MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2945: Sự kiện phố Mink (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 2945: Sự kiện phố Mink (2)

1,290 từ · ~7 phút đọc

“Ha ha.”


Hào quang bị thu vào, tiếng cười quen thuộc truyền ra.


Vị trưởng lão xuất hiện chính là Ukunga.


Đối với vị này mà nói thì không trực tiếp hóa thành hào quang bay vào trong


Thần Điện công vụ là đã rất tôn trọng Giáo Đình rồi.


Ukunga đi lên, Karen đi xuống dưới.


Ukunga dừng bước lại, Karen lại bước xuống thêm hai bậc, hành lễ với Ukunga:


“Chào thầy.”


Ukunga tò mò hỏi: “Sao lại ra ngoài làm gì?”


“Thưa thầy, báo cáo công việc xong thì tất nhiên phải đi ra.”


Ukunga giơ tay lên, vỗ tay phát ra tiếng.


Mobiteng thấy thế, khóe miệng không khỏi giật giật, đang đứng trên bậc thang


của Thần Điện công vụ mà lại bố trí kết giới để nói thầm … thì người bình


thường, thật đúng là không làm ra được loại chuyện như thế này.


“Ngươi biết tiếp theo Đại tế tự sẽ đi đâu không, ta đến là để đón hắn đi cùng.”


“Biết.”


“Đi vào với ta.”


Karen lộ ra nụ cười rất lễ phép, hỏi: “Ngươi muốn làm gì?”


“Tốt xấu gì thì cũng là đệ tử của ta, nên tranh thủ cơ hội vẫn phải giúp ngươi


tranh thủ, cứ vỗ mông ngựa (nịnh hót) của Verden mãi cũng không có tác dụng,


cho dù có vỗ cho hắn bầm tím thì cũng không bằng vỗ của Đại tế tự cho đỏ


lên.”


“Đây là cái lời ví von kỳ diệu gì thế?”


“Người cũng hiểu ý ta mà, không phải ngươi đã nói sao, tương lai của ngươi là


muốn làm Đại tế tự, người thầy như ta phải giúp “con trai thân yêu” tiến bộ.”


“Ngươi là đang đẩy ta vào trong hố lửa đấy.”


“A, ta rõ ràng là nhét ngươi vào trong họng pháo Ma Tinh để bắn lên trời mà.”


Ukunga giải trừ kết giới, đưa tay bắt lấy cánh tay Karen, cưỡng ép lôi kéo


Karen quay trở vào trong Thần Điện công vụ.


Karen không muốn đi vào, nhưng hắn không có cách nào phản kháng, chỉ có thể


nhắc nhở: “Trò đùa này cũng không vui đâu.”


“Chỗ đó rất thú vị, ngươi không nhìn thấy thì thật đáng tiếc.”


“Thật ra cũng không đáng tiếc là bao.”


“Ngươi thì biết cái gì, ngươi đã trải đời được bao nhiêu?”


Trở lại đại điện, dòng nước bị đẩy ra, Karen lại bị lôi kéo trở về cái chỗ bàn trà


kia.


Đại tế tự không ngẩng đầu, yên lặng xem sách.


Ukunga đi đến, trực tiếp ngồi xuống trên ghế sa lon trước mặt Đại tế tự, chỉ chỉ


vào Karen đi theo ở phía sau, nói:


“Hắn là đệ tử của ta, ngài ít nhiều gì cũng phải nể tình ta, dìu dắt nâng đỡ hắn


hơn.”


Đại tế tự lật một trang sách, nói: “Ngươi có tin là trong lòng của đứa học trò này


của ngươi bây giờ đang mắng ngươi không.”


“Ta thấy không sao cả.” Ukunga lấy một quyền trục ra từ trong thần bào, vứt


xuống trên bàn trà, nhìn Đại tế tự, “Đây là thứ ngài muốn, ta cho ngài, nhưng ta


có một điều kiện.”


“Điều kiện là hắn sao?”


“Đương nhiên, về sau khi vị trí này trống thì để hắn ngồi một chút.”


Đại tế tự cười, hỏi: “Ngươi xem vị trí Đại tế tự này như cái gì rồi?”


“Hắn cực kỳ thích hợp với vị trí này.”


“Ngươi dựa vào cái gì mà nói như vậy?”


“Ta là bạn tốt của Protaras, ta cảm thấy hắn giống Protaras, vậy đã được chưa?”


Đại tế tự nhắm hai mắt.


Karen rõ ràng, bây giờ Đại tế tự chắc chắn đang tức giận, hắn cũng đang thể


hiện sự tức giận này.


