MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2958: Sát Thần (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 2958: Sát Thần (1)

1,829 từ · ~10 phút đọc

Vẻ mặt Karen không chút biến sắc mà gấp gọn giấy vẽ lại, bỏ vào túi, sau đó


hỏi Bede:


“Không phải Bích Thần Giáo am hiểu việc tiên đoán sao, theo lý thuyết thì phải


nên đứng cách xa khu vực sẽ phát sinh nguy hiểm một chút thì mới đúng.”


Bede có chút thẹn thùng nói: “Vậy thì không phải là không có gì khác biệt gì


với đám thầy bói đi lừa đảo người khác rồi sao?”


Trong các Thần Giáo gần như đều có bộ môn bói toán, sức ảnh hưởng trong thế


tục cũng cực kỳ lớn, nhiều khi, Bích Thần Giáo cũng sẽ bị quy nạp chung vào


trong, nhưng chính bọn hắn sẽ không thừa nhận.


Lại liên tưởng đến xưa kia khi Bích Thần Rylisa nhất định phải đi vẽ ra kết cục


của Thần Trật Tự khi hắn đang trong lúc cường thịnh nhất, chỉ có thể nói rằng


loại hành vi “chạy trước đường đạn” này của cha vợ tương lai của mình và


Piaget là được chân truyền từ Bích Thần.


“Thật ra…ta có một sự phát hiện.” Bede có chút do dự, nhưng vẫn quyết định


nói ra, “Năng lực vẽ tranh đặc biệt của Piaget hình như lần nào cũng có liên


quan đến cậu.”


“Có thể là bởi vì là bạn bè nên Piaget tương đối quan tâm ta.”


“A, thì ra là như vậy.” Bede dùng sức gật đầu, có vẻ như thật sự bị lý do này


thuyết phục hoàn toàn.


“Ngài tính khi nào sẽ trở về?”


“Tạm thời cũng không có ý định trở về, còn có rất nhiều phong cảnh mà chúng


ta muốn đi xem, thu thập thêm nhiều loại phong cách.”


“Như vậy, tiếp theo muốn đi đâu?”


“Piaget nói cậu ta muốn về thăm nhà một chút.”


“Về Wien?”


“Không, là về Ruilan, dạo gần đây cảm xúc của cậu ta không được tốt cho lắm,


luôn luôn thấy đau đầu, ta nghĩ sau khi về đến quê nhà thì có lẽ có thể hóa giải


một chút nỗi đau khổ của cậu ta.”


“Ta đề nghị tạm thời không nên trở về.”


“Ta biết nơi này rất đặc thù…nhưng chúng ta không phải thần quan Trật Tự,


không vi phạm vào cấm kỵ.”


“Không được trở về.”


“Được rồi, không quay về!”


“Đúng rồi, về sau khi đi đến đâu thì nhớ thông báo cho Đòn Roi Kỷ Luật hoặc


là Sở thẩm phán của nơi đó, lỡ như có chuyện gì xảy ra thì cũng dễ giúp đỡ


nhau.”


“Được rồi, ta đã biết, ta hiểu rồi.”


Lúc này, một con quạ đen bay đến, Karen đứng người lên, bắt lấy quạ đen, nói:


“Trước hết mời Mục sư kiểm tra cơ thể cho hai người, sau đó ta sẽ sắp xếp


người đưa cả hai người rời đi nơi này.”


Nói xong, Karen đi ra khỏi lều vải.


Bede thì đi đến bên cạnh Piaget, ngồi xổm xuống, đưa tay vén góc chăn lại


giúp, sau đó sờ lên cái trán Piaget, hơi sốt nhẹ.


Piaget từ từ mở mắt ra:


“Đầu ta đau quá, ngài Bede.”


“Vừa nãy cậu đang giả vờ ngủ à?”


“Không có, vừa nãy đang gặp ác mộng, ta lại tiến vào cái Thần Điện kia, trông


thấy bức tranh kia, nhưng bỗng nhiên một ngọn núi rơi xuống, đè lên ta, đè thật


lâu, ta như nghe được có ai nói chuyện với ngài, muốn tỉnh lại nhưng không


tỉnh được.”


“Karen mới vừa đến.”


“Thật sao, cậu ta ở đâu?” Piaget ngồi dậy, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi đổ tràn


trề.


“Karen có việc, vừa đi rồi.”


“Sao ngài không để cậu ta chờ thêm chút nữa, để cho ta gặp cậu ta một lần.”


Bede trừng mắt nhìn, nói: “Ta cảm thấy nếu Karen không đi thì cậu cũng chẳng


tỉnh dậy được đâu.”


“Có ý gì?”


“Không có ý gì, ta nói này, cậu cảm thấy ta có thể ra lệnh cho Karen sao?”


“Ngài là cha vợ của cậu ta mà.”


“Một người cha vợ bị con rể nhặt ra từ đống gạch ngói vụn trên chiến trường


còn không bằng bị con rể bắt gặp khi đến cửa hàng điểm tâm đâu.”


Piaget cúi đầu xuống, nhìn nhìn vào tay mình: “Bức tranh kia…”


“Yên tâm, Karen cầm đi rồi.”


“A, vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, còn thuốc lá không?”


“Không có, nhưng mà chờ một lúc nữa sẽ có mục sư đến kiểm tra cơ thể cho


chúng ta, ta biết những loại dược phẩm hệ linh hồn trong quân đội là đồng tiền


mạnh, ta có thể lấy giúp cho cậu một chút.


Sau đó, ta sẽ dẫn cậu đi đến một nơi phong cảnh tốt một chút, tĩnh dưỡng cơ thể


một khoảng thời gian, cậu thấy được không?”


“Ta muốn về Ruilan, về thành phố La Giai.”


“Thật xin lỗi, Karen cấm chúng ta làm vậy.”


“Ngài Bede, ngài nghe lời như vậy sao?”


“Làm một người cha thì ta đã là một cản trở rất lớn cho hôn nhân của con gái


mình rồi.”


“Vậy ta không tin giáo nữa.”


“Được rồi, ta là một người cha xấu, ích kỷ không chịu trách nhiệm.”


…


Đại tế tự muốn cử hành một hội nghị ở Vườn Sinh Mệnh, trước mắt đang trong


giai đoạn chuẩn bị, Karen cũng ở lại đây.


Nhưng mà sự vụ cụ thể cũng không cần Karen phụ trách, bây giờ anh giống như


quan hầu cho Đại tế tự, mặc dù trong mắt người ngoài thì đây là một nhân vật


khiến người ta rất hâm mộ, nhưng Karen lại không quá hứng thú.


Ngoại trừ lúc sớm tối đi đến trụ sở tạm thời của Đại tế tự thông báo một chút


tình hình công tác ra, những lúc còn lại thì anh đều cố ý đợi ở bên ngoài, dù sao


Đại tế tự có thể “Tự phục vụ bản thân”.


Connor hóa thành Cốt Long, chở Karen bay đến một vùng phế tích gần đó, nơi


này từng là một trang viên rất nổi tiếng, địa vị của gia tộc này ở trong Sinh


Mệnh Thần Giáo vẫn luôn không thấp. Ở cổng lớn của vùng phế tích, một


người đầu trọc đang quỳ ở nơi đó.


“Hắn đang làm gì vậy?” Connor tò mò hỏi.


Karen đáp: “Đang nhớ lại tuổi thơ.”


“Sau này ta cũng sẽ như thế này sao?”


“Hồi ức thời gian hạnh phúc của tuổi thơ khi làm bài tập à?”


“Ồ, vậy sẽ gặp ác mộng mất!”


Karen nhảy từ trên người Connor xuống, từ từ đáp xuống đất, đứng bên cạnh


Darien thì còn có Alfred.


“Thiếu gia, Richard cũng tới, dựa theo lời đề nghị của Neo, nơi này có thể có cơ


hội tìm được đồ tốt để trùng Ánh Sáng tiến hoá, bây giờ Philomena đang cùng


Richard tìm kiếm.”


Mặc dù nơi này bị phá hủy bởi chiến tranh, nhưng cũng có không ít thứ bị thất


lạc, cho dù sau mấy nghìn năm thì nơi này vẫn sẽ là một thánh địa mà các nhà


thám hiểm rất nóng lòng muốn đến, mong ước nhặt được truyền thừa Sinh


Mệnh gì đó ở chỗ này, từ đây đi đến con đường của kẻ mạnh, viết nên câu


chuyện truyền thuyết của chính mình.


Dali Wenluo chậm rãi đứng người lên, dùng ống tay áo lau nước mắt.


Connor an ủi: “Đừng khóc, đừng đau buồn quá, mọi việc đều đã qua rồi, bây


giờ ngươi cũng không cần phải làm bài tập nữa.”


Dali Wenluo lắc đầu: “Không, ta không phải đang đau buồn, đây là nước mắt


vui vẻ.”


Connor: “…”


“Thiếu gia, ta rất cảm kích ngài, không có ngài, gia tộc của ta tuyệt đối sẽ


không có ngày hôm nay!”


Karen vỗ vỗ bờ vai của hắn, an ủi: “Không có việc gì, gia tộc của ngươi có thể


có ngày hôm nay, tất cả đều bởi vì ngươi.”


“Thiếu gia, ta muốn gọi người trong nhà ra để cùng đoàn tụ một chút, ta thật sự


quá nhớ bọn họ.”


“Đi thôi, nhớ thay ta chuyển lời hỏi thăm.”


Alfred mỉm cười đứng ở một bên, thầm nghĩ: Không hổ là thiếu gia, trong tình


huống không hài hoà đến như thế nào đều có thể giữ được vẻ đúng mực.


Karen thì nói với Alfred: “Đưa tin cho Wilker, để hắn lấy danh nghĩa của ta,


mang theo Kevin lại đi đến cứ điểm Ogurev một chuyến, ta cần báo cáo quan


sát mới nhất.”


“Vâng, thiếu gia.” Alfred cười hỏi, “Ngài là muốn xác định rằng trong thời gian


ngắn thì bọn hắn sẽ không trở về được sao?”


“Thật ra trái lại thì rất có thể cuộc chiến tranh này cũng không thể giúp chúng ta


đạt được kết quả mong muốn kia, ngược lại để cho kết cuộc tồi tệ nhất…xảy ra


sớm hơn.”


“Việc này…”


“Nhớ kỹ căn dặn hắn nhanh một chút.”


“Ta đã hiểu, thiếu gia.”


Ở trung tâm của phế tích trang viên, Darien cắm mầm cây của mình xuống, sau


đó bắt đầu ngâm xướng.


Chỉ sau chốc lát, sợi rễ của cây giống bắt đầu lan tràn, giống như là một tấm


mạng nhện, không ngừng kiểm tra nơi này.


Đứng trước cuộc chiến như thế này thì trang viên của một gia tộc là vô cùng


yếu ớt, bất kể là thuật pháp tầm xa, Cự Long phun một hơi hoặc là Pháo Ma


Tinh bắn đến đều đủ để san bằng nơi này thành bình địa trong nháy mắt.


Rất nhanh thì từng chiếc dây leo nhỏ bé xốc đống gạch ngói vụn lên, kéo từng


thi thể tàn tạ ra từ trong đống phế tích.


Cái mầm cây mà hắn cắm ở trung tâm như được tẩm bổ đặc thù, nhanh chóng


trưởng thành một cây đại thụ, mà từng bộ thi thể kia thì tất cả đều treo ở trên


ngọn cây, giống như là trái cây kết quả.


Darien đứng dưới tàng cây, tham lam nhìn lên phía trên, trong mắt tràn đầy


niềm vui thu hoạch, càng có sự ấm áp khi người một nhà đoàn tụ.


Mặt khác, trong cái tiến trình này, bốn phía càng không ngừng có năng lượng


Sinh Mệnh hội tụ về hướng cái cây này, trở thành chất dinh dưỡng tẩm bổ cho


nó.


Bởi vì Vườn Sinh Mệnh bị phá huỷ, Cây Sinh Mệnh bị đào móc, dẫn đến trong


khu vực này có một lượng lớn năng lượng Sinh Mệnh không được thu lại và xử


lý, mà thần quan Sinh Mệnh ở các Thánh địa khác cũng không có cơ hội để tiến


vào đây, cho nên, tất cả đều làm lợi cho Darien