu ngạo, hắn


lười đi tạo quan hệ với Thần để nâng cao chính mình.


“Được rồi, được rồi.” rốt cục Dikno bình tĩnh lại, “Loại giao lưu bằng ý thức


này cũng sẽ tiêu hao năng lượng linh tính của ta, nếu đã có nhiệm vụ, ta sẽ


không vi phạm lời thề của ta năm đó, để bọn hắn thức tỉnh ta đi, ta phải đi làm


việc, tranh thủ đề ra kế hoạch tác chiến xong thì ta còn có thể có thừa thời gian


tắm rửa, ngâm mình ở trong bồn nước nóng, trong tay cầm một ly nước đá.”


“Ta thích nước đá.”


“A, được đấy.” Dikno đưa tay, vỗ vỗ bả vai Karen, “Ngươi có tin không, bởi vì


điều này, khiến ta thấy ngươi thuận mắt hơn nhiều.”


“Ta tin tưởng, bởi vì ta cũng thấy thế.”


“Ha ha, được rồi, không trì hoãn thời gian nữa chứ.”


“Ta còn muốn trò chuyện tiếp với ngươi, có một số việc, ta cần nói rõ ràng với


ngươi trước.”


“Chờ đến lúc thức tỉnh làm xong việc đi trò chuyện với ngươi tiếp, dù sao cũng


không trì hoãn công việc, Người Cầm Roi tương lai hẳn là có thể đến phòng tác


chiến của Thần Điện Chiến Tranh chứ?”


“Bây giờ gọi là Viện Hồng Y Giáo Chủ.”


“Đổi bộ môn mới rồi à?”


“Mới thêm vào, gần với địa vị của Đại tế tự.”


“A, vậy chúng ta không cần nhiều lời thêm nữa.”


“Vẫn phải nói xong.” Karen nhìn Dikno, “Nếu như ngươi cảm thấy mình sinh


nhầm thời đại, để ngươi cảm thấy tiếc nuối, ta có thể đền bù nỗi tiếc nuối này


của ngươi, cho ngươi sinh mệnh lần thứ hai, để ngươi thoả thích thi triển tài hoa


của mình trong thời đại này.”


Dikno chỉ chỉ vào đầu của mình rồi vừa chỉ chỉ lên trán Karen:


“Cho nên, giữa ta và ngươi thì rốt cuộc là đầu ai có vấn đề thế? Người Cầm Roi


tương lai chắc chắn sẽ không phải là một kẻ ngu, vậy thì… có phải trong lúc


bọn hắn vận chuyển thi thể của ta thì không cẩn thận để đầu của ta bị va chạm


không?”


Karen không để ý, tiếp tục nói: “Còn ngươi thì cần tuyên thệ dâng lên cho ta tất


cả lòng thành kính.”


Sắc mặt Dikno trầm xuống,


Hỏi:


“Ta bảo này, ngươi cho rằng mình là ai chứ?”


Karen không có trả lời, mà là xoay người, đưa lưng về phía Dikno, đối mặt với


khu vực chiến trường lúc trước.


Trói buộc của cơn nghiện đói vào lúc này có chút mở ra.


Sau một khắc,


Trong khu vực chiến trường, bóng dáng vĩ ngạn đang bị toàn bộ quân đoàn Trật


Tự Thần Giáo vây quanh từ từ ngẩng đầu lên.


Lúc này Dikno mở to hai mắt, nơi này là không gian ý thức trong suy nghĩ của


hắn, tất cả mọi thứ nơi này đều là sản phẩm mô phỏng ra từ tư duy của hắn,


nhưng bây giờ, cái bóng người mà tín đồ Trật Tự bao đời quỳ bái vậy mà thoát


khỏi sự soát của mình, cứ như có được ý thức bản thân.


Mà điều này chỉ có một khả năng … một cái khả năng đủ để Dikno đã chết phải


kinh hãi đến mức đạp bay vách quan tài.


Thần Trật Tự chậm rãi mở mắt ra,


Uy nghiêm vô tận tràn ngập khu vực ở tầng dưới cùng này,


Bây giờ,


Trong khu vực này, bao quát tất cả quân đoàn Trật Tự được mô phỏng ra cũng


đều thoát khỏi sự điều khiển của Dikno, bắt đầu cúng bái bóng người này, vô số


âm thanh ca ngợi ca tụng bắt đầu quanh quẩn.


Thần Trật Tự nhìn về phía Dikno đang ngơ ngác đứng ở nơi đó,


Mở miệng hỏi:


“Ngươi nói xem, ta là ai?”