Còn về quyển trục mà Ukunga vừa lấy ra kia, không có gì bất ngờ xảy ra, hẳn là


phương pháp mà Ukunga dung hợp với Thần khí để sống đến bây giờ, bởi vì


Ngọn Giáo Vĩnh Hằng từng nói cho mình, Đại tế tự muốn sống một nghìn năm.


Nhưng ngàn vạn lần không nên, không nên bàn điều kiện với Đại tế tự như thế


này.


Ukunga không chỉ giẫm trúng toàn bộ mìn dưới đất mà còn lại đang điên cuồng


dùng sức dậm chân.


Xem như lúc trước có chọn Siti làm thầy thì Siti cũng rất khó để tạo ra hiệu quả


xấu như thế này.


Đại tế tự từ từ mắt ra, nói: “Trong cả một cái Thần Điện, dám nói lời như vậy


với ta cũng chỉ có mỗi mình ngươi.”


“Đừng nói như vậy, chỉ là ở chỗ này thôi, ra khỏi đây đứng trước mặt người


khác thì ta cũng sẽ cực kỳ cung kính đối với ngài.


Còn nữa, trên đời này, có thể để cho ta dùng kính ngữ xưng hô thì trước mắt


cũng chỉ có một vị là ngài.


A, thời gian sắp đến, ta chuẩn bị một chút, sau đó ngài đi ra là được, ta sẽ chờ


ngài ngoài cửa chính của Vườn Sinh Mệnh.”


Ukunga đứng người lên, hành lễ với Đại tế tự có chút qua loa rồi đi ra ngoài.


Hắn dùng ánh mắt ra hiệu Karen cùng hắn rời đi, nhưng Karen đứng không


nhúc nhích.


“À.”


Ukunga cười một tiếng, không có để ý tới, tự mình đi ra.


Ở chỗ bàn trà chỉ còn lại Đại tế tự cùng Karen.


Ánh mắt Đại tế tự nhìn về phía hộp xì gà, Karen chủ động đi tới, mở hộp, cắt xì


gà, điểm đốt, sau đó đưa đến.


Đại tế tự hút một hơi, từ từ phun vòng khói ra, nói: “Hắn đối với ngươi thật sự


rất tốt.”


Karen nhẹ gật đầu.


“Nhớ kỹ chuyện Verden đã dặn dò ngươi sao?”


“Thuộc hạ nhớ kỹ.”


“Biết nên làm như thế nào sao?”


“Thuộc hạ sẽ lo liệu ý chỉ của ngài.”


“Thế nhưng như thế thì ngươi sẽ hại hắn, món đồ mà hắn muốn cướp lấy kia rất


quan trọng với hắn, nhưng ta, cũng không muốn để hắn lấy được, cho nên, ta để


ngươi đi giúp đối thủ của hắn, ngươi cũng đồng ý phải không?”


“Thuộc hạ sẽ lo liệu ý chỉ của ngài.”


“Không một chút do dự?”


“Không có, ngay cả đám tiền bối Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất, đều rõ ràng sau khi tỉnh


dậy sẽ tuân theo ý chỉ Đại tế tự, thần quan Trật Tự còn sống, sao có thể không


hiểu rõ đạo lý này.”


“Có từng nghĩ tới bản thân sẽ vì vậy mà hối hận không?”


“Tuyệt đối sẽ không.”


“Ha ha.” Đại tế tự cười, buông xì gà xuống, “Hiện tại, ngươi đúng là có chút bộ


dáng giống Verden.”


Karen đưa tay nhận xì gà, đưa nó đặt ở trên gạt tàn thuốc, không có nói tiếp.


“Làm tốt chuyện này, mọi thứ như cũ; chuyện này nếu không làm tốt thì ngươi


đi tìm chỗ nào đó mà yên tĩnh tu hành đi thôi, đây cũng là ý của hắn.”


Hiển nhiên, Đại tế tự đã nhìn ra, Ukunga không hy vọng Karen tiếp tục nhậm


chức trong Giáo Đình, mà là hi vọng hắn chuyên tâm tu hành, hành vi trước đó


rõ ràng là đang cố ý hủy đi con đường làm quan của Karen.


Karen nói: “Xin ngài yên tâm, nhất định thuộc hạ sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”


Đại tế tự đứng người lên vừa đi ra ngoài vừa nói:


“Cùng đi đi.”


“Vâng, Đại tế tự.”


Đại tế tự đi ở phía trước, Karen theo ở phía sau.