MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2955: Đối thoại với Thần (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 2955: Đối thoại với Thần (3)

1,259 từ · ~7 phút đọc

Seaforth và Romir đều cố ý nhìn thoáng qua Karen, trên bàn ăn cấp bậc này thì


sự sắp đặt vừa rồi gần như đang chỉ rõ muốn đẩy người trẻ tuổi này lên một vị


trí cấp bậc cao hơn. Cũng chỉ có trong lòng Karen không có gì xao động, bởi vì


đây là bánh vẽ của Đại tế tự, xem như là phần thưởng mình được ban sau khi


chấp hành xong nhiệm vụ sự kiện phố Mink, từ tướng tài đắc lực của Giáo Đình


trở thành một thành viên trong Giáo Đình.


Cái lời hứa hẹn này có được thực hiện hay không thì còn rất khó nói, bởi vì


trong mắt Đại tế tự, bất kể Karen có hoàn thành nhiệm vụ thành công hay không


đều có khả năng lớn sẽ chết dưới bàn tay phẫn nộ của một bên nào đó trong sự


kiện phố Mink.


Bởi vì bất kể là vị đang say ngủ kia hay vẫn là Thần Điện cũng đều không có


cách nào trực tiếp sử dụng Kỵ Sĩ Đoàn để xử lý như ngày hôm nay, không có


lực lượng tuyệt đối đàn áp, thì sức ảnh hưởng của thực lực cá nhân sẽ vô cùng


lớn.


“Vâng, Đại tế tự.”


Vẻ mặt Karen không thay đổi, tiếp nhận cái bánh vẽ này.


Dù sao thì trong mắt người khác thì nhiệm vụ này chỉ có đường chết, nhưng đối


với anh thì quả thật chẳng khác gì một chuyến về thăm quê.


Nhân vật nguy hiểm nhất của hai bên, một người là bạn cùng phòng, một người


là ông nội mình, ừm, cả hai đối thủ đều thật đáng sợ.


Sau bữa ăn không lâu, Ukunga đến.


Hắn bị thương, bả vai bị xuyên thủng, vị trí từ má trái xuống phần hàm bị rách


một mảng, nhưng hắn không phải cơ thể máu thịt bình thường, cho nên miệng


vết thương để lộ ra màu sáng óng ánh của tinh thể.


“Đại tế tự, bên trong đã quét dọn sạch sẽ, ngài có thể đi vào.”


Đại tế tự đứng người lên, hỏi: “Tổn thất lớn không?”


“Không nhỏ.”


“Ừm”


Đại tế tự cũng không hỏi cụ thể, mà là mở miệng nói: “Barce.”


Cơ thể của con rùa khổng lồ khẽ run lên, một vầng sáng bao phủ Đại tế tự và


Ukunga.


Karen thấy thế, nhích lại gần về phía Ukunga, Ukunga cũng nhích về phía


Karen.


Con rùa ở dưới chân chắc chắn có thể “Nhìn thấy” hành động nhỏ này.


Vầng sáng kia giống như cũng có chút do dự, nhưng vẫn là phân ra một phần


mà bao phủ Karen.


Seaforth bất mãn nói: “Này, không đưa ta đi cùng à?”


Đại tế tự đáp lại nói: “Trước khi thương lượng xong hình thức hợp tác mới thì


không đi cùng, sợ ảnh hưởng đến tính độc lập của Nguyên Lý.”


Vầng sáng bắt đầu bồng bềnh, chở ba người bay về phía Cây Sinh Mệnh.


Hai cái lỗ đều rất lớn, sau khi đến gần thì mới phát hiện đây là cửa ra vào kết


giới.


Bước vào trong thì không gian lập tức bắt đầu trở nên to lớn vô ngần, có điểm


giống với toà Kim tự tháp trụ sở Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất, chỉ có điều ở khắp nơi


đều có dấu vết chém giết bị phá hoại, còn có rất nhiều thi thể người và yêu thú


chưa kịp xử lý.


“Bái kiến Đại tế tự.”


“Bái kiến Đại tế tự.”


Trong lúc đi ngang qua, có không ít thần quan Trật Tự hành lễ với vầng sáng.


Cuối cùng, vầng sáng bao phủ ba người đi tới vị trí sâu nhất của Cây Sinh


Mệnh, cấm chế vốn có bên trong đã sớm bị bài trừ, một cái rễ cây màu đỏ sinh


trưởng ở chỗ này, nó có tần suất và tiếng vang của một quả tim đang đập.


Trước lúc đến gần thì ngươi có thể cảm nhận được nguồn nóng thiêu đốt da thịt


của ngươi, đây không phải nhiệt độ, mà là năng lượng sinh mệnh quá đậm đặc


để ngươi cảm thấy không thích ứng, tựa như oxi quá đậm đặc.


Đại tế tự nói: “Nghe nói ở trong kỷ nguyên trước, vào thời kỳ mà Cây Sinh


Mệnh thịnh vượng nhất, thì nơi đây mới là cảnh tượng ở trong toàn Cây Sinh


Mệnh.”


Ukunga cảm khái nói: “Đúng vậy, trong kỷ nguyên Chư Thần không ra thì tất cả


đều thoái hóa quá nhiều, đừng nói một kỷ nguyên, chỉ cần một nghìn năm, đều


có thể trông thấy dấu hiệu thoái hóa.”


Đại tế tự nghe vậy, đang chuẩn bị nói chuyện thì lại nhìn về phía Karen, hỏi:


“Ngươi cảm thấy thế nào?”


Karen lắc đầu nói: “Ta không thích cái từ “Thoái hóa” này, ta đã từng đọc rất


sách miêu tả về kỷ nguyên trước, biết rằng hiện tại và kỷ nguyên trước có sự


chênh lệch cực lớn, nhưng cái từ này nghe thấy thì vẫn có chút “Chói tai”, cứ


ngỡ như khi chúng ta mất đi Thần thì sẽ lại trở nên “Ngu muội” vậy.”


Ukunga khẽ nhíu mày, có vẻ có hơi không vui, nhưng cũng không nói gì.


Đại tế tự: “Nói tiếp.”


“Ta cho rằng, bản chất của thoái hóa là bởi vì trong quá khứ thì Thần vẫn còn


trên thế giới thì chúng ta chẳng qua là sản phẩm phụ thuộc, là vật trang sức,


những thứ mà chúng ta cho rằng nó đã mất đi, thật ra cũng không phải do chúng


ta nắm giữ, mà là do Thần ban cho chúng ta.


Ngược lại là những kỹ thuật đang được phát triển không ngừng này mới là thứ


chúng ta thật sự nắm giữ, cũng không phải dò Thần ban ân, cũng không vận


chuyển dựa vào ý chí của Thần.


Giống như là vừa rồi khi Giáo tôn Seaforth nói tới “Độc lập tự chủ” ở ngoài.


Trong kỷ nguyên không có Thần, có lẽ thứ mà chúng ta nắm giữ và có khả năng


nắm giữ mới là sự độc lập tự chủ của chúng ta.”


Đại tế tự nói: “Ukunga, ngươi đã dạy ra một học trò tốt.”


“Ha ha.”


“Ngươi không tức giận sao?”


“Không tức giận, hắn là học sinh ta chọn, giống như con trai ruột của ta, làm


cha, sao có thể tức giận với con trai mình chứ.”


“Thật là tình thầy trò khiến người ta cảm động.”


Đại tế tự đi đến trước, đặt tay mình lên cái rễ cây đỏ thẫm kia.


Sau một khắc,


Giọng nói của Đại tế tự vang lên từ bốn phím:


“Ngươi nghe giọng nói của ta sao?”


Karen nghe được, nhưng anh không có đáp lại, bởi vì anh phát giác được


Ukunga có vẻ cũng không nghe thấy.


Quả nhiên,


Sau đó Đại tế tự lại nói thêm một câu


“Nghe thấy không, Ogurev?”


Đại tế tự đang thông qua rễ Cây Sinh Mệnh để liên hệ với Ogurev!


Đây là phương thức trao đổi vô cùng bí ẩn, vị Trưởng Lão Thần Điện đứng ở


bên cạnh như Ukunga cũng không nghe thấy gì, nhưng Karen bởi vì sự đặc biệt


của mình nên có thể “Tham dự”.


Đột nhiên,


Một giọng nói tràn đầy tang thương và mệt mỏi truyền ra:


【 Tiranus, thế mà ngươi đã trở về … 